Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Thiên Vũ, Lưu Tinh, không cần đưa nữa.
Miêu Nghị dõng dạc gọi thẳng tên hai nàng, khiến cho các nàng vô cùng chán ghét, thế nhưng vẫn phải nặn ra khuôn mặt tươi cười mà ứng phó.
Chuyện này vẫn chưa đáng kể gì, dưới ánh mắt hai tên thủ vệ nhìn soi mói, Miêu Nghị lại lấy ra hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm thưởng cho hai nàng mỗi người mười viên, cao hơn phần thưởng cho hai tên thủ vệ không chỉ một chút, cao hơn tới mười lần. Môi Diêm Tu giật giật, nếu như lão nhớ không lầm, Miêu Nghị tặng lễ cho Thanh Cúc có một ngàn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, sự khác biệt này làm cho người ta khó mà nói được.
Thiên Vũ, Lưu Tinh nở một nụ cười gượng gạo từ chối không lấy, Miêu Nghị lại kiên quyết đưa cho hai nàng, lộ vẻ nghiêm nghị nói:
- Đây là phần thưởng mà hai người nên được, lúc ta không có mặt, cần phải chiếu cố Đại ca ta cho tốt!
Cần tới ngươi nhắc nhở sao!? Thiên Vũ, Lưu Tinh dở khóc dở cười, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt nhận. Quan trọng là không tiện thu nhận lễ này, nếu thu phải cảm tạ người ta, không thể không song song khom người hành lễ ngay trước hai tên thủ vệ nói:
- Tạ Miêu gia ban thưởng!
Vừa nói ra lời này, hai tên thủ vệ nhất thời kinh hãi, rõ ràng là vị này thật sự là huynh đệ kết nghĩa của điện chủ!
- Cũng là người một nhà không cần khách sáo, không cần đưa tiễn.
Miêu Nghị khoát tay khuyên hai nàng trở về.
Thiên Vũ nặn ra nụ cười nói:
- Không quan hệ, chúng ta đưa Miêu gia đến chân núi.
- Dừng bước đi!
Thấy hai người không nghe khuyên bảo, Miêu Nghị lên giọng ra lệnh, sau đó phóng lên lưng Hắc Thán, ba người Diêm Tu vội vàng đuổi theo.
Không cho Thiên Vũ, Lưu Tinh nói gì nữa, Miêu Nghị vung tay lên:
- Đi!
Hắn dẫn đầu chạy ra cửa cung, ba người Diêm Tu theo đuôi chạy ra. Thiên Vũ, Lưu Tinh không thể làm gì khác hơn là cung tiễn:
- Cung chúc Miêu gia lên đường xuôi gió!
Mắt thấy bốn kỵ sĩ nhảy xuống đỉnh núi. Thiên Vũ lập tức quay đầu nhìn tả hữu cảnh cáo:
- Không cho nhắc tới chuyện mới vừa rồi với bất kỳ người nào, nếu không tự gánh lấy hậu quả!
Dĩ nhiên hai người biết Hoắc Lăng Tiêu cũng không muốn nhận người huynh đệ kết bái này.
Hai tên thủ vệ ngơ ngác nhìn nhau, có vẻ không hiểu mệnh lệnh này là có ý gì, bất quá vẫn chắp tay nói:
- Dạ!
Hai nàng đi tới sườn núi nhìn theo bóng bọn Miêu Nghị rời đi, Thiên Vũ than thở:
- Rốt cục vị Miêu gia này đi rồi, hy vọng hắn đi xa một chút, vĩnh viễn không nên trở về cảnh nội Trấn Ất điện. Nếu không bằng vào tính tình vị đại gia này, thật sự sẽ trở thành một gánh nặng cho Đại nhân!
- Không đúng, tỷ tỷ, tỷ mau nhìn xem, hắn đã dừng lại.
Lưu Tinh phất tay chỉ về phương hướng sơn môn.
