Phi Thiên

Chương 531. Có làm hầu bàn hay không?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa về tới quán trọ, Miêu Nghị liền trèo qua đống lộn xộn, đóng chặt cửa sổ, trèo lên giường nằm, hai cánh tay gối dưới đầu.

Mẹ kiếp! Còn có chuyện tốt như vậy, lại có người nguyện ý xuất tiền cho mình tu luyện ở quán trọ Phong Vân mà yêu ma quỷ quái cũng không dám tới trêu chọc, nơi này quả thực còn an toàn hơn Thủy Vân phủ. Còn bên phía Thủy Hành cung vì để cho mình an tâm ban sai* (việc bắt thu và trưng thu tài sản cho quan phủ ngày xưa), Đào bà bà còn liên tục hứa hẹn với hắn về sự an toàn của Thủy Vân phủ, hai bên đều có thu nhập, cớ sao mà không làm?

Về phần theo dõi Vân Tri Thu, phần lớn thời gian nữ nhân kia đều ở trong phòng, mình tu luyện, không phải hắn đang trông chừng nàng sao?

Hiện tại chuyện phiền phức nhất chính là giải quyết vấn đề bị nhìn thấy cái đó. Đây là đại sự, chỉ cần giải quyết chuyện này, là có thể an tâm tu luyện, hắn tự nhận không có hứng thú nhìn trộm lão bà của người ta tắm.

Nhưng dùng biện pháp gì có thể bù đắp dưới tình huống không để cho người ta phát hiện ra dị thường? Đó là một vấn đề. Hiện tại mình đang tính toán thường xuyên ở lại nơi này, cho dù đổi phòng cũng phải nghĩ cách che lại khe hở ở đây, nếu không sớm muộn cũng bị người khác phát hiện, đến lúc đó lão bản nương không nghi ngờ mới là lạ.

Từ phía dưới lại nhét thêm cái gì vào nữa? Vậy chẳng phải là giấu đầu hở đuôi, người ta vừa đi vào nhìn cũng biết có cái gì không đúng.

Nghĩ tới nghĩ lui, Miêu Nghị vẫn cho rằng nên tìm cơ hội thích hợp làm hỏng sàn gác phía trên, sau khi sửa chữa dĩ nhiên sẽ không nhìn thấy chỗ đáng nghi là, chỉ là làm thế nào mới có thể không làm cho người ta hoài nghi mình cố ý làm hỏng? Chuyện này xác thực cần phải cân nhắc kĩ càng.

An Chính Phong rất giữ chữ tín, nói trong vòng ba ngày thì trong vòng ba ngày. Hai ngày sau liền sai Bạch y nhân nghĩ cách gặp mặt hắn. Khi hắn đang ăn cơm ở đại sảnh, một chiếc nhẫn trữ vật được nhét vào trong tay hắn.

Trở lại gian phòng. Miêu Nghị lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một gốc Tinh Hoa Tiên Thảo, cười hắc hắc, lại có thêm một gốc cây, thu vào.

Ngay sau đó hắn lại lôi ra một bộ chiến giáp, Miêu Nghị rót pháp nguyên vào để cho pháp bảo nhận chủ, hơi chút làm phép, hóa thành một đoàn hắc vụ nhập vào thân, đi mấy bước lân giáp đã vang lên rào rào. Cả người lóe lên bảo quang màu đỏ, ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, lo lắng bị nhìn thấy. Hắn sợ lão bản nương đi lên sân thượng uống rượu trở lại phát hiện, vội vàng thu vào.

Phát tài rồi! Miêu Nghị mừng rỡ không dứt, đợi sau khi trở về, hắn sẽ bán bộ chiến giáp này, đổi tài liệu để cho Yêu Nhược Tiên luyện chế một bộ tốt hơn nữa.

Hắn trở về ngồi khoanh chân trên giường, ném một viên nguyện lực vào trong miệng, bắt đầu tu luyện...

