Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi lui tới đối phó nhân tình một vòng, sắc trời đã tối, ba người Miêu Nghị lên đường đi suốt đêm rời Trấn Quý điện. Dọc trên đường đi ba người lục tục chia tay đường ai nấy đi, mạnh ai nấy dẫn người chạy tới lãnh địa của mình...
-----------
Ở một nơi xa xôi, màn đêm đen vừa buông xuống mưa cũng lập tức rơi như trút. Một người cỡi long câu cấp tốc tung vó ở trên đường bùn lầy, một nữ tử lẻ loi trơ trọi đang đi đường suốt đêm.
Bôn ba dường dài như vậy, lại là một nữ tử một mình có hơi nguy hiểm, nói không chừng sẽ gặp phải người có mưu đồ bất chính. Vì đối phó phòng ngừa bất trắc vạn nhất, vì tiết kiệm tiêu hao pháp lực, nữ tử kia không thi pháp dùng pháp lực chống đỡ, cho nên toàn thân bị mưa làm ướt như chuột lột, không ngừng giơ tay lên lau mặt giữa đêm mưa kéo dài.
Người này không ai xa lạ, chính là Văn Phương phân hội Nam Tuyên phủ thương hội Tiên Quốc. Đích đến của chuyến đi này không phải là chỗ nào khác, chính là Thủy Vân phủ mà Miêu Nghị nhậm chức, nàng cũng phải đi Thủy Vân phủ nhậm chức.
Nhờ vào mấy mối làm ăn lớn của bọn Miêu Nghị ở Nam Tuyên phủ, không chút nghi ngờ nàng đã trở thành người có lực cạnh tranh cho chức chưởng quỹ phân hội Nam Tuyên thành
Thế nhưng nghe nói Miêu Nghị bất ngờ chạy đi Thủy Vân phủ thật xa nhậm chức, Văn Phương có thể nói là vô cùng kinh ngạc. Nhưng vì quan hệ của nàng có hạn không đủ để được điều đi xa như vậy, vì vậy nữ nhân này lại tìm tới đồng nghiệp cạnh tranh. Chỉ cần đối phương có thể nghĩ biện pháp điều nàng đến Thủy Vân phủ, nàng bằng lòng thối lui ra không cạnh tranh vị trí chưởng quỹ.
Kết quả nàng được như nguyện, được bổ nhiệm đến Thủy Vân phủ tiếp tục làm một nhân viên bình thường.
Vừa nhận được lệnh bổ nhiệm, nữ nhân này không nói hai lời đi liền. Nàng không phải người ngu, biết rất rõ ràng bên nào nặng bên nào nhẹ. Miêu Nghị, Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy đi cùng một chỗ, ba khách hàng lớn đều ở chung một chỗ, thật vất vả thành lập quan hệ há có thể để cho người khác có cơ hội đoạt mất. Cho dù là bò nàng cũng sẽ bò tới, chỉ cần tiếp tục giữ được ba khách hàng lớn kia, leo lên chức chưởng quỹ chỉ là chuyện sớm muộn.
Nhà nàng đến đời nàng đã không còn bối cảnh gì ở thương hội, nếu không không tới nỗi điều tới nơi này làm một nhân viên bình thường nhất còn phải vất vả như vậy, nàng tin chắc chỉ cần mình cố gắng vậy nhất định sẽ thành công.
Cho nên nàng phải chạy tới nhanh một chút, cần phải để cho kia ba vị thấy thành ý của mình. Chỉ cần mình kịp thời chạy tới xuất hiện trước mặt ba vị kia, tin tưởng bất kỳ đối thủ cạnh tranh nào cũng sẽ không đánh mà tan. Cho nên đừng nói là mưa trút, cho dù là đao trút xuống cũng ngăn cản không được nàng.
-----------
Trời sáng, vừa tiến vào cảnh nội Thủy Vân phủ, trên quan đạo dưới tình huống bình thường ắt phải đi qua, mười vị sơn chủ đã biết được tin trước dẫn dắt trên trăm vị động chủ cung kính chờ đợi ở bên đường, dựng trường đình mà chờ.
