Phi Thiên

Chương 451. Bàn giao

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ặc...! Văn Phương kinh hô một tiếng, liên tiếp xin lỗi, cuống quít lấy ra ba tấm danh thiếp hai tay dâng lên:

- Tiểu nữ tử Văn Phương, xin chiếu cố nhiều hơn, xin chiếu cố nhiều hơn!

Ba người Yến Bắc Hồng lại bật cười ha hả, thuần túy là bị dáng vẻ quá mức vui mừng của Văn Phương làm cho không thể nhịn được cười. Ngay cả Thiên nhi, Tuyết nhi và Hồng Tụ, Hồng Phất cũng không nhịn được cười.

Văn Phương tỏ vẻ áy náy, cũng biết mình làm như vậy hơi khó coi một chút, bất quá không quan hệ. Hôm nay hạnh phúc vô cùng, suy đoán chức chưởng quỹ thương hội Nam Tuyên thành sẽ không thoát khỏi tay mình.

- Đại ca, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, tiểu muội cũng không có gì lấy ra để cảm tạ, sau này có cơ hội sẽ cảm tạ vậy.

Văn Phương chắp tay cúi người chào, thật lòng bái tạ.

Miêu Nghị khoát tay áo một cái, hắn không cần nàng báo đáp gì cả.

Văn Phương quay đầu lại kéo mấy nữ nhân Thiên nhi, muốn đi bàn chuyện giao dịch này.

- Các nàng còn có việc làm, trên đường đi các ngươi hãy từ từ nói chuyện.

Miêu Nghị gọi nàng lại.

Văn Phương ngạc nhiên:

- Trên đường đi?

- Chúng ta lập tức sẽ động thân rời đi, có một đoạn cùng đường.

Miêu Nghị giải thích một câu, rồi nói với Thiên nhi, Tuyết nhi:

- Hai người các ngươi vào trong núi gọi đi.

Gọi ai?! Người khác nghe không hiểu có ý gì, Thiên nhi, Tuyết nhi lập tức tâm lĩnh thần hội, biết là đi gọi Yêu Nhược Tiên, ứng tiếng song song rời đi.

Yêu Nhược Tiên đã dặn dò Miêu Nghị trở lại đi gặp lão, nhưng Miêu Nghị biết lão già kia không tốt lành gì, hiện tại không rảnh dây dưa với lão, tránh né một chút là hơn.

Miêu Nghị quay đầu lại mời đám người Yến Bắc Hồng dừng bước, dẫn Diêm Tu cùng nhau rời đi, đến biệt viện phía sau núi tìm Thanh Cúc.

- Ra mắt tiểu cô cô.

Miêu Nghị gặp mặt hành lễ.

Thanh Cúc vừa thấy mặt đã giở giọng điệu móc hắn:

- Miêu Đại nhân sắp vinh thăng lên phủ chủ, Thanh Cúc cũng không dám nhận đại lễ của Đại nhân. Lần sau gặp lại Đại nhân coi như đến phiên tỳ tử hành lễ, Đại nhân có chuyện gì xin cứ căn dặn là được.

Ấn tượng của Miêu Nghị đối với Thanh Mai không tốt lắm, nhưng ấn tượng đối với Thanh Cúc vẫn là rất tốt, khẽ mỉm cười nói:

- Tiểu cô cô nói quá lời, ty chức đã xử lý xong chuyện của Trấn Hải sơn, tới đây bàn giao với tiểu cô cô.

Xử lý xong… Thanh Cúc nghe lời của Dương Khánh nên vẫn ở chỗ này, chờ Miêu Nghị động thủ xong mới nói. Thế nhưng nàng không hề nghe thấy động tĩnh gì lớn, đã xử lý xong, chẳng lẽ phủ chủ phán đoán sai lầm sao!?

Nếu như nói chuyện chính sự, Thanh Cúc cũng xoay người đưa tay, mời hắn vào phòng khách.

