Phi Thiên

Chương 473. Đào Thanh Ly

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Mặc dù như thế, chúng ta mới vừa đi ra khỏi kim điện Ngọc Đô phong, Lan Hầu thình lình lập tức hạ chỉ bắt chúng ta, cũng không muốn bỏ qua cho chúng ta, may nhờ Đào bà bà ra mặt làm Lan Hầu mất hết mặt mũi mới bảo vệ chúng ta một mạng. Nếu tỷ không tin có thể đi hỏi thăm, lúc ấy các đại cung chủ có mặt tại trường tận mắt nhìn thấy. Mạnh tỷ, ngay cả Trương Thiên Tiếu cũng không bảo vệ được chúng ta, tỷ cho rằng mình có thể bảo vệ được chúng ta sao?

Miêu Nghị hỏi. Lời nói này hoàn toàn là nửa thật nửa giả, chủ yếu lừa dối Ô Mộng Lan.

- Thì ra là như vậy! Không nghĩ tới ngươi đi đô thành một chuyến còn xảy ra nhiều chuyện như vậy, xem ra ngươi đi đến chỗ nào cũng có chuyện, thật là phiền phức!

Ô Mộng Lan chậc chậc hai tiếng, quan sát trên dưới Miêu Nghị một lượt, đột nhiên hé miệng cười nói:

- Đào bà bà có tư cách già nhất ở Thìn lộ, quả thật là có năng lực bảo vệ các ngươi, ngay cả Quân Sứ cũng phải nể mặt bà vài phần. Bất quá với tính tình không an phận của ngươi, Thủy hành cung là nơi rối loạn hỗn độn, chỉ sợ cũng không phải là địa phương ngươi có thể ở lâu…

Miêu Nghị ngẩn ra, ánh mắt lấp lóe, xem ra nữ nhân này biết chuyện gì đó, lập tức chắp tay nói:

- Người hiểu đệ chỉ có Mạnh tỷ, vừa hay tiểu đệ có chuyện muốn thỉnh giáo.

Ô Mộng Lan ra vẻ chớ làm phiền ta hừ một tiếng, nhưng lại không nhịn được tò mò, nhàn nhạt hỏi:

- Chuyện gì?

- Không phải là tiểu đệ tự trát vàng lên mặt mình, ngay cả địa phương nguy hiểm như Tinh Tú Hải tiểu đệ cũng có thể thích ứng. Thế nhưng sau khi tới đây lại phát hiện tình huống của nơi này có vẻ quỷ dị, giống như đi tới một thế giới khác, khiến cho đệ không hiểu vì sao…

Miêu Nghị cũng không giấu giếm, kể sơ qua một lượt tình huống nơi này, lần này thật lòng khiêm tốn thỉnh giáo, không hề lừa dối trước mặt đối phương.

Còn tưởng là chuyện gì, sau khi Ô Mộng Lan nghe xong có vẻ không nhịn được cười, nói:

- Tình huống Thủy hành cung này có chút đặc thù, ta cũng đã có nghe thấy, tu sĩ thông thường tới nơi này đúng là không thích ứng được. Nhất là loại người lấy giết chóc để khởi nghiệp như ngươi, nói cho cùng cũng là vì... Ngươi có biết tu vi Đào bà bà thế nào hay không?

- Tiểu đệ có nghe thấy, hình như là Tử Liên tứ phẩm.

Miêu Nghị đáp lại một câu.

Đây là tin tức có được từ La Bình, thấy tin tức này hắn có hơi nghi ngờ có phải La Bình sai lầm rồi hay không, hoặc là Đào bà bà cố ý giấu giếm tu vi cũng giống như mình. Nếu không Đào bà bà làngười cùng một thời với Tiên Thánh, vì sao tu vi mới tới mức này?!

