Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn lại lấy ra một vòng tay trữ vật ném cho Yêu Nhược Tiên:
- Không phải là lão vẫn muốn nuôi lớn chúng sao, đồ mà lão dặn ta kiếm cho lão trước khi đi, ta đã mang về. Bên trong có năm mươi vạn viên yêu đan nhất phẩm, những thứ khác đều cho lão giữ, ta thường hay chạy tới chạy lui bên ngoài, mang trên người không an toàn, sợ không cẩn thận tiện nghi người khác.
Yêu Nhược Tiên nhận vào tay xem qua, lập tức há hốc miệng thật to ra, lại tiếp tục há to miệng kiểm lại đồ vật bên trong, sau khi kiểm xong cũng hít một hơi khí lạnh, chậc chậc không ngừng. Trong vòng tay trữ vật trừ năm mươi vạn viên yêu đan nhất phẩm Miêu Nghị nói, còn có mười vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, ngoài ra còn có ba ngàn món chiến giáp nhị phẩm, đây mới là vật đáng tiền nhất.
Có thể nói là Yêu Nhược Tiên thình lình ngẩng đầu, khiếp sợ không thôi nói:
- Không nghĩ tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội béo bở phong phú như vậy, rốt cuộc tiểu tử ngươi kiếm được bao nhiêu đồ trở về, ta tin tưởng đây chỉ là một phần, chắc chắn trên người ngươi còn nữa.
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Ta đã nói mang những thứ này trên người sợ không an toàn, phần lớn đều cho lão, còn có một ít bất tiện mang theo đều cho Thiên nhi, Tuyết nhi, trên người ta chỉ chừa ít số lẻ dùng để đút lót hối lộ mà thôi.
- Chớ có giở trò với ta, tiểu tử ngươi vô cùng giảo hoạt!
Yêu Nhược Tiên bệnh cũ tái phát, đột nhiên chộp lấy tay của Miêu Nghị, theo bản năng quay đầu lại liếc nhìn, quả nhiên thấy ánh mắt Thiên nhi, Tuyết nhi u oán nhìn mình, lập tức cười khan hắc hắc nói:
- Nữ nhi ngoan, nữ nhi ngoan, ta không có ý gì khác, chỉ là xem thử, ha ha, chỉ là xem thử!
Lão chỉ giải thích qua loa một chút, sau đó lập tức giữ Miêu Nghị lại lục soát một trận, phát hiện còn có xấp xỉ mười vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, bốn vạn viên yêu đan nhất phẩm, chừng một trăm món bảo vật nhất phẩm, chừng năm trăm món bảo vật nhị phẩm, kém xa không bằng số mới vừa rồi cho lão. Chỉ còn một ít đồ linh tinh, dường như thật sự là đã cho lão một số rất lớn.
Bất quá lão thân là danh nhân luyện bảo giới, dĩ nhiên là ánh mắt sắc bén, Huyền Âm Bảo Kính, một thanh bổng màu đen và một chuỗi mười tám hạt châu to cỡ quả trứng gà lập tức bị lão chọn ra, hỏi:
- Ba món này là gì vậy?
- Ba món pháp bảo nhị phẩm đỉnh cấp mà thôi!
Miêu Nghị lập tức cảnh cáo:
- Lão yêu quái, đây là đồ ta giữ lại trên người bảo vệ tính mạng, chẳng lẽ lão cũng muốn lấy?
Thấy hắn nói như vậy, Thiên nhi, Tuyết nhi lập tức buồn bã nói:
- Cha, người làm gì vậy?
- Hai tên nha đầu các con không hiểu biết gì, ta chỉ xem thử mà thôi.
Yêu Nhược Tiên cười hắc hắc một tiếng, buông tay Miêu Nghị ra, cầm Huyền Âm Bảo Kính lên muốn rót pháp nguyên vào trong đó, thử điều khiển xem.
Miêu Nghị khẽ cau mày, chuẩn bị xem náo nhiệt.