Tình cảnh như thế, ngay cả là Thiên nhi, Tuyết nhi cũng sinh ra hào tình. Nhớ mười mấy năm trước Miêu Nghị bất quá chỉ là một tên động chủ mà thôi, hôm nay lại được mười vị sơn chủ trên trăm động chủ cúi đầu xưng thần.
Sau khi xác nhận thân phận Miêu Nghị, hơn một trăm tên tu sĩ trấn giữ một phương cùng kêu lên hành lễ cung nghênh:
- Tham kiến phủ chủ!
Miêu Nghị ngồi ngay ngắn trên vật cỡi nhận lễ, ngay cả Diêm Tu và Trần Phi cũng không nhịn được lộ vẻ hưng phấn.
Mọi người lại mời Miêu Nghị vào trong trường đình tạm nghỉ, mười vị sơn chủ tiến lên mỗi người xưng tên ra. Về phần trên trăm vị động chủ kia chỉ có thể đứng ở bên ngoài nhìn, không có phần cho bọn họ đến gần nói chen vào. Cho dù là có thể tiến vào toàn bộ, Miêu Nghị cũng không thể nào nhớ hết tên cả trăm người như vậy.
Miêu Nghị hàn huyên với chư vị sơn chủ trong trường đình, Thiên nhi, Tuyết nhi cũng không tịch mịch, thị nữ mười vị sơn chủ mang tới thảy đều vây quanh hai nàng, cẩn thận nói lời nịnh nọt không ngừng, ai ai cũng muốn làm tốt quan hệ với phủ chủ Đại nhân giúp chủ nhân mình. Về phần những động chủ kia, còn chưa có tư cách mang thị nữ theo trong trường hợp này để tranh với các thị nữ của sơn chủ.
- Đại cô cô, cây trâm này là phủ chủ tặng ngài sao, thật là đẹp!
Một vị thị nữ khen một câu đúng chỗ vô cùng, trâm mà Thiên nhi đang cài đầu chính là chính nàng đi dạo phố chọn trúng. Vốn Thiên nhi còn đang căng thẳng lập tức phấn chấn tinh thần, rút trâm trên đầu xuống hưng phấn kể lại chuyện mình đi chọn mua nó thế nào.
Lần này đã có biến chuyển ghê gớm, hai mươi vị thị nữ sơn chủ lập tức lục tục mượn xem thử, sau đó khen ngợi hết lời. Bắt đầu từ một cây trâm đưa tới chuỗi phản ứng liên tiếp, cả bọn nữ nhân tích cực trao đổi về chuyện mua trang sức. Ai nấy thi nhau nói thành chỗ mình có thứ gì tốt, mời hai vị cô cô có rảnh rỗi tới xem thử, hoặc là nói có vật gì tốt hôm nào đưa qua cho hai vị cô cô.
Đạo lý nước lên thì thuyền lên vào giờ khắc này thể hiện đầy đủ trên người của Thiên nhi và Tuyết nhi.
Miêu Nghị liếc nhìn hai nàng bên ngoài đình bị một bầy nữ nhân vây quanh, trong lòng âm thầm buồn cười, phát hiện phong tình Thủy Vân phủ này thật là có vẻ thú vị, Nam Tuyên phủ mà Dương Khánh chấp chưởng dường như không có chuyện này.
Sau khi làm quen với mười vị sơn chủ, Miêu Nghị trong đình phát hiện dường như thiếu thiếu cái gì, không khỏi hỏi:
- Nhân mã bản bộ Thủy Vân phủ có ở đây không?
Mười vị sơn chủ nhìn nhau, cũng có chút lúng túng, có người thấp giọng đáp:
- Tôn phủ chủ đang chờ ngài đi giao tiếp, nhân mã bản bộ tạm thời không tiện tới đây.