Ô Mộng Lan cười nói:

-Vấn đề nằm ở chỗ này, Đào bà bà coi như là người cũ của Tiên Quốc, lúc Tiên Thánh chinh chiến thiên hạ bà đã đi theo hầu cận Tiên Thánh, nghe nói quan hệ với Tiên Thánh hết sức thân mật. Đợi đến khi đại cục thiên hạ sáu nước đã định, luận công ban thưởng các công thần, phân phối đến các nơi bổ nhiệm, vốn là bằng vào tu vi Đào bà bà không cách nào ngồi lên bảo tọa cung chủ. Nghe nói lúc bà lên làm cung chủ tu vi chỉ mới Hồng Liên lục phẩm, chỉ vì nhờ quan hệ giữa bà và Tiên Thánh, cũng không ai tiện nói gì.

- Bắt đầu từ khi sáu nước ổn định, Đào bà bà đã làm cung chủ, đến bây giờ cũng không nhớ nổi đã qua bao nhiêu năm. Trong thời gian sau này có không biết bao nhiêu hậu sinh quật khởi, thay thế lớp người cũ, chỉ có mình bà là không ai động tới. Có thể là nhờ vào quan hệ với Tiên Thánh, cũng có người nói là bởi vì tu vi bà tăng trưởng chậm chạp vô hại, người khác mới để cho bà bình yên sống từ trước tới nay, để chu toàn lời dị nghị của quân thần…

Miêu Nghị nghe thoáng động trong lòng, cắt lời hỏi:

- Người khác đó là chỉ Tiên Thánh ư?

- Ta cũng không nói như vậy, là chính ngươi đoán.

Ô Mộng Lan liếc hắn một cái.

Miêu Nghị lấy làm kỳ bèn hỏi:

- Tu luyện nhiều năm như vậy chỉ là Tử Liên tứ phẩm, chẳng lẽ là nguyên nhân công pháp tu hành?

Ô Mộng Lan lắc đầu nói:

- Không biết, có lời đồn đãi nói Đào bà bà công pháp tu hành rất là bất phàm, là di pháp có được từ Vạn Trượng Hồng Trần, bất quá là tàn bản, thời kỳ đầu tu hành tốc độ rất nhanh, đến thời kỳ sau lại không có cách nào tiếp tục.

Miêu Nghị nghi ngờ:

- Bằng địa vị của bà, còn có Tiên Thánh chiếu cố, chẳng lẽ cũng không lấy được công pháp tu hành tốt một chút?

Ô Mộng Lan nhíu mày:

- Còn có một lời đồn đãi, nói bộ công pháp kia không phải là tàn bản, lúc Đào bà bà lấy được lại hủy diệt một nửa ngay trước mặt người khác.

Lại là ‘người khác’, Miêu Nghị có hơi sợ hết hồn hết vía nói:

- Nếu như lời đồn đãi là thật, tại sao hủy diệt?

Ô Mộng Lan lại liếc hắn một cái, thấy hắn không biết tốt xấu cứ hỏi mãi vấn đề này, dứt khoát chuyển đề tài nói:

- Tựa hồ Đào bà bà cũng tự biết mình, vẫn ở yên vị trí cung chủ, người khác chớ chọc bà, bà cũng không đi chọc người khác, nếu không bà sẽ đi Thiên Ngoại Thiên tố cáo, đây cũng là nguyên nhân Đào bà bà có thể cậy già lên mặt giữ được ngươi.

Thì ra là như vậy! Miêu Nghị gật đầu một cái, nhưng lại nghi hoặc hỏi:

- Chuyện này có liên quan gì tới chuyện đệ vừa hỏi?

Ô Mộng Lan hỏi ngược lại:

- Sau đó Đào bà bà nhận nuôi một đứa cháu gái, ngươi chưa nghe nói qua sao?

Hắn cũng đã biết chuyện này từ tin tức của La Bình, hiện tại Đào Thanh Ly này là Hành Tẩu Thủy hành cung, bèn gật đầu nói:

- Nghe nói qua, dường như gọi Đào Thanh Ly, dường như tu vi cũng đạt tới Hồng Liên lục phẩm.