Quả nhiên Yêu Nhược Tiên cứng đờ người tại chỗ, trên người nhanh chóng bị băng sương bao trùm, làm Thiên nhi, Tuyết nhi sợ hết hồn.
Chờ một chút, thân thể Yêu Nhược Tiên run lên, băng sương trên người vỡ tan ra rơi xuống đất, hóa thành khói đen tản đi.
Thấy lão không sao, hai nàng thở phào nhẹ nhõm. Miêu Nghị ít nhiều có chút thở dài, lần nữa đã chứng minh tác dụng đồ chơi này đối với tu sĩ Hồng Liên không lớn, đáng tiếc.
Yêu Nhược Tiên rùng mình một cái, cũng lộ vẻ kỳ quái nhìn Miêu Nghị, nghi ngờ nói:
- Tiểu tử, ngươi ngàn vạn lần đừng nói với ta, ngươi có biện pháp điều khiển món pháp bảo này, loại bảo vật này tu sĩ Hồng Liên trở xuống chỉ có quỷ tu có thể điều khiển!
Lão quỷ này không hổ là cao thủ luyện bảo! Miêu Nghị gật đầu nói:
- Không thể điều khiển ta để trên người làm gì, Huyền Âm Bảo Kính này có quyết khiếu khác, chẳng qua là lão không nắm giữ mà thôi!
Huyền Âm Bảo Kính??? Tên cũng không tệ! Yêu Nhược Tiên xì một tiếng:
- Ta chỉ thử thăm dò một món pháp bảo đơn giản như vậy đã hiểu biết rất rõ ràng, ở đâu ra có quyết khiếu khác, chớ có lừa dối ta!
Tiếp theo ánh mắt chợt lóe, không biết nghĩ tới điều gì, lại thấy lão sờ mó Huyền Âm Bảo Kính một trận.
Chợt lại thấy lão đông cứng ở tại chỗ, Miêu Nghị nghĩ thầm lão này thật đúng là dễ gạt, ai ngờ Huyền Âm Bảo Kính trong tay Yêu Nhược Tiên lộn một cái, một cỗ khí âm sát mãnh liệt đã bắn ra chính diện. Với khoảng cách gần như vậy, lại thêm ứng phó không kịp, ngay cả tránh né cũng không được, Miêu Nghị lập tức đóng băng toàn thân.
- Cha, người làm gì vậy?
Hai nàng kêu lên.
Chỉ thấy băng sương trên người Miêu Nghị trong nháy mắt hóa thành khói đen bay lên, cả người nháy mắt khôi phục bình thường.
Băng sương trên người Yêu Nhược Tiên cũng vỡ tan giải tán, lão giơ tay lên vuốt chòm râu dơ dáy, nhìn Miêu Nghị cười hắc hắc nói:
- Không trách được! Thì ra tiểu tử ngươi tu luyện công pháp hệ Hỏa, Ngũ Hành công pháp bất cứ thứ nào cũng không đơn giản, không nghĩ tới tiểu tử ngươi lại có cơ hội tu tập được. Người tu luyện công pháp hệ Hỏa ở giới tu hành không phải là hạng người vô danh, tiểu tử, rốt cuộc sư phó ngươi là ai vậy?
Giờ Miêu Nghị mới hiểu được lão quỷ này đang thử dò xét mình, lắc đầu nói:
- Đây là bí mật cá nhân ta.
Yêu Nhược Tiên xì một tiếng, cũng biết đây là kiêng kỵ giới tu hành. Nếu người ta không muốn nói, lão cũng không tiện hỏi nhiều, giống như từ trước tới nay lão cũng không chịu tiết lộ lai lịch của mình vậy, tiện tay ném Huyền Âm Bảo Kính trở lại cho Miêu Nghị:
- Còn tưởng là bảo bối gì tốt, cũng chỉ có khí âm sát bên trong lợi hại mà thôi, không có kỹ thuật gì cao siêu.