Thiên Vũ lập tức mở pháp nhãn ra nhìn, mơ hồ thấy Miêu Nghị ngồi trên vật cỡi dừng lại huơ tay múa chân không biết lại nói gì. Diêm Tu nhảy xuống long câu đi tới chỗ hai tên tu sĩ canh sơn môn, nhét vào tay họ thứ gì đó.
Lưu Tinh quay đầu lại ngạc nhiên nói:
- Hắn không đi còn làm gì trước sơn môn vậy?
Thiên Vũ vừa bực mình vừa buồn cười nói:
- Còn phải nói sao, chắc chắn lại đang thưởng, nói điện chủ là Đại ca kết bái của hắn.
Lưu Tinh lập tức quay đầu nhìn hai tên thủ vệ giữ cửa, có bịt miệng hai tên này cũng chưa đủ, kế tiếp không biết Miêu Nghị sẽ tuyên dương với bao nhiêu người hắn và điện chủ là huynh đệ kết nghĩa, cơ mặt giật giật nói:
- Xong rồi, hẳn rất nhanh toàn bộ người Trấn Ất điện đều biết chuyện hắn là huynh đệ kết nghĩa của Đại nhân.
- Đi, trở về nói với Đại nhân.
Hai nàng đưa mắt nhìn theo bọn Miêu Nghị rời đi, nhanh chóng xoay người trở về cung, trên đường bắt gặp Phàn Tử Trường toát mồ hôi lạnh toàn thân hành lễ, hai nàng khẽ gật đầu không để ý tới nhiều. Nhanh chóng trở về hậu cung gặp Hoắc Lăng Tiêu sa sầm nét mặt, kể sơ qua một lượt chuyện mới vừa rồi Miêu Nghị tuyên dương khắp nơi là huynh đệ kết nghĩa với điện chủ.
Đã sớm biết nhận người huynh đệ kết nghĩa này không có chuyện gì tốt, quả nhiên hắn gây ra đủ chuyện bực mình. Hoắc Lăng Tiêu chắp tay đi tới lui mấy vòng ở bên trong phòng khách, lại cầm chén trà trên bàn trà uống ừng ực một hớp, cố gắng ổn định tâm trạng, chậm rãi ngồi xuống hỏi:
- Các ngươi thấy tính tình vị huynh đệ tiện nghi này của ta thế nào?
Hai nàng nhìn nhau, đều có vẻ muốn nói lại thôi, thật sự là không tiện mở miệng.
Hoắc Lăng Tiêu nhìn thấu hai người có vẻ cố kỵ, phất tay nói:
- Cứ việc nói, nói sai cũng không trách các ngươi.
Lưu Tinh thử nói:
- Đại nhân, thứ cho tỳ tử nói thẳng, sau khi vị Miêu gia này biết thân phận của ngài, có cảm giác như tiểu nhân đắc chí.
Bốp! Một tay Hoắc Lăng Tiêu vỗ vào bàn trà, gật đầu nói:
- Ta bị hắn chọc giận đến nỗi không biết phải hình dung như thế nào, nàng đã nói đúng trọng điểm, không sai, chính là tiểu nhân đắc chí! Quả thật là càn rỡ, lại dám giết người của ta ở trước mặt ta mà không được bản tọa đồng ý!
Bây giờ y nói những lời này đã muộn, lúc người ta giết người của y trước mặt y, y lại không nói, bây giờ nói có ích lợi gì… Trong lòng Thiên Vũ nghĩ như vậy, bất quá lại có kiến giải khác, thử hỏi:
- Đại nhân, vì sao thiếp lại cảm thấy vị Miêu gia này không đơn giản, hơn nữa rất có đầu óc, nhìn bề ngoài như lỗ mãng làm loạn, thật sự lại rất có chừng mực, khiến cho người ta không làm gì được hắn. Ngài nghĩ mà xem, nếu quả thật hắn đơn giản như vậy, làm sao có thể đánh ra một con đường sống giữa mười tám vạn tu sĩ xông ra từ Tinh Tú Hải, sống trở về?
Hoắc Lăng Tiêu gật đầu một cái.