Hai bên ngồi xuống, Miêu Nghị nghiêng đầu ra hiệu, Diêm Tu lập tức đem một miếng ngọc điệp trình đến trước mặt Thanh Cúc, bên trong là tình huống thống trị trăm vạn Trấn Hải sơn, tương đương với Miêu Nghị giao ra trăm vạn tín đồ trong tay. Bàn giao chủ yếu chính là thứ này, từ trên xuống dưới đều coi trọng nguồn gốc nguyện lực tu hành.

Sau đó Diêm Tu lại đặt một chiếc nhẫn trữ vật lên bàn trà bên cạnh Thanh Cúc, ngoài ra lão còn mở một cái hộp gỗ nhỏ ra, đẩy tới bên cạnh, sau đó mới lui ra, trở lại bên người Miêu Nghị.

Thanh Cúc tay cầm ngọc điệp đang muốn tra xét liếc mắt xem thử, chỉ thấy hộp gỗ mở ra tỏa ra vầng sáng nhu hòa. Ước lượng sơ sơ trong lòng Thanh Cúc đã biết, đống Nguyện Lực Châu trong đó e rằng có cả ngàn viên.

Thanh Cúc khẽ nhếch một nụ cười hỏi:

- Đây là ý gì?

- Một ngàn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm!

Miêu Nghị cười nói:

- Nhiều năm qua nhờ tiểu cô cô chiếu cố, chút tâm ý nho nhỏ bất thành kính ý, kính xin tiểu cô cô nhận lấy!

- Đây là cho ta sao… Một ngàn viên, con số này bằng với năm năm thu hoạch của Trấn Hải sơn.

Thanh Cúc chậc chậc thành tiếng nói:

- Ai cũng nói có thể từ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trở về tài lực hùng hậu, hôm nay ta coi như kiến thức. Nhẫn trữ vật này cũng là cho ta sao, bên trong chứa bảo bối gì vậy?

Miêu Nghị lạnh nhạt nói:

- Đây là làm phiền tiểu cô cô trình giao cho phủ chủ.

Thanh Cúc à một tiếng, thuận tay cầm nhẫn trữ vật trên bàn trà lên rót pháp lực vào tra xét, không nhìn thì thôi, vừa nhìn nhất thời sắc mặt đại biến. Một đống lớn thủ cấp bên trong, thìn kỹ lại thì ra là thủ cấp của đệ tử ba đại phái Trấn Hải sơn mà nàng đã gặp trước đó.

Thanh Cúc thình lình đứng lên, kinh hãi nói:

- Ngươi đây là ý gì?

Miêu Nghị đứng lên phụng bồi, bình tĩnh nói:

- Trước đây Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải, trong lúc không có ở Trấn Hải sơn, đệ tử ba đại phái Trấn Hải sơn phạm thượng làm loạn, mưu đồ bất chính, chống lệnh không tuân. Miêu Nghị thân là sơn chủ, sau khi trở lại tự nhiên không thể không để ý tới, chẳng qua là làm việc theo luật mà thôi!

Thanh Cúc lại nhanh chóng rót pháp lực vào tra xét thủ cấp bên trong, ước chừng hơn chín mươi cái. Nàng ở bên cạnh Dương Khánh, biết rất rõ ràng số lượng thành viên của hai phủ, trong lòng nàng cũng rõ ràng Trấn Hải sơn có bao nhiêu ba đại phái đệ tử, có thể nói là khó tin ngẩng đầu hỏi:

- Ngươi giết sạch toàn bộ đệ tử ba đại phái ở Trấn Hải sơn?

- Phải!

Miêu Nghị vuốt cằm bình thản đáp.

Thanh Cúc phẫn nộ nói:

- Miêu Nghị, có phải ngươi điên rồi hay không? Có một số chuyện trong lòng mọi người biết rõ ràng, ngươi tùy tiện giết một ít trút giận là được rồi, phủ chủ cũng có thể nói được. Ngươi giết sạch hết thảy bọn họ như vậy, nếu như người của ba đại phái nhẫn nhịn cục tức này, thể diện sẽ mất sạch, bọn họ há có thể bỏ qua cho ngươi!

