Phi Thiên

Chương 535. Vân Nhược Song

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tình huống gì thế này? Nhìn thấy cô nương xinh đẹp ngẩn người, Miêu Nghị lại một lần nữa đưa tay mời nói:

- Khách quý, xin đi theo ta.

- A... Được... Được!

Cô nương xinh đẹp gật đầu như gà con mổ thóc, nhưng không đi theo Miêu Nghị, mà quay đầu lại hỏi tên nho sinh:

- Chưởng quỹ, đây là hầu bàn quán trọ của các ngươi sao?

- Đúng vậy!

Nho sinh kỳ quái nói:

- Sao vậy?

- Không sao cả...

Cô nương xinh đẹp còn muốn hỏi nữa, kết quả thấy Miêu Nghị phát hiện hắn chỉ đi một mình liền quay đầu lại vẻ mặt không biết nói gì nhìn mình, thích thú từ bỏ cuộc nói chuyện với chưởng quỹ, vội vàng chạy tới trước mặt Miêu Nghị cười hì hì nói: - Xin lỗi, xin lỗi.

Sau đó nàng lại chăm chú quan sát đánh giá Miêu Nghị từ trên xuống dưới.

Miêu Nghị cũng theo bản năng liếc nhìn bộ ngực đầy đặn của nàng, vừa rồi khi nàng tung tăng bay nhảy, cộng thêm cái eo thon nhỏ, tư thái thật sự không thể chê. Nhìn ánh mắt của hắn, cô nương xinh đẹp tựa hồ nhớ ra cái gì, lập tức liếc mắt, tức giận nói:

- Ánh mắt của ngươi như vậy là thế nào? Cẩn thận không ta chọc mù hai mắt của ngươi!

Lời này làm sao nghe có vẻ quen tai? Hình như đây không phải lần đầu tiên có người nói mình như vậy! Miêu Nghị lúng túng, nữ nhân này thật hung dữ, ta cũng không phải là người chết, ngươi rung lắc lợi hại như vậy, ta thuận tiện liếc mắt một cái thì có làm sao, ta lại không có ý nghĩ gì... Hắn xoay người tiếp tục dẫn đường.

Đến hậu viện, cô nương xinh đẹp đi theo phía sau hắn lên lầu, vừa hỏi:

- Tiểu nhị, ngươi tên là gì?

- Ngưu Nhị!

Miêu Nghị trả lời.

- Ngưu Nhị? Ngươi thật sự không phải nhị bình thường, lấy cái tên như vậy, không trách phải làm tiểu nhị.

Ngươi muốn nói gì cứ nói đi, Miêu Nghị không lên tiếng, mặc kệ nàng.

Đột nhiên vị phía sau lại lải nhải nói:

- Ngưu Nhị. Nói một chút xem, tại sao ngươi lại làm tiểu nhị ở đây?

Liên quan đến cô sao! Miêu Nghị vẫn bỏ mặc.

- Này! Người không có lương tâm, ta đang nói với ngươi đấy, có nghe thấy không?

Người phía sau lại hét lên.

Miêu Nghị yên lặng không lên tiếng, đến sân thượng, hắn vừa định đưa tay gõ cửa, cánh cửa đã mở ra. Lão bản nương xuất hiện phía sau cửa, bởi vì nghe thấy động tĩnh, cảm thấy kỳ quái làm sao lại có nữ nhân tới phòng mình.

- Lão bản nương. Chưởng quỹ kêu ta đưa khách đến cho ngươi.

Miêu Nghị nghiêng đầu báo tin.

Vừa nhìn thấy nữ nhân đang lải nhải đứng phía sau Miêu Nghị, lão bản nương kinh ngạc nói:

- Song nhi, sao ngươi lại tới đây?

- Oa! Đại tỷ!

Cô nương xinh đẹp gạt Miêu Nghị qua một bên, lao vào trong lòng lão bản nương:

- Đại tỷ, ta nhớ tỷ muốn chết.

Đại tỷ? Miêu Nghị âm thầm nói thầm, chẳng lẽ là người của Vân gia?

- Đừng nói sang chuyện khác!

Lão bản nương đẩy cô nương xinh đẹp, sắc mặt ngưng trọng nói:

- Sao ngươi lại tới đây?

Cô nương xinh đẹp cười hì hì nói:

- Nghe nói Lưu Vân Sa hải rất náo nhiệt. Ta muốn đến đây xem thế nào, đại tỷ không muốn chứa chấp ta sao?

Lão bản nương khiển trách:

- Ta hỏi làm sao ngươi tới đây? Hóa ra là một mình lén chạy tới sao?

Cô nương xinh đẹp cười hắc hắc, coi như là chấp nhận.

Lão bản nương trầm giọng nói:

- Ngươi điên rồi? Ngươi có biết hay đây là nơi nào hay không? Ngươi có biết nơi này hiện giờ nguy hiểm thế nào hay không? Một nữ nhân chỉ có chút tu vi như ngươi, một mình chạy tới đây, xảy ra chuyện thì làm sao?

- Không phải còn có thương hội, còn có đại tỷ ở đây sao, có thể xảy ra chuyện gì... a!

Cô nương xinh đẹp bất chợt liếc mắt, nhìn thấy Miêu Nghị muốn rời đi, quay đầu nói:

- Tiểu nhị, ngươi đi đâu vậy?

Miêu Nghị không biết nói gì liền dừng bước, nhìn về phía lão bản nương, hỏi:

- Hôm nay không cần uống nữa chứ?

Ý là hôm nay ta không cần uống rượu với ngươi nữa chứ.

Lão bản nương phất phất tay nói:

- Ngươi đi làm việc của ngươi đi.

- Đứng lại! Không cho đi!