- Đánh ra một con đường sống giữa mười tám vạn tu sĩ…
Lưu Tinh có vẻ không nhịn được cười nói:
- Tỷ tỷ, vì sao lời này của tỷ giống như đúc lời Miêu Nghị tự biên tự diễn như vậy? Người có bản lãnh thật sự sẽ khoác lác ra mặt như vậy hay sao, ngược lại ta cho rằng vị Miêu gia này có thể là vận may tốt, còn có vẻ... Có vẻ...
Hoắc Lăng Tiêu ngẩng đầu hỏi:
- Còn có vẻ gì?
Lưu Tinh thấp giọng nói:
- Tỳ tử cảm giác còn có vẻ lỗ mãng.
Hoắc Lăng Tiêu gật đầu nói:
- Lưu Tinh nói không sai, thật sự có hơi lỗ mãng, bằng không lúc trước đã không cầm thương ép buộc ta kết bái ở vườn mai.
Nói xong đứng dậy chắp tay đi tới cửa thở dài:
- Là lỗ mãng hay có đầu óc cũng không quan trọng, ngược lại ta hy vọng tên này có thể có chút đầu óc ít gây sự một chút. Ta chỉ sợ tên này kiêu ngạo phách lối, đi khắp nơi lấy danh nghĩa ta gây ra chuyện thị phi, đến lúc đó ta sẽ quản hay không? Nếu không quản, người ta sẽ coi vị huynh trưởng kết bái như ta thế nào!? Nếu quản e rằng càng giúp cho hắn thêm phách lối hơn nữa, chẳng lẽ bản tọa rảnh rỗi không có việc làm phải đi lau mông giúp hắn sao?!
Không ra ngoài suy đoán của Thiên Vũ, Lưu Tinh, mấy hôm sau, chuyện nguyên sơn chủ Trấn Hải sơn Nam Tuyên phủ Miêu Nghị và điện chủ Hoắc Lăng Tiêu là huynh đệ kết nghĩa đã bay xa rầm rộ, che lấp cả chuyện Miêu Nghị hạ sát thủ giết hết tất cả đệ tử ba đại phái Trấn Hải sơn.
---------------
Không ít người đều đang âm thầm bàn tán, không trách vị Miêu sơn chủ này lớn lối như thế, dám hạ độc thủ như vậy, thì ra là huynh đệ kết nghĩa với điện chủ Hoắc Lăng Tiêu, thì ra là phía sau có Hoắc Lăng Tiêu làm chỗ dựa, khó trách không hề sợ hãi như vậy.
Mặc dù Miêu Nghị lấy nhiều lời chứng như vậy, nhưng ba đại phái cũng làm lớn chuyện khiến cho Dương Khánh có chút nhức đầu. Bọn họ đòi Dương Khánh trị tội Miêu Nghị tự tiện chủ trương chuyện lớn như vậy không trải qua xin phép, muốn Dương Khánh phát hàm cho những địa bàn khác chặn Miêu Nghị lại.
Cần phải biết đây quả thật là làm cho mọi người trở tay không kịp, nếu như hai phủ biết trước tin tức, làm sao có thể để cho Miêu Nghị làm như vậy, chẳng lẽ coi thế lực ba đại phái hai phủ là bài trí hay sao!? Miêu Nghị giết sạch một hơi đệ tử ba đại phái ở Trấn Hải sơn, giết không còn người nào cả, bọn họ biết làm thế nào ăn nói với sư môn, tối thiểu cũng phải chừa lại vài người mới phải…
Chuyện huynh đệ kết nghĩa xảy ra thật là đúng lúc, làm sao Dương Khánh có thể bỏ qua cơ hội lợi dụng tốt như vậy. Ta đã xử lý công bình, nếu các ngươi có ý kiến, đi tìm điện chủ nói đi.
Uy danh chủ nhân một điện không phải là nhỏ, đây hoàn toàn là tu sĩ ở một cảnh giới khác, bất quá thật sự có người của ba đại phái chạy đến trước mặt điện chủ tố cáo.