- Đến lúc đó kéo ra trước mặt phủ chủ lý luận, ngay cả phủ chủ cũng không bảo vệ được ngươi. Chẳng lẽ ngươi cho là ngươi mới từ Tinh Tú Hải trở về, Quân Sứ muốn triệu kiến ngươi, sẽ không ai dám trị ngươi tội lạm sát kẻ vô tội sao? Chưởng môn ba đại phái có thể gặp mặt Quân Sứ, mạnh hơn ngươi không biết gấp bao nhiêu lần!

- Ngươi thật sự coi thủ hạ như cá nằm trên thớt, muốn băm vằm thế nào cũng được hay sao? Ngươi xem quy tắc Tiên Quốc là thứ gì, nếu ai cũng làm như ngươi vậy, chẳng phải là giới tu hành sẽ đại loạn sao?!

Tiểu cô cô nói quá lời!

Miêu Nghị trầm giọng nói:

- Nếu như có một ngày phủ chủ có chuyện đi ra ngoài, lệnh cho tiểu cô cô và Thanh Mai Đại cô cô tạm quyền phủ chủ, nhưng người phía dưới thấy các vị coi như vô vật, không nói không hành lễ không tham bái, còn trắng trợn không kiêng nể nhạo báng sắc đẹp hai vị cô cô. Sau khi trở về biết chuyện, không biết phủ chủ sẽ xử trí như thế nào?

- Nếu như người phía dưới có chuyện không bẩm báo với tiểu cô cô, ngược lại bẩm báo với người của ba đại phái, rồi khinh thường không coi ra gì pháp chỉ của hai vị cô cô. Sau đó trên dưới thông đồng với nhau bức bách đoạt quyền, còn ép hai vị cô cô đi bồi rượu. Sau đó còn chuẩn bị bắt hai vị cô cô hầu người khác ngủ, không biết sau khi phủ chủ biết sẽ xử trí thế nào?! Giết sạch những người này còn là nhẹ, ta chỉ hận giết quá ít!

---------------

Thanh Cúc ngẩn ra, thở dài nói:

- Ta hiểu tâm trạng ngươi, nhưng có một số việc còn chưa tới mức không có không cách nào vãn hồi, nhịn một chút cũng sẽ qua!

- Nhịn ư, ta không bằng người ta cũng phải nhịn, hơn người ta cũng phải nhịn, vậy Miêu Nghị ta làm sơn chủ hai đầu chịu lép để làm gì? Còn không bằng trở về làm mã thừa, tối thiểu phía dưới không còn ai chọc tức!

- Nói lẫy như vậy có ý gì, chẳng lẽ ngươi không nghĩ xem mình làm như vậy sẽ có hậu quả thế nào sao?

- Miêu Nghị không phải là người chỉ biết sính cái dũng của kẻ thất phu, trên tay ta có lời chứng. Nếu như ngay cả phạm thượng làm loạn, mưu đồ bất chính, chống lệnh không tuân cũng không thể giết, vậy giới tu hành mới thật sự đại loạn!

Lời chứng? Thanh Cúc đột nhiên nở một nụ cười lạnh, lộ vẻ châm chọc nói:

- À, ta nhớ ra rồi, còn có những người của Lam Ngọc môn, ngươi sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng lời chứng của bọn họ hữu dụng chứ? Người của ba đại phái hoàn toàn có thể chỉ trích bọn họ với ngươi là một phe, bởi vì bọn họ vốn chính là ngươi kéo vào Trấn Hải sơn. Người của ba đại phái có thể dễ dàng loại bỏ lời chứng của đệ tử Lam Ngọc môn ra ngoài, đến lúc đó chỉ có ngươi xui xẻo! Một khi tình thế không đúng, chẳng lẽ ngươi còn có thể trông cậy vào những người Lam Ngọc môn đó có thể không trở mặt, đến lúc đó ngươi chỉ có một con đường chết!