Trong nháy mắt, một tháng đã trôi qua, mức độ náo nhiệt của Lưu Vân Sa Hải không giảm bớt, ngược lại còn lộ vẻ náo nhiệt hơn nữa, ngày ngày đánh giết, giống như người của Yêu quốc và Quỷ quốc không biết nguyên nhân gì xảy ra xung đột, còn đánh nhau rất lớn, hai phương đều chết không ít người.

Lưu Vân Sa Hải náo nhiệt, tửu điếm Phong Vân cũng náo nhiệt. Đám đầu bếp bận rộn tới mức không có cơ hội tới quấy rầy Miêu Nghị, chẳng qua thỉnh thoảng có tới lấy một số thứ bình thường ít dùng, nhìn thấy Miêu Nghị đang tĩnh tâm tu luyện, cũng không quấy rầy.

Đối với Miêu Nghị mà nói, ngày ở lại cuối cùng cũng đến, tiền phòng phải tăng gấp đôi, chủ động đến trước quầy đưa tiền.

- Ở thêm một tháng nữa.

Miêu Nghị đặt nhẫn trữ vật ở trên quầy, dùng truyền âm.

Hiện tại ở trong đại sảnh người của tam giáo cửu lưu rất nhiều, hắn không tiện để lộ ra một đống lớn kim tinh.

- Được!

Nho sinh tiến sát quầy, cười híp mắt truyền âm hỏi:

- Xem ra ngươi không định rời đi trong ngắn hạn này!

- Chủ động đưa tiền cho các ngươi, các ngươi lại không vui à!

- Nếu trong thời gian tới, ngươi không chuẩn bị đi, thấy ngươi là người quen cũ, ta giúp ngươi tiết kiệm, ở không mất tiền, có muốn không? Miêu Nghị tương đối hoài nghi với đề nghị này:

- Giúp ta tiết kiệm? Ở không? Có thể có chuyện tốt này sao? Nói nghe xem.

- Mấy hôm trước chúng ta đã thương lượng với lão bản nương, thuyền rồng U Minh vừa ra, nhìn khuynh hướng này, trong thời gian ngắn Lưu Vân Sa Hải chỉ sợ sẽ không ổn định được. Ngươi cũng thấy đấy, khách sạn rất bận rộn, quan hệ của chúng ta từ trước đến nay cũng xem là tốt, cho nên chúng ta sẽ đề nghị lão bản nương nhận ngươi vào quán trọ làm việc lặt vặt.

- Có ý gì?

Nho sinh nhắc lại lần nữa:

- Tới quán trọ làm hầu bàn.

- Nói đùa gì vậy? Lai lịch của ta các ngươi cũng không phải không biết, làm sao ta có thể ở khách sạn làm hầu bàn?

- Ngơi như thế nào, chúng ta không biết sao, nơi này đi lại tự do, không ai miễn cưỡng, ngươi muốn ở thì ở, không muốn ở thì đi. Đãi ngộ làm hầu bàn ở quán trọ Phong Vân cũng không kém hơn cô làm Phủ chủ, một ngày mười viên Nguyện Lực châu, hơn nữa sống ở chỗ này lại an toàn, nếu làm tốt..., đãi ngộ còn có thể cao hơn, chẳng qua hoàn cảnh ở nơi này có kém hơn một chút, thế nào? Suy nghĩ đi?

Miêu Nghị quay đầu lại nhìn một đám người nâng ly cạn chén uống rượu nói chuyện ầm ầm phía sau, nếu làm hầu bàn ở đây sẽ vô cùng bận rộn, làm gì còn thời gian để tu luyện, quay đầu lại cự tuyệt nói:

- Hảo ý của ngươi ta xin nhận, nhưng ta không thích làm hầu bàn, ta vẫn thích làm đại gia tiêu tiền hơn. - Muốn làm đại gia!