Kết quả Hoắc Lăng Tiêu ném ra một đống lời chứng, xem cho rõ lời chứng của người các ngươi, chẳng lẽ người phạm thượng làm loạn, mưu đồ bất chính, chống lệnh không tuân không giết được? Chẳng lẽ ba đại phái các ngươi cá mè một lứa bất chấp quy tắc Tiên Quốc muốn tạo phản phải không?! Kẻ đồng lõa như Trầm Phong Hoa cũng đã bị giết!
Hoắc Lăng Tiêu là một người cực kỳ coi trọng thể diện, không công bố ra ngoài là Trầm Phong Hoa bị Miêu Nghị giết trước mặt y, mà là thông đồng làm bậy với người của ba đại phái, phạm thượng bị giết chết theo luật. Lấy chuyện này chứng minh mình đã xử lý công bình, ngay cả thân tín của mình cũng giết.
Tin tức này vừa ra, ba đại phái lập tức dừng lại, đã tìm được lý do ăn nói với sư môn: không phải là bọn ta kém cỏi bất tài, mà sau lưng Miêu Nghị có chỗ dựa!
Nhưng nhân mã cảnh nội Trấn Ất điện vẫn đang bàn tán lặng lẽ lén lút, loại người như Miêu Nghị có chỗ dựa như vậy thật là may mắn, gặp phải chuyện lớn như vậy cũng có người chống đỡ.
Bất quá chuyện này vẫn làm cho Dương Khánh cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, vào một ngày mưa phùn mờ mịt bao trùm dãy núi, Dương Khánh bồi hồi trong đình ngắm cảnh mưa đẹp như tranh vẽ, trầm ngâm nói:
- Miêu Nghị và điện chủ thật sự là huynh đệ kết nghĩa sao?
Thanh Mai đáp:
- Chuyện này đã truyền đi toàn bộ cảnh nội Trấn Ất điện mọi người đều biết, cũng không thấy Trấn Ất điện đứng ra cải chính phản bác, có lẽ là thật.
Dương Khánh đưa tay hứng mưa lấm tấm ngoài đình, khẽ lắc đầu nói:
- Nếu như Miêu Nghị và điện chủ đã sớm là huynh đệ kết nghĩa, tại sao điện chủ lại điểm danh Miêu Nghị tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội?
Thanh Cúc hỏi:
- Có phải là mới vừa kết bái hay không?
Dương Khánh khoát tay nói:
- Không thể nào! Hoắc Lăng Tiêu không phải người ngu, với tình huống trước mắt lại kết bái với Miêu Nghị, vậy quả thật là rõ ràng đối nghịch với ba đại phái, chẳng lẽ Hoắc Lăng Tiêu ăn no rảnh rỗi không có chuyện gì làm… Nhưng ta vẫn cảm thấy Miêu Nghị và Hoắc Lăng Tiêu đã sớm có quan hệ, tựa hồ chuyện này là Miêu Nghị cố ý bố trí như vậy, cho nên mới dám không chút kiêng kỵ hạ sát thủ như thế. Bởi vì biết Hoắc Lăng Tiêu phải dọn dẹp tàn cục cho hắn, nên hoàn toàn không sợ hãi. Nhưng như vậy cũng giải thích không thông tại sao Hoắc Lăng Tiêu lại điểm Miêu Nghị đi Tinh Tú Hải chịu chết... Không nghĩ ra, thật sự là không nghĩ ra!
Y chỉ có thể đau đầu nhức óc suy nghĩ, nghi hoặc không thôi, dù y là thần tiên có thể bói toán cũng không thể nào biết được rốt cục đã xảy ra chuyện gì…
-----------
Đô thành Thìn lộ phồn hoa vô cùng, giữa núi rừng bên ngoài mười dặm, Lâm Bình Bình cùng La Bình cùng đứng trên một đỉnh núi thay phiên nhìn ra xa.