Nói đến đây, có thể nói là nàng lộ vẻ đau lòng ôm đầu:

- Miêu Nghị, ngươi thật hồ đồ, tiền trình thật tốt đang chờ ngươi, tại sao không thể nhịn một chút, không phải nam nhân các ngươi hay nói quân tử báo thù mười năm chưa muộn sao? Cần gì phải gấp trong lúc nhất thời, hiện tại ta xem ngươi làm thế nào thu xếp chuyện này.

- Miêu Nghị biết tâm ý của tiểu cô cô.

Miêu Nghị gật đầu một cái, lấy ra một đống ngọc điệp:

- Đang muốn làm phiền tiểu cô cô trình giao vật này cho phủ chủ, tiểu cô cô không ngại xem thử những thứ này trước rồi hãy chỉ trích Miêu Nghị!

Không phải là gì khác, chính là lời chứng đệ tử ba đại phái tố giác lẫn nhau.

Thanh Cúc cầm vào tay xem từng bản một, càng xem sắc mặt càng kinh ngạc, cuối cùng có thể nói là lộ vẻ khiếp sợ nói:

- Điều này sao có thể, làm sao đệ tử ba đại phái có thể làm chứng tố giác lẫn nhau?

Miêu Nghị hỏi:

- Chẳng lẽ tiểu cô cô cho là ta có năng lực giả mạo đóng pháp ấn bọn họ sao, ta nghĩ Lục Thánh cũng không làm được điểm này. Tiểu cô cô thấy rõ ràng rồi, trong này chẳng những có lời tố giác của đệ tử Lam Ngọc môn, còn có lời tố giác của đệ tử ba đại phái bọn họ. Từ trên xuống dưới Trấn Hải sơn thừa nhận sự thật, không hề bỏ sót bằng chứng, xin hỏi có thể ngăn chặn miệng ba đại phái được chăng?

Thanh Cúc không biết nói gì:

- Ngươi làm sao làm được?

Miêu Nghị hỏi một đằng trả lời một nẻo:

- Không dối gạt tiểu cô cô, để cho tiểu cô cô trình giao cho phủ chủ chỉ có một nửa, để tránh xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, còn lại một nửa Miêu Nghị phải mang đến Trấn Ất điện đòi công đạo! Hy vọng tiểu cô cô chuyển cáo phủ chủ, mời phủ chủ xử lý công bình!

Ý nói là để cho Dương Khánh không chịu ảnh hưởng của thế lực ba đại phái, ta còn giữ lại hậu chiêu.

Đây là ngay cả Dương Khánh cũng phòng bị! Thanh Cúc giật giật cơ mặt, hỏi lần nữa:

- Ngươi làm sao làm được, làm sao bọn họ có thể tự tìm đường chết!

- Cũng không cần phải giải thích chuyện này!

Miêu Nghị chắp tay nói:

- Nếu như tiểu cô cô không có nghi vấn gì khác, xin hãy ký văn thư bàn giao, Trấn Ất điện vẫn còn đang chờ ty chức trình diện!

Thanh Cúc vẻ mặt phức tạp nhìn chằm chằm Miêu Nghị nhìn một lúc lâu, nói thật, từ trước tới nay nàng vẫn rất hy vọng Tần Vi Vi và Miêu Nghị sánh đôi với nhau, nàng cảm thấy hai người rất xứng đôi. Mà Miêu Nghị từ Tinh Tú Hải trở về tuổi còn trẻ đã leo lên chức phủ chủ, không hề kém hơn Dương Khánh, nàng càng cho rằng suy nghĩ của mình là đúng. Nhưng bây giờ, đột nhiên nàng vô cùng hiểu tâm trạng Dương Khánh, Miêu Nghị hành động như vậy khiến cho nàng sợ kinh hồn khiếp vía, thử hỏi ai làm cha mẹ dám giao nữ nhi cho nam nhân không an phận như thế.