Nho sinh cười hắc hắc, đẩy chiếc nhẫn trữ vật trở lại trước mặt Miêu Nghị:

- Xin lỗi, khách sạn chúng ta buôn bán lương thiện, không thể không biết xấu hổ để đại gia phải ở lại chỗ lộn xộn này. Ngưu nhị Ngưu đại gia, ở xong hôm nay xin mời ngài rời đi.

- Chưởng quỹ, đừng đùa như vậy chứ, ta vừa đưa cho các ngươi không ít tiền, chúng ta là người quen cũ, giúp đỡ một chút đi.

- Thật sự không thể để khách nhân ở lại chỗ lộn xộn này, thời gian lâu dài truyền đi, người khác chẳng phải sẽ nói quán trọ Phong Vân là hắc điếm, ngươi cũng không thể ép chúng ta phá vỡ chiêu bài của mình đúng không?

- Vậy lúc nào có phòng trống, ngươi giữ lại trước cho ta có được không?

Miêu đại phủ chủ định trở về thương hội trốn một thời gian, đợi có phòng trống rồi trở về.

- Tình huống của quán trọ ngươi cũng không phải không biết, người nào tới đây cũng là khách, chúng ta cũng không thể phân biệt đối xử?

Mẹ kiếp! Nói cho cùng vẫn là muốn ép lão tử làm hầu bàn ở khách sạn các ngươi, một đám người muốn đùa bỡn ta có phải không? Hắn thở dài nói:

- Chưởng quỹ, dàn xếp đi.

- Dàn xếp sao! Như vậy đi, lúc này, lão bản nương có lẽ đang ở trên sân thượng uống rượu, ngươi đi tìm lão bản nương dàn xếp đi. Nếu lão bản nương đồng ý, ta khẳng định sẽ không phản đối, tiền này ngươi hay cầm về trước đi.

Nho sinh nhét chiếc nhẫn trữ vật vào trong tay hắn.

Vẻ mặt Miêu Nghị co quắp, nho sinh phất phất tay nói:

- Đi đi, đừng ngăn cản ta làm ăn.

Miêu Nghị nắm chặt chiếc nhẫn trữ vật, không biết nói gì rời đi.

---------------

Lúc này thợ mộc lại từ phía sau quầy đi vòng ra ngoài, chen vào trong truyền âm nói:

- Tiểu tử này có thể đáp ứng không?

Nho sinh hơi mỉm cười nói:

- Dù sao tiểu tử này cũng rất thú vị. Hắn từng giúp lão bản nương làm cầu thang, nếu lão bản nương quả thật có lòng muốn giữ hắn lại, chắc chắn sẽ có cách, nhất định có thể lưu lại, nếu không muốn lưu, vậy chúng ta cũng không có cách nào.

Thợ mộc gật đầu:

- Lão bản nương cứ nói đến chuyện đùa bỡn tiểu tử này, trong lòng lại vô cùng cao hứng, rất lâu rồi ta không thấy nàng vui vẻ như vậy, chẳng qua... nếu tiếp tục như vậy sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Ta sợ thời gian lâu rồi...

Nho sinh đẩy chiếc bàn tính qua một bên, chậm rãi nói:

- Lão bản nương đối đãi với chúng ta rất tốt, có một số việc không nên để nàng gánh vác, nàng vẫn gánh vác được một thời gian khá dài. Chỉ cần nàng vui vẻ là được, có lẽ xảy ra một chút chuyện cũng không phải là chuyện xấu, lão gia tử Vân gia không phải mong đợi xảy ra chuyện gì sao, có lão gia tử chịu trách nhiệm, trời có sập xuống hay không, ngươi cũng không phải lo lắng... Thợ mộc trầm ngâm nói:

- Chẳng qua bên phía Phong gia...