- Ủa, tin tức của ngươi linh thông như vậy, không phải là biết rõ còn hỏi sao?

Ô Mộng Lan cười híp mắt nói.

- Cũng không phải là tiểu đệ ăn no rảnh rỗi không có việc gì làm, đâu có chuyện biết rõ còn hỏi, tiểu đệ cũng chỉ biết cơ cấu số thành viên này mà thôi...

Miêu Nghị dang tay nói:

- Những chuyện khác không hề biết.

Ô Mộng Lan suy nghĩ một chút cũng phải, nói tiếp:

- Chính là sau khi nhận nuôi Đào Thanh Ly, Thủy hành cung mới dần dần xuất hiện biến hóa, bị Đào Thanh Ly làm cho trở thành rối loạn hỗn độn, tạo thành cục diện ngươi thấy bây giờ. Mà Đào bà bà cũng thương đứa cháu gái này, một mực mắt nhắm mắt mở, để mặc cho nàng làm như vậy!

Miêu Nghị nhất thời cười lạnh liên tục nói:

- Thì ra là như vậy, đệ còn kỳ quái không hiểu vì sao quy tắc trò chơi nơi này hoàn toàn bất đồng nơi khác, thì ra nói cho cùng vấn đề vẫn là ở trên người Đào bà bà, không trách người phía dưới muốn thay đổi cũng khó khăn. Bà cũng là người năm xưa theo Tiên Thánh chinh chiến, chẳng lẽ cũng không biết tự phế võ công như vậy vô cùng nguy hiểm, một khi có người muốn tóm thâu địa bàn, bà sẽ làm thế nào chống đỡ? Đây không phải là thương cháu gái của mình, quả thật là hại nàng! Đến lúc đó khiến cho nhiều người dòm ngó Thủy hành cung, ngay cả đám thủ hạ như chúng ta cũng sẽ phải chịu xui xẻo theo!

---------------

Ô Mộng Lan liếc nhìn hắn một cái hỏi:

- Có Tiên Thánh sau lưng, bên trong Tiên Quốc ai dám nuốt địa bàn của bà?

Miêu Nghị cười lạnh nói:

- Khi Đào bà bà còn sống thì không ai dám, nhưng theo tiến độ tu hành chậm chạp của Đào bà bà, e rằng sẽ có lúc hết thọ nguyên.

Ô Mộng Lan gật đầu:

- Tương truyền quả thật thọ hạn Đào bà bà sắp đến, cụ thể đến lúc nào không biết, tóm lại nếu như vẫn không thể đột phá đến Tử Liên ngũ phẩm, có lẽ sẽ không tránh khỏi kiếp nạn. Bất quá ngươi lo lắng có hơi dư thừa, hàng năm Đào bà bà đều dẫn Đào Thanh Ly đi Thiên Ngoại Thiên ra mắt Tiên Thánh, nghe nói Đào Thanh Ly này cũng rất được Tiên Thánh yêu thích. Có lời đồn một khi Đào bà bà qua đời, Tiên Thánh sẽ nể tình Đào bà bà mà để cho Đào Thanh Ly tiếp nhận địa vị cung chủ Thủy hành cung.

- Đến lúc đó Thủy hành cung vẫn sẽ giữ vững nguyên dạng, chỉ cần các ngươi không đi chọc người khác, sau lưng có Tiên Thánh làm chỗ dựa, người khác cũng không dám chọc Thủy hành cung, các ngươi cũng có thể tiếp tục cao gối không lo, mọi người thảy đều vui mừng không tốt hay sao?!

- Thứ này còn có thể để cho hậu nhân thừa kế? Đến lúc đó những người khác...

Miêu Nghị Dở khóc dở cười đột nhiên sửng sốt, tựa hồ nắm bắt được tin tức gì từ lời của Ô Mộng Lan, ánh mắt lóe lên, lộ ra vẻ hơi giật mình thử hỏi:

- Ý của tỷ là...