Tên Miêu Nghị mà nàng nhìn thấy trưởng thành từng bước một, bắt đầu từ hôm nay không còn chịu Dương Khánh tiết chế nữa, sắp giương cánh bay cao. Cũng không biết cuối cùng có thể bay được cao hơn xa hơn, hay là tương lai không lâu sẽ gãy cánh rơi xuống. Tóm lại đi lần này không biết sẽ gởi thân chỗ nào, sau này muốn gặp mặt Tần Vi Vi sẽ khó khăn, có lẽ hai người chia cách nhau cũng tốt!

Thanh Cúc thở dài một tiếng thật sâu, ký văn thư bàn giao...

Thu văn thư bàn giao, Miêu Nghị lại lấy ra một miếng ngọc điệp đưa cho nàng:

- Làm phiền tiểu cô cô giúp cho một việc, nếu như sau này Miêu Nghị có chỗ đặt chân, hãy cho ta những người này, hẳn cũng không phải là việc khó đối với tiểu cô cô, ta cũng không muốn vì chuyện này mà đi quấy rầy phủ chủ.

Thanh Mai nhận vào tay tra xét, quay đầu lại liếc nhìn số Nguyện Lực Châu trên bàn trà, chợt hỏi:

- Đây chính là nguyên nhân ngươi tặng một ngàn viên Nguyện Lực Châu cho ta hay sao?

- Tiểu cô cô cần gì trêu ghẹo tại hạ như vậy.

- Ta sẽ làm hết sức.

Thanh Cúc buông tiếng thở dài, đưa tay ra mời, đích thân đưa Miêu Nghị đến cửa.

Ngoài cửa, Miêu Nghị chắp tay cáo từ, Thanh Cúc lại cười khổ nói:

- Ngươi làm như vậy là đắc tội ba đại phái vào chỗ chết, cho dù là ba đại phái hiện tại không lấy cớ tìm ngươi gây phiền phức, nhưng khi nào tìm được cơ hội chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Vốn Miêu Nghị không muốn nhiều lời làm gì, thế nhưng hắn có thể nghe ra nữ nhân này là thật lòng quan tâm mình, không khỏi cười nói:

- Chẳng lẽ ta không giết những người này, ba đại phái sẽ bỏ qua cho ta sao!? Có lẽ tiểu cô cô không biết, ba đại phái phái người đuổi giết ta đã đuổi đến Tinh Tú Hải, nếu như ta không có một chút gì đáp lại, sợ là bọn họ sẽ cho rằng ta rất dễ khi hiếp. Nếu ta im hơi lặng tiếng rời đi, chỉ sợ những người này cũng sẽ không bỏ qua cơ hội làm nhục ta. Nữ nhân của mình thiếu chút nữa bị đưa đi hầu hạ chăn gối người khác, ta cũng không dám làm gì...

- Những nỗi nhục như vậy sẽ bám theo ta mãi, xin hỏi tiểu cô cô, cho dù Miêu Nghị có đất đặt chân, đến lúc đó làm sao đối mặt bộ thuộc, lấy uy tín đâu ra mà đứng vững?! Miêu Nghị không làm như vậy lảm sao khiến cho bọn họ câm miệng?

- Xem ra ngươi đã nghĩ rất rõ ràng, ngược lại ta quá lo lắng.

Thanh Cúc cũng không muốn nói thêm chuyện này nữa, dù sao cũng đã làm rồi, hiện tại nàng phải thu thập Trấn Hải sơn hết sức bề bộn, bèn đưa tay ra mời:

- Thứ cho không thể đưa xa. Tiền đồ trân trọng!

- Tiểu cô cô bảo trọng!

Miêu Nghị chắp tay xoay người sải bước đi.

Sau đó Miêu Nghị lại từ giã Phàn Tử Trường, vừa khéo Phàn Tử Trường cũng phải trở về Trấn Ất điện, tức thì cả bọn đồng hành.

Đệ tử Lam Ngọc môn đưa tiễn đến trước sơn môn, đưa mắt nhìn theo bọn Miêu Nghị ầm ầm rời đi.

---------------