Thiên nhi đã báo tin Miêu Nghị sắp tới đô thành trước cho Lâm Bình Bình chuẩn bị, dau khi Lâm Bình Bình tính toán thời gian bèn ra khỏi thành mười dặm nghênh đón, đã ở chỗ này đợi gần hai ngày, chỉ sợ bỏ qua mà bất kính.
Dĩ nhiên La Bình biết Miêu Nghị phải tới đô thành ra mắt Quân Sứ, tức thì mấy lần tìm Lâm Bình Bình dò xét tin tức, hỏi thời gian cụ thể Miêu Nghị tới. Lâm Bình Bình được người ta chiếu cố nhiều thật sự là không tiện từ chối, suy nghĩ một chút cũng không phải tin tức gì không thể thố lộ, cho nên mới có cảnh tượng cùng La Bình chờ đợi ở chỗ này.
Miêu Nghị từ Tinh Tú Hải trở về, chắc chắn là giàu nứt đố đổ vách, khách hàng lớn như vậy đủ để cho La Bình tạm thời gác lại những chuyện khác chạy tới đây đón tiếp. Nhất định phải xây dựng tốt mối quan hệ này, chỉ cần một mối làm ăn cũng không biết bao nhiêu, làm sao có thể bỏ qua cơ hội trao đổi tình cảm tốt như vậy.
- Tới rồi!
La Bình đột nhiên đưa tay chỉ về phía mấy cái chấm đen phương xa trên quan đạo.
Lâm Bình Bình vội vàng từ dưới bóng cây đi ra, sau khi xác nhận có chút khẩn trương gật đầu một cái, có lẽ là bởi vì đã lâu không gặp Miêu Nghị, hiện tại nàng lại cảm thấy hơi sợ hãi.
Hai người nhanh chóng kéo vật cỡi ra, phóng người lên vật cỡi xuống núi, lại tới cạnh quan đạo nhảy xuống đứng chờ đợi.
Một tràng tiếng vó ầm ầm vọng tới, Miêu Nghị chạy trước một mình, Thiên nhi, Tuyết nhi cỡi Ô Lân Hống chạy hai bên, Diêm Tu ở phía sau.
Cả bọn rẽ qua khúc quanh lập tức thấy được La Bình và Lâm Bình Bình bên đường đang vẫy tay, Miêu Nghị khẽ giơ tay, bốn người từ từ chậm lại, gần tới thì dừng.
Đương nhiên là Lâm Bình Bình nhận ra Miêu Nghị, ánh mắt nhanh chóng quét nhìn hai nữ nhân sau lưng Miêu Nghị. Mặc dù chưa từng gặp qua nhưng đã biết nhau từ trước, đã nhận được thông báo trước là những ai sẽ tới đô thành, tức thì nhanh chóng tiến lên, cúi đầu chắp tay nói:
- Ty chức Lâm Bình Bình bái kiến Đại nhân, ra mắt Đại cô cô, tiểu cô cô!
Miêu Nghị nghiêm trang nhận nàng thi lễ, ánh mắt quan sát Lâm Bình Bình trên dưới, phát hiện nữ nhân này có biến hóa thật lớn.
Một bộ trường quần màu trắng xinh đẹp thắt ngang eo bằng lụa tím, làm nổi bật vóc người đầy đặn, tóc mây bới cao lên nghiêm trang tề chỉnh không rối sợi nào, làn da trắng nõn. Hiện tại nàng đã không còn khí tức lưu dân bươn chải vì cuộc sống lúc trước Miêu Nghị gặp mặt lần đầu tiên nữa, khí chất con nhà quyền quý đã dần dần hiện ra. Vốn nhan sắc nàng cũng không kém, bất quá bị phong trần bôn ba che lấp, trải qua những năm qua dần dần khôi phục, cho người ta có cảm giác bừng lên rạng rỡ.
Lâm Bình Bình cũng lặng lẽ quan sát Miêu Nghị, phát hiện khí chất vị chủ nhân này càng ung dung hơn trước. Cũng không biết nguyên nhân có phải là vì mình khẩn trương hay không, gặp mặt lại cảm nhận được áp lực không nhỏ.
---------------