Vừa nói ra lời này, Miêu Nghị lập tức hiểu ra, còn tưởng rằng đám người này là Tôn Liên Bình Tôn phủ chủ phái tới đón tiếp. Thì ra đám người này là lén lút tới nịnh hót, mà nhân mã bản bộ Thủy Vân phủ bởi vì Tôn Liên Bình nên không tiện tới đây.
Hiện tại Miêu Nghị coi như đã hiểu đám thị nữ bên ngoài kia, rõ ràng là trên sao dưới vậy, bắt chước rập khuôn.
- Chư vị, không tiện để cho Tôn phủ chủ chờ lâu, chúng ta lên đường đi!
Miêu Nghị đứng lên, đám sơn chủ lập tức vâng vâng dạ dạ đi theo ra.
Sau khi phóng người lên vật cỡi, Miêu Nghị quay đầu lại nhìn một đống người này, ít nhiều gì cũng phải suy nghĩ tới cảm nhận của vị Tôn phủ chủ kia, lập tức hạ lệnh:
- Không cần phải đi theo nhiều người như vậy, các lộ động chủ ai về nhà nấy!
Các lộ sơn chủ lập tức quát các lộ động chủ tản đi, chỉ còn lại mấy chục người ầm ầm lên đường.
Thủy Vân phủ không phụ tên của nó, dọc trên đường đi có thể thấy rất nhiều hồ lớn hồ nhỏ, lúc này trời sáng, có thể nói khói bay lãng đãng mịt mờ, thuyền câu lác đác trên mặt hồ.
Lúc đến phủ địa, trước mắt rộng lớn vô biên giống như biển cả, một cây cầu đá dài đến mười mấy dặm đâm vào sâu giữa mặt hồ, có thể cho mười long câu chạy hàng ngang, cũng không biết lúc trước tốn bao nhiêu công phu mới có thể xây được.
---------------
Nhân mã bọn Miêu Nghị chạy trên cầu nối thẳng bờ hồ ra một hòn đảo, xung quanh đảo lại có thật nhiều đảo lớn đảo nhỏ, tất cả đều được nối với nhau bằng cầu đá, thành cầu điêu khắc tinh xảo, cảnh tượng cũng khá tráng lệ.
Tới trước sơn môn, Miêu Nghị giơ tay dừng lại, cũng không vì thủ vệ sơn môn đã biết thân phận của mình mà xông thẳng vào, lệnh cho thủ vệ đi thông báo trước hãy nói.
Không bao lâu, Tôn Liên Bình Tôn phủ chủ miễn cưỡng cười vui xuất hiện, đích thân chạy tới đón tiếp:
- Tôn mỗ ở đây chờ Miêu phủ chủ đã lâu!
- Miêu mỗ cũng ngưỡng mộ đại danh Tôn phủ chủ đã lâu, làm phiền Tôn phủ chủ đích thân nghênh đón, Miêu Nghị rất là xấu hổ!
Miêu Nghị chắp tay đáp lễ.
Hai vị phủ chủ sắp rời chức và sắp nhận chức cầm tay mà đi, giống như thân huynh đệ, chạy thẳng tới dinh thự phủ chủ, bỏ mặc đám sơn chủ bên ngoài bất kể.
Hiển nhiên Tôn phủ chủ cũng không muốn ở chỗ này nhìn người và việc làm mình phiền lòng lâu hơn nữa, sau khi khách sáo một lúc với Miêu Nghị bên bàn trà bèn bắt đầu bàn giao.
Hết thảy thỏa đáng, Tôn phủ chủ nhận được văn thư bàn giao của Miêu Nghị lập tức muốn cáo từ, không muốn ở chỗ này làm kỳ đà cản mũi nữa. Miêu Nghị cưỡng ép bắt y ở lại, mở một bữa tiệc tiễn hành.