Miêu Nghị thu Huyền Âm Bảo Kính, lại thấy lão lấy thanh bổng màu đen kia ra xem. Chỉ thấy cây bổng này trong tay lão chợt dài chợt ngắn, chợt to chợt nhỏ…
- Nhỏ nhất cũng còn lớn như vậy, chưa ra hình dáng gì!
Yêu Nhược Tiên quơ quơ cây bổng trong tay lắc đầu khinh thường, thuận tay lại ném cho Miêu Nghị.
Nháy mắt mười tám hạt châu kia bất ngờ tách ra trong tay lão, bay lượn quanh quẩn xung quanh lão, chợt to chợt nhỏ, lúc to có thể to như một cái bàn tròn. Tình cảnh mười tám quả cầu to như bàn tròn bay múa vòng quanh hết sức hùng tráng.
- Ừm, chỉ có thứ này có kỹ thuật cao hơn một chút trong ba món, còn có vẻ thú vị, tu vi ngươi dùng thứ này để tự vệ ngược lại cũng thích hợp.
Yêu Nhược Tiên phê bình một phen, xòe rộng bàn tay, mười tám quả cầu đang bay lượn vòng quanh trong nháy mắt thu nhỏ lại bay trở về tay lão, tiện tay lại ném trả lại cho Miêu Nghị, quay đầu nhìn hai nàng cười nói:
- Tạm thời để lại cho tiểu tử này dùng, tu vi thật sự là hai người các con vẫn chưa tới lúc, cho các con cũng không điều khiển được.
Quay đầu lại ủa một tiếng, không biết lão già điên điên khùng khùng này tựa như nhớ tới cái gì, đột nhiên lại lướt tới nắm lấy cánh tay Miêu Nghị, lục soát toàn thân hắn từ trên xuống dưới một lần nữa, sau khi buông tay cười lạnh nói:
- Cũng biết tiểu tử ngươi không thành thật, chắc chắn giấu đi thứ tốt chân chính, gốc tiên thảo đáng tiền nhất kia đi đâu rồi?
---------------
Miêu Nghị than thở:
- Thật không có giấu, thời điểm nguy hiểm nhất ở Tinh Tú Hải, thiếu chút nữa ta đã chết, còn lại một hơi thở cuối cùng nhờ vào gốc tiên thảo kia cứu mạng, đã dùng hết.
Yêu Nhược Tiên nghi ngờ nói:
- Công hiệu đồ chơi kia nói là có thể thoát thai hoán cốt cũng không quá đáng, bị thương nặng tới mức nào mà phải sdu hết cả gốc tiên thảo ấy?
Miêu Nghị cười khổ lắc đầu, khoát tay áo một cái không muốn nói thêm, đến nay nhớ tới khổ sở trải qua lòng vẫn còn sợ hãi.
Nhìn thấy trong mắt Miêu Nghị lóe lên vẻ sợ hãi, đây không phải là có thể giả vờ, Yêu Nhược Tiên suy đoán hắn thật sự gặp phải nguy hiểm rất lớn. Nghĩ lại địa phương quỷ quái Tinh Tú Hải kia gặp gỡ nguy hiểm cũng rất bình thường, nhìn lại thấy hai nàng căng thẳng, sợ hai nàng lo lắng không đâu nên cũng không hỏi nhiều nữa.
Bất quá lão vẫn có vẻ lấy làm kỳ bèn hỏi:
- Ngươi đưa phần lớn vật đáng tiền cho ta, không sợ ta cuốn đồ bỏ đi sao?
- Nếu như không tin lão, ta cũng đã không để cho Thiên nhi cùng Tuyết nhi nhận lão làm nghĩa phụ. Bất kể lão có tin hay không, thật ra thì ta đã sớm coi lão như người một nhà, có lão ở hậu phương trông chừng hai người bọn họ, ta đi ra ngoài mới có thể yên tâm. Bất quá phải nói trước chuyện này, chẳng qua chỉ gởi đồ ở chỗ lão, lúc ta cần dùng sẽ bảo Thiên nhi và Tuyết nhi tới tìm lão lấy.