Nho sinh thầm nói:

- Thời gian chúng ta ở với lão bản nương dài hơn thời gian chúng ta ở với Phong gia, lão bản nương cũng cho chúng ta nhiều hơn Phong gia rất nhiều. Nhân tình của Phong gia ta đã sớm trả xong, ta chỉ biết nếu ta xảy ra chuyện gì, Phong gia cũng sẽ không quan tâm đến, nhưng lão bản nương chắc chắn sẽ không bỏ mặc. Làm việc gì cũng phải dựa trên lương tâm, dù sao nếu quả thật xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ đứng về phía lão bản nương.

Thợ mộc yên lặng gật đầu...

Miêu Nghị đứng trên sân thượng, Chỉ thấy trên cái cây ngoài căn nhà gỗ, chân sau lão bản nương đang quỳ xuống, nửa ngồi nửa giẫm, hướng đầu về phía trời chiều uống rượu, mái tóc và y phục khẽ di động trong gió, lấy sa mạc hoàng hôn làm bối cảnh, một cảnh tượng thật sự rất đẹp.

Lão bản nương giơ tay lên lau môi, quay đầu lại nhìn, cười một tiếng vô cùng quyến rũ, sau đó lại hào sảng giơ giơ vò rượu, ý bảo hắn tới đây.

Không biết có phải người của Vân gia nào trời sinh cũng có loại tính tình hào sảng này hay không. Miêu Nghị cũng từng nhìn thấy vẻ hào sảng tương tự trên người Vân Quảng và Vân Phi Dương, chẳng qua nữ nhân thì quyến rũ thêm một chút mà thôi.

Miêu Nghị vừa đến gần, vò rượu của lão bản nương kia đã bay đến trong tay Miêu Nghị.

Miêu Nghị mở nắp, ngửa đầu rót vào miệng, ngồi xuống bên cạnh nàng.

Gốc cây Viên Mộc đã bị người khác ngồi dựa vào một thời gian rất dài, vì vậy chỗ ngồi bóng loáng, ở dưới trời chiều có thể phản quang.

Khóe miệng lão bản nương lộ ra nụ cười hài hước, biết rõ còn cố hỏi nói:

- Hôm nay làm sao có tâm tư đến uống rượu với ta?

- Ta tới đưa tiền cho ngươi.

- Ồ! Ngươi có hảo tâm này sao? Lễ thấp hơn người tất có sở cầu, có chuyện gì nói đi.

- Lão bản nương đúng là sáng suốt.

Miêu Nghị cười cười vuốt đuôi, cười khan mấy tiếng, kể lại chuyện lúc trước hắn ở dưới quầy thương lượng với nho sinh không có kết quả.

Lão bản nương thu nụ cười, mắt liếc nhìn hỏi hắn:

- Làm sao? Ngươi không vui?

- Cái này không phải là không vui, chỉ là bối cảnh của ta ngươi cũng biết, không thích hợp.

- Ngươi đã xem thường tiểu điếm của ta như vậy, vậy ngươi cứ đi tìm nơi có bối cảnh tốt hơn, chỗ này của ta không miễn cưỡng bất cứ kẻ nào.

Miêu Nghị có vẻ kỳ quái:

- Lão bản nương, người đông như vậy, người muốn vào quán trọ Phong Vân cũng nhiều như vậy, tại sao hết lần này tới lần khác cứ muốn vời một kẻ không thích hợp như ta đây?

Lão bản nương lạnh nhạt nói:

- Chỉ dựa vào ngươi đã ăn đậu hủ của ta, lý do này có đủ hay không?

Miêu Nghị không biết nói gì.

Lão bản nương đột nhiên cười ha hả:

- Ta nói giỡn với ngươi thôi, chân tướng là quán trọ chúng ta không nhận những kẻ không biết gốc rễ, bụng dạ khó lường, trong lòng có âm mưu quỷ kế.