Sau khi biết được đã bàn giao chính thức, đại sự đã định, trong tiệc lập tức phơi bày hết sức rõ ràng nhân tình ấm lạnh. Phần lớn các lộ sơn chủ và nhân mã bản bộ tranh nhau mời rượu Miêu Nghị, Tôn Liên Bình bị bỏ quên một góc, suýt chút nữa xem tiệc tiễn hành Tôn Liên Bình là tiệc tẩy trần cho Miêu Nghị.
Miêu Nghị trầm mặt xuống, hất đổ một chiếc đèn ngọc trên bàn, lạnh lùng hỏi mọi người:
- Ngày sau Miêu mỗ rời chức, chư vị có đối đãi với ta như thế hay không?
Lúc này cả bọn mới cung kính chuyển đối tượng trọng điểm của tiệc sang Tôn Liên Bình. Bất quá trải qua chuyện này rồi, Tôn Liên Bình cũng không còn hứng thú gì nữa, cũng không muốn đối đáp qua loa nhạt nhẽo làm gì, cáo từ rất sớm.
Miêu Nghị triệu tập tất cả nhân mã sở tại không thiếu một người, tất cả cùng nhau tiễn hành.
Đưa đến cầu đá ven hồ, Tôn Liên Bình từ chối đưa xa, Miêu Nghị lại muốn phái năm vị sơn chủ đưa y một mạch trở về Trấn Quý điện.
Tôn Liên Bình nắm tay của Miêu Nghị vỗ nhẹ:
- Hảo ý của Miêu huynh ta xin tâm lĩnh, tình đời ấm lạnh tự biết, cần gì phải làm người khác khó chịu, khiến cho trong lòng mọi người cũng không thoải mái. Ta tự đi cũng không sao, càng tự tại hơn!
Miêu Nghị im lặng, đám thủ hạ đã bất kính với Tôn Liên Bình, biết y cũng không muốn phiền lòng dọc trên đường đi, suy nghĩ một chút cũng không kiên trì nữa, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật nhét vào tay đối phương:
- Chút tâm ý nhỏ, Tôn huynh nhận lấy!
Bên trong là một bộ chiến giáp nhất phẩm, không phải là Miêu Nghị trông cậy vào vật này có thể đổi lấy lòng biết ơn của Tôn Liên Bình. Bất quá là vì trước mắt hắn chọn Thủy Vân phủ này nên Tôn Liên Bình mất chức phủ chủ, đây coi như tỏ lòng áy náy với đối phương.
Tôn Liên Bình thẳng thắn thu nhận, chợt phóng người lên long câu cáo từ.
Mặt trời lặn xuống tới mặt hồ, nước hồ trong vắt tĩnh lặng, trời chiều hoàng hôn, Tôn Liên Bình dẫn hai tên thị nữ rời đi rất nhanh không ngoảnh lại, lộ ra vẻ hết sức thê lương tịch mịch. Cũng chỉ có hai tên thị nữ đi theo, không còn ai khác chịu đi theo y cả, thậm chí ngay cả người chủ động tiễn xa cũng không có.
Miêu Nghị quay đầu lại lạnh lẽo quét qua mọi người, cũng không hề thương hại Tôn Liên Bình. Tôn Liên Bình chấp chưởng Thủy Vân phủ hơn hai trăm năm rốt cục làm ra như vậy, tạo ra một đám thế lực chỉ biết vuốt mông ngựa, e rằng công lao của bản thân y là lớn nhất.
Đối với người của phủ đệ quen sống trong núi sâu, Thủy Vân phủ dưới trời chiều lại có một phen phong tình khác. Mặt hồ gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh nắng chói mắt, hòa thành một màu với bầu trời trên cao, khiến cho người ta tâm thần sảng khoái. Miêu Nghị dẫn người đi chậm rãi trên cầu đá, ngắm nhìn cảnh đẹp trước mắt.
Vừa về tới dinh thự phủ chủ, Miêu Nghị liền sai người đi đưa hai cái lông linh thú đi Thiên Trạch phủ và Vân Tang phủ, giao cho Triệu Phi và Tư Không Vô Úy để liên lạc.