Miêu Nghị thanh minh trước.
Nghe tên này nói xem mình là người nhà, trong mắt Yêu Nhược Tiên lóe lên vẻ dịu dàng, bất quá chợt trợn mắt nói:
- Cái rắm, vậy coi như ta trở thành người giữ đồ cho ngươi sao?!
Miêu Nghị gật đầu nói:
- Lão cũng có thể dùng, nếu như lúc tu luyện không đủ Nguyện Lực Châu, lão có thể bảo Thiên nhi, Tuyết nhi đi tìm Văn Phương đổi Nguyện Lực Châu. Chỉ cần là lão cần nâng cao tu vi, lão cứ việc dùng thẳng tay, dùng hết cũng không sao cả, ta sẽ không hề phật ý chút nào. Ta đã giao đồ của ta vào tay lão, chẳng lẽ còn không đủ để tỏ rõ thành ý của ta sao?
Lời nói này khiến cho trong lòng Yêu Nhược Tiên có cảm giác lẫn lộn khó tả, có thể giao nhiều đồ như vậy cho mình quả thật là vô cùng tín nhiệm mình, đời này từ trước tới nay không ai đối với mình tốt như vậy.
Nhìn hai nàng, sau đó nhìn Miêu Nghị, trong lòng Yêu Nhược Tiên có thể nói là cảm thấy ấm áp, thậm chí mũi còn có hơi cay cay, bất quá lại hừ một tiếng nói:
- Coi như tiểu tử ngươi còn có chút lương tâm.
Ai ngờ Miêu Nghị lại vội ho một tiếng nói:
- Lão quỷ, có thể luyện chế cho ta một chiếc nhẫn trữ vật cao cấp hay không, ở Tinh Tú Hải lấy được mấy ngàn nhẫn trữ vật, lại không thể cất giữ chồng vào, mang trên người chọc cho người ta thấy thèm, thiếu chút nữa bị người khác đoạt.
Yêu Nhược Tiên nhất thời cười lạnh:
- Cũng biết tiểu tử ngươi đưa trọng lễ như vậy ắt có chuyện cầu. Luyện chế nhẫn trữ vật cao cấp cần tinh kim hoặc tinh hắc không tạp chất độ tinh thuần cao mới được, chờ hai nha đầu đổi lấy rồi hãy nói.
Đây là đáp ứng rồi! Miêu Nghị mừng rỡ, lại rèn sắt thừa lúc còn nóng nói:
- Lại luyện chế cho ta một món pháp bảo nhị phẩm đỉnh cấp phòng thân có được chăng?
Hắn từng tận mắt thấy Lưu Vân Sát lợi hại tới mức nào, đồ chơi kia thật đúng là thiên biến vạn hóa rất lợi hại, lúc hắn chống lại không có sức đánh trả, nghe nói chính là sản phẩm của lão già này. Lúc ở Tinh Tú Hải hắn đã ghi nhớ trong lòng, thầm nhủ sau khi trở về nhất định sẽ tìm cách lấy của lão một món, người đang ở bên cạnh mình, há có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
- Tiểu tử ngươi lòng tham không đáy!
Yêu Nhược Tiên phất tay nói:
- Mau cút đi!
Miêu Nghị tự có biện pháp trị lão, lập tức nháy mắt với Thiên nhi, Tuyết nhi, hai nàng lập tức sà tới gần, mỗi nàng nắm một cánh tay Yêu Nhược Tiên cầu khẩn nói:
- Cha!
Yêu Nhược Tiên nhất thời cơ mặt giật giật, chịu thua, than thở:
- Nha đầu, không phải là ta không luyện chế cho hắn, mà là ta thật sự là không thể ra sức! Hai người các ngươi cũng không thể bắt ta liều mạng già này…
Nghe lão nói đáng thương như vậy, hai nàng từ từ buông lão ra, nhìn về phía Miêu Nghị.
- Điều này sao có thể...