Nàng lại quay đầu nhìn hắn hỏi:

- Ta cũng thấy kỳ quái, ta cũng không ngại bối cảnh của ngươi, hơn nữa lúc ngươi muốn đi ta cũng không ngăn cản ngươi, miễn phí để ngươi an toàn ở lại đây, tại sao ngươi không chịu lưu lại, chẳng lẽ ngươi thật sự không xem trong tửu điếm nhà quê Phong Vân này sao? Miêu Nghị ngẩng đầu rót rượu vào miệng, cười khổ nói:

- Thật ra ta chính là loại người bụng dạ khó lường, trong lòng có mưu mô quỷ kế...

Nói đến đây hắn lại đổi thành truyền âm:

- Nói như vậy thôi, một tháng trước theo lý mà nói nhiệm vụ trong chuyến đi lần này của ta đã hoàn thành, lẽ ra phải đi về rồi, nhưng lại đột nhiên nhận được một nhiệm vụ mới, chính là theo dõi nhất cử nhất động của ngươi. Ngươi đừng hiểu lầm, nếu ta đã nói ra, cũng không có ý muốn theo dõi ngươi, chỉ là muốn dứt khoát nhân cơ hội này trốn ở đây tu luyện, dù sao nơi này vừa an toàn, lại có người xuất tiền, cớ sao mà không ở? Cho nên, lão bản nương, ta cũng biểu thị rõ thành ý của mình rồi, ngươi thuận tiện giúp ta chuyện này, tất cả mọi người đều không thiệt thòi.

Lão bản nương hiếu kỳ nói:

- Ta sớm đã có hoài nghi, chẳng qua không ngờ lá gan của ngươi không nhỏ, lại dám nói ra chuyện này, ngươi không sợ ta sẽ tiết lộ sao?

- Có cái gì phải sợ? Cho dù ngươi nói ra cũng phải có người tin! Ai tin ta ngu ngốc tự vạch trần mình cho ngươi tìm phiền toái như vậy, đến lúc đó ta có thể nói ngươi biết thân phận của ta, muốn hãm hại ta, ngươi nói người sau lưng ta sẽ tin ngươi hay là tin ta? Bọn họ cùng lắm không yên lòng về ta, ta sẽ trở về tiếp tục làm Phủ chủ. Tóm lại không cần thiết lén lén lút lút, vạn nhất ngày nào đó bị ngươi phát hiện, bị ngươi cho người lặng lẽ giết chết, đó mới thật sự không tính. Chuyện này cho dù ngươi không hỏi, ta vốn cũng định tìm cơ hội nói cho ngươi biết.

Lời này vừa nói ra, lão bản nương lại tỏ ra vui vẻ:

- Tiểu tử ngươi thật sự hiếm thấy! Người nào có thủ hạ như ngươi thật đúng là xui xẻo tám đời, không cần người ta ép, ngươi cũng chủ động bán đứng tổ chức của mình.

- Ta đâu có bán?

- Nếu cái này cũng không tính là bán, vậy cái gì mới tính là bán?

- Loại hành vi tiếp xúc này của ta sẽ không tạo thành thương tổn gì đối với tổ chức, cũng không tạo thành thương tổn gì đối với ngươi, lại có thể bảo đảm an toàn của bản thân ta. Nói trắng ra là, chúng ta không giống nhau. Ngươi có thể ngày ngày ngồi ở đây uống chút rượu, đa sầu đa cảm làm chút tốt chuyện tình hoặc chuyện không tốt, nhưng ta không có tư cách này. Ta chỉ có thể cố gắng sống tốt vì mình và những người bên cạnh mình, ta cũng là một con người bình thường, ta cũng có những xúc cảm của mình, ta cũng đa sầu đa cảm, nhưng ta chỉ có thể chôn giấu tất cả những chuyện này ở trong lòng, bởi vì ta chỉ là tiểu nhân vật hèn mọn, không có tư cách lãng phí thời gian trong chuyện này, ta phải thật sự đối mặt với rất nhiều việc.

---------------