Thiên nhi, Tuyết nhi chỉ điểm những thị nữ khác thu dọn lại đồ đạc bên trong dinh thự, không phải ai cũng thích đồ của người tiền nhiệm để lại. Thứ nào nên dời đi thì dời, nên bỏ thì bỏ, nên đổi thì đổi, nên rửa thì rửa. Sau này đây sẽ là nhà mình, đương nhiên hết thảy phải theo khẩu vị của mình, Miêu Nghị lại bất kể những thứ này, cũng là hai nàng làm chủ.
Mà nơi này có rất nhiều người phục vụ có thể sai khiến, trong lúc nhất thời bên trong dinh thự phủ chủ bận rộn vô cùng. Thiên nhi, Tuyết nhi đi chung quanh tra xét chỉ chỉ trỏ trỏ, thúc giục một đám nữ nhân ra ra vào vào, không ai dám chậm trễ.
Đại quyền phủ chủ rất rộng lớn, cơ hồ có thể sai khiến tất cả tu sĩ Hồng Liên trở xuống. Chỉ cần phía dưới không để xảy ra chuyện gì, điện chủ cũng sẽ không nhúng tay vào, mà địa vị thị nữ phủ chủ tự nhiên cũng không phải là tầm thường, ai dám chậm trễ?!
Miêu Nghị dẫn Diêm Tu và Trần Phi lên Thủy Vân các nằm ở vị trí cao nhất Thủy Vân phủ thắp đèn làm việc, nghiên cứu tình huống cảnh nội Thủy Vân phủ, chưa thăm dò tình huống rõ ràng sẽ không tiện hạ thủ.
Kết quả ngay đêm đó lại nhận được tấu báo của các lộ sơn chủ cùng với Hành Tẩu và Chấp Sự bản bộ dâng lên càng thêm phiền phức. Cả bọn đạn hặc lẫn nhau, người này chỉ trích người kia trợ giúp Tôn Liên Bình làm chuyện xấu gì đó, người kia lại chỉ trích người này. Dường như toàn bộ Thủy Vân phủ không có một người tốt, tóm lại dùng phương thức đạn hặc lẫn nhau để vạch rõ ranh giới giữa mình và Tôn Liên Bình, dùng chuyện này để bày tỏ lòng trung thành với Miêu Nghị.
Còn có kẻ nói ở chỗ nào chỗ nào có cảnh sắc xinh đẹp, người nói chỗ kia lại có thành chủ phía dưới cung cấp mỹ nữ tuyệt sắc, đẹp tới mức nào, khiến cho lòng người ngứa ngáy.
Diêm Tu cùng Trần Phi ngơ ngác nhìn nhau, trước kia ở Nam Tuyên phủ không hề nghe qua thủ hạ của Dương Khánh xảy ra tình huống này, Thủy Vân phủ này cũng không khỏi quá mức đặc biệt.
Miêu Nghị nhất thời cảm thấy đau đầu nhức óc, chưa từng gặp phải tình huống như thế, có phải Thủy Vân phủ này quá hỗn loạn hay không, trong lúc nhất thời có vẻ không biết xử lý thế nào cho ổn.
Hắn tìm mấy tên nhân mã bản bộ Thủy Vân phủ hỏi thăm tình huống, mới biết tình huống nơi này và Nam Tuyên phủ hoàn toàn khác nhau. Ở Thủy hành cung này không thịnh hành chuyện đánh đánh giết giết cướp địa bàn, mà là thịnh hành vuốt mông ngựa cấp trên.
Tại sao lại như vậy!? Nguyên nhân rất đơn giản, ở Thủy hành cung này muốn leo cao nhất định phải lấy được lòng cấp trên, nếu làm chuyện đánh đánh giết giết cướp được địa bàn, xong chuyện cấp trên cũng bắt phải nhả ra. Địa phương này không dựa vào thực lực nói chuyện, võ lực chân chính cũng là dùng để trấn áp từ trên xuống dưới.
---------------