- Ta không có ý gì, nể tình ngươi gọi ta là tỷ tỷ, ta thuận miệng nhiều lời một chút, chính ngươi hãy tự thu xếp cho thỏa đáng, đừng đoán mò lời ta!

Ô Mộng Lan hừ lạnh một tiếng, phất tay áo xoay thân hình kiều diễm, bỏ đi ra ngoài.

- Mạnh tỷ chớ đi, tiểu đệ còn có chỗ thỉnh giáo!

Miêu Nghị đuổi theo sau nàng chạy ra ngoài, chọc cho Thiên nhi, Tuyết nhi cảm thấy ngạc nhiên.

- Ta cũng không phải là vạn sự thông, lấy ở đâu nhiều tin tức như vậy có thể cung cấp ngươi thỉnh giáo!

Ra đến bên ngoài đình viện, Ô Mộng Lan vừa nói dứt câu, thân hóa lưu quang bắn lên không mà đi.

Nàng đi chuyến này coi như là vô ích, không hỏi được Miêu Nghị chuyện gì là thật, ngược lại nói cho Miêu Nghị biết rất nhiều chuyện.

- Đại nhân!

Thiên nhi, Tuyết nhi theo ra.

Miêu Nghị khoát tay áo một cái, ý bảo để cho mình yên lặng một chút, một mình chắp tay nhìn lên bầu trời đầy sao.

Hắn đứng trong đình viện này mãi cho đến khi trời sáng, trong lúc đó Thiên nhi, Tuyết nhi mấy lần ra thăm lại không dám quấy rầy hắn suy nghĩ.

Hơi sương trên đảo giữa hồ này thật nặng, trong một đêm làm ướt hết y phục trên người Miêu Nghị. Chân trời vừa ló ra tia sáng đầu tiên đã thức tỉnh hắn, bước nhanh qua lại ở trong đình viện.

Từ lời của Ô Mộng Lan, nếu như mình đoán không sai dụng ý Đào bà bà, muốn động thủ với Bình Dương phủ vậy phải tranh thủ thật sớm. Hiện tại động thủ còn có thể nói là chưa biết hoàn cảnh quy tắc nơi này, có giết người cũng không sao. Dù sao cũng là Đào bà bà mới dẫn từ đô thành tới nhậm chức, cũng bởi vì Lục Thánh mới có chuyện người tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội lần này may mắn còn sống sót có thể chọn địa phương làm phủ chủ, Đào bà bà sẽ không làm chuyện tát vào mặt Tiên Thánh.

Nếu để lâu, đến khi hiểu rõ ràng tình huống chỗ này mới ra tay động thủ, chỉ sợ Đào bà bà sẽ không cho hắn phá hư quy củ Thủy hành cung thành lập những năm qua, xong chuyện kẻ xui xẻo sẽ là Miêu Nghị hắn.

Bước chân dừng lại, Miêu Nghị nhanh chóng lấy ra hai miếng ngọc điệp, thông báo cho Triệu Phi cùng Tư Không Vô Úy không nên đợi thêm nữa, định ra thời gian liên thủ mà động. Tụ tập nhân mã ba phủ lập tức động thủ với Bình Dương, phải giết hết tu sĩ trong Bình Dương phủ gà chó không tha, hết thảy chôn theo Thích Tú Hồng.

Nếu như không tới đây, hắn vẫn chỉ muốn làm thịt tên Bình Dương phủ chủ, sau khi tới đây, trong lòng hắn chỉ có một chữ hận!

Người ở đây có thể đối xử với một phủ chủ từ chức như Tôn Liên Bình như vậy, Miêu Nghị không cách nào tưởng tượng sau khi Thích Tú Hồng đắc tội vị phủ chủ Bình Dương phủ kia, toàn bộ Bình Dương phủ từ trên xuống dưới đối đãi Thích Tú Hồng thế nào, Thích Tú Hồng đã bị bao nhiêu người làm nhục!