Miêu Nghị kinh hô thất thanh, thiếu chút nữa nói ra chuyện Lưu Vân Sát, thế nhưng lại sợ lão quỷ này suy nghĩ nhiều bỏ chạy, lập tức đổi lời nói:
- Không phải là lão tự khoác lác mình luyện bảo lợi hại sao, vì sao ngay cả một món pháp bảo nhị phẩm đỉnh cấp cũng không luyện chế được?
Vừa nghe nói mình luyện bảo không được, hiển nhiên Yêu Nhược Tiên liền mất hứng, chỉ mũi Miêu Nghị nói:
- Tiểu tử, ngươi nhớ kỹ cho ta, phàm người có thể luyện chế nhẫn trữ vật cao cấp, luyện chế một món pháp bảo nhị phẩm đỉnh cấp không thành vấn đề. Không phải là ta không có bản lãnh giúp ngươi luyện chế, mà là luyện chế loại pháp bảo ẩn chứa biến hóa này nhất định phải có nguyên liệu chính mới được, ngươi lại không cho ta, trên người ta cũng không có. Nếu như có, ta cũng không tới nỗi ôm cặp giản tệ hại kia phòng thân, đã luyện chế ra một món bảo bối tốt cho mình dùng từ sớm.
Miêu Nghị tò mò hỏi:
- Nguyên liệu chính ư, nguyên liệu chính gì?
- Nói ngươi cũng không hiểu, ta cần phải phí sức nói với ngươi sao?
Yêu Nhược Tiên xì một tiếng, bất quá nhìn thấy ánh mắt cầu khẩn của hai nàng lập tức trở nên mềm nhũn, than thở:
- Được rồi, các con làm ta không có cách nào khác. Nha đầu, coi như ta nói cho các con nghe, để cho các con có thêm chút kiến thức…
Lão quay lại giải thích với Miêu Nghị:
- Trong một món pháp bảo có thể biến hóa tất nhiên ẩn chứa trận pháp, mà cái gọi là nguyên liệu chính trong pháp bảo chính là chỉ trận nhãn của một món pháp bảo. Tỷ dụ như món Huyền Âm Bảo Kính của ngươi, trận nhãn trong đó chính là khí âm sát trong đó, là một người luyện bảo thu thập được thật nhiều khí âm sát bố trí làm trận nhãn ở trong đó. Nếu không có khí âm sát trong đó, Huyền Âm Bảo Kính của ngươi chỉ là cục sắt, có hiểu chưa?
Ba người chợt hiểu ra, một phen giải thích sâu sắc mà dễ hiểu làm cho bọn họ tăng thêm kiến thức. Thiên nhi hỏi:
- Vậy phải tới chỗ nào mới có thể lấy được đồ làm trận nhãn?
- Có rất nhiều thứ có thể làm trận nhãn, chẳng qua là dùng để luyện chế những thứ pháp bảo rác rưởi vừa lãng phí tiền và thời gian, cũng không có ý nghĩa gì. Có thể tới thương hội mua được đồ tốt, bất quá thứ tốt giá trị không rẻ.
- Nha đầu, sắc mặt con làm sao vậy, đừng nghĩ tới số đồ hắn mới cho ta... Bằng vào tu vi hiện tại của hắn, có ba món pháp bảo nhị phẩm đỉnh cấp như vậy phòng thân đã đủ dùng, trừ phi đối mặt cao thủ Hồng Liên. Nếu thật sự phải đối mặt cao thủ Hồng Liên, cho dù là luyện chế thêm cho hắn một món pháp bảo nhị phẩm đỉnh cấp nữa cũng là vô ích. Tu vi hai bên không cùng một cảnh giới, cần gì lãng phí như vậy.
Yêu Nhược Tiên dứt lời xoay người rời đi, còn cố ý đổi chủ đề, chỉ về phía đôi sư tử đá trước cửa viện hỏi:
- Các nha đầu, lấy khối đá rách nát từ đâu đặt trước cửa chúng ta, trông hết sức quê mùa…
---------------