Nghĩ tới tình hình bị vây ở bên trong Luyện Yêu Hồ, gần trong gang tấc lại không thể ra sức, hai giọt lệ rơi vào mặt hắn làm đến nay hắn vẫn khắc cốt minh tâm.

Bên trong đình viện, trong lòng Miêu Nghị chỉ có một chữ giết, đột nhiên như dã thú bị chọc giận, ngửa mặt lên trời rống to một tiếng:

- Bạch Tử Lương!!!

-----------

Địa phương nhiều nước ắt có nhiều mưa.

Mây đen âm trầm bao phủ bầu trời hơn nửa cảnh nội Trấn Quý điện, mưa phùn lất phất.

Mây đen nhìn qua vô biên, không biết ngày nào trời quang mây tạnh, cũng không đợi được tới ngày trời quang mây tạnh, ba trăm động dưới quyền Thủy Vân phủ, Thiên Trạch phủ, Vân Tang phủ, tổng cộng là hơn ba ngàn nhân mã, cơ hồ dốc hết trọn ổ xuất động, đội mưa từ ba phương hướng tập trung về phía Bình Dương phủ.

Hồng Động sơn Thủy Vân phủ, sơn chủ Trình Hải Lượng đội mưa chạy tới chạy lui trên con đường đầy bùn lầy, bên cạnh đội ngũ đang chậm rãi tiến về phía trước.

- Đội hình! Đội hình! Giữ vững đội hình!

Trình Hải Lượng vung trường đao chỉ về phía chỗ đội ngũ hơi lộ vẻ rối loạn rống giận.

Y phóng long câu chạy đến cuối đội ngũ, lại rống to:

- Chỉnh tề! Chỉnh tề! Lưu Quý, người của Hoàng Môn động ngươi có thể đi được hay không? Ngay cả hành quân cũng không được, ta cần động chủ như ngươi làm gì?! Nếu không muốn làm động chủ hãy nói sớm, chắc chắn có người khác muốn làm!

Tên động chủ Lưu Quý kia lập tức quay đầu lại rống to:

- Tất cả phấn chấn tinh thần cho ta, ngươi hết nhìn Đông tới nhìn Tây cái gì, nếu còn đi không ngay ngắn, cuối năm tới lúc phát lương ngươi sẽ phải khóc!

- Giở trò quỷ gì vậy, trời mưa còn bắt chạy loạn khắp nơi…

Trong đội ngũ có tu sĩ không nhịn được lẩm bẩm oán trách một câu.

Trình Hải Lượng thính tai chợt giục vật cỡi chạy tới gần, vung trường đao chỉ:

- Là ai đang nói chuyện?! Trong lúc hành quân không cho phép xì xào bàn tán, không cho châu đầu ghé tai! Ta cảnh cáo các ngươi, lần này phủ chủ muốn đích thân kiểm duyệt nhân mã các sơn hành quân! Phủ chủ là ai, đó là người từ núi thây biển máu Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đánh ra ngoài, là đại hành gia về phương diện này, bằng vào dáng vẻ rời rạc của các ngươi như vậy, không lọt vào được pháp nhãn phủ chủ! Con bà nó! Lần này nếu ai làm cho mất thể diện Hồng Động sơn ta ở trước mặt phủ chủ, đập chén cơm của Trình mỗ, lão tử sẽ đập chén cơm kẻ đó trước, ai cũng đừng mong được tốt lành!

Chẳng những cảnh tượng này xảy ra ở Hồng Động sơn, toàn bộ nhân mã các sơn Thủy Vân phủ thảy đều tương tự. Phủ chủ Miêu Nghị đã nói trong mười vị sơn chủ sẽ có một người phải nhường chức cho Trần Phi, nói không chừng lần này chính là kiểm tra, sơn chủ nào cũng không dám cẩu thả qua loa, vô cùng cẩn thận chỉnh tề.

Tình huống tương tự cũng không chỉ phát sinh ở Thủy Vân phủ, Thiên Trạch phủ, Vân Tang phủ cũng gần như vậy.

---------------