Cô nương xinh đẹp trừng mắt, nhìn Miêu Nghị chằm chằm.

- Nha đầu này lại giở trò điên điên khùng khùng gì đây!

Lão bản nương vừa định giơ tay lên ý bảo Miêu Nghị rời đi, lại bị cô nương xinh đẹp ôm chặt vào trong ngực, ôm lấy cánh tay nàng làm nũng nói:

- Đại tỷ, ta đói bụng rồi, để tiểu nhị này mang chút đồ ăn gì tới đi.

Lão bản nương bị nàng đánh bại, lý do này cũng không có cách nào cự tuyệt, không thể làm gì khác hơn là nói với Miêu Nghị:

- Đến phòng bếp chuẩn bị mấy đồ ăn ngon đưa lên đây.

Miêu Nghị gật đầu đi xuống lầu.

Cô nương xinh đẹp lập tức buông lỏng cánh tay lão bản nương, chạy đến bên cạnh thang lầu, cúi đầu nhìn thân ảnh đang đi xuống, cười trộm một tiếng.

- Song Nhi, ngươi lén lút làm gì đó? Ngươi biết hắn sao?

Lão bản nương kêu lên.

Cô nương xinh đẹp lập tức chạy trở lại, mặt lộ âm hiểm nói:

- Ta mới vừa hỏi hắn tên là gì, hắn nói hắn tên là Ngưu Nhị. Đại tỷ, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao? Cái tên này vừa nghe đã biết là giả, ta hoài nghi người này tới đây có mục đích khác, nhưng đại tỷ yên tâm, người này cứ giao cho ta thu thập, nhất định ta sẽ giúp tỷ điều tra ra gốc gác của hắn!

Lão bản nương lạnh nhạt nói:

- Không cần ngươi phí công, nếu ta dám thu hắn, dĩ nhiên đã rõ ràng lai lịch của hắn, cho nên không cần ngươi quan tâm.

- Thì ra đại tỷ đã biết!

Cô nương xinh đẹp lại trở nên nghiêm túc, ngữ khí mang ý muốn xác nhận hỏi:

- Vậy tỷ biết tên thật của hắn là gì?

- Đây là chuyện ngươi cần quan tâm sao? Ngươi hãy khai báo rõ ràng vấn đề của mình trước đi!

Lão bản nương trực tiếp níu lấy lỗ tai của nàng.

- Ôi! Đại tỷ, đau!

Cô nương xinh đẹp kêu la ầm ĩ, bị kéo lỗ tai dắt vào trong nhà.

- Song nhi, nơi này không phải nơi ngươi có thể đùa giỡn, với chút trí thông minh của ngươi không thể làm gì ở nơi này đâu. Sau khi ngươi ăn xong, ta sẽ báo cho người của thương hội đến đón ngươi trở về.

- Không phải chứ đại tỷ, ta vừa mới tới, sao ngươi có thể bắt ta trở về, để ta chơi ở đây một thời gian ngắn không được sao? Ở nhà ngày nào cũng chỉ biết tu luyện, buồn bực muốn chết.

- Ngươi buồn bực còn tốt hơn là để cho gia gia lo lắng.

- Để ta thoải mái một thời gian có được không? Ngươi có phải sợ ta ăn không trả tiền đúng không? Nếu không như vậy đi, tay làm hàm nhai, ta sẽ làm tiểu nhị cho quán trọ của ngươi thì thế nào?

- Nói gì vậy, chẳng lẽ ngươi không biết như ngươi lén lút bỏ đi như vậy, trong nhà sẽ lo lắng thế nào không? Không chừng đã phái người đi khắp nơi tìm ngươi. - Không về! Đại tỷ, nếu ngươi bắt ta trở về, ta sẽ hận ngươi cả đời!

- Ngươi... Lưu Vân Sa hải thật sự không phải là nơi ngươi có thể mò mẫm đi dạo, với chút tu vi của ngươi, ngươi có tin chỉ cần ngươi ra ngoài một ngày, bảo đảm ngay cả làm sao biến mất cũng không biết.

- Vậy ta sẽ không đi, ta chỉ chơi trong quán trọ có được không?

- Ngươi? Ngươi có thể đàng hoàng ở trong quán trọ nhỏ bé này sao?

- Chỉ cần ngươi không đuổi ta đi, ta bảo đảm sẽ ngoan ngoãn ở trong quán trọ, không đi ra ngoài. Nếu đại tỷ không tin, ngươi có thể phái tên hầu bàn vừa rồi đi theo ta, canh giữ ta.

---------------

- Đại Ma Thiên còn không giữ được ngươi, để cho ngươi nhiều lần trốn đi. Một tên hầu bàn nhỏ bé trong quán trọ của ta có thể canh giữ ngươi được sao? Trừ phi trói ngươi lại!

- Đại tỷ! Ta xin thề, tuyệt đối sẽ không rời khỏi quán trọ này, chỉ chơi đùa trong quán trọ, nếu ta dám rời khỏi quán trọ một bước, ngươi có thể lập tức đưa ta về, ta tuyệt đối không có một câu oán hận.

Lão bản nương trầm mặc, cuối cùng chần chờ nói:

- Vậy cũng phải nói một tiếng với bên thương hội, để cho trong nhà biết ngươi đã đến đây, nếu không trong nhà lo lắng ngươi gặp chuyện không may lại đi tìm ngươi khắp nơi. Nếu trong nhà đồng ý cho ngươi ở chơi, ta không có ý kiến, nếu không đồng ý, vậy ngươi cũng chỉ có thể trở về!

- Đại tỷ, vậy ngươi nói một tiếng đi, nói giữ ta lại đây chơi một thời gian ngắn, gia gia thương ngươi nhất, chỉ cần ngươi mở miệng, gia gia khẳng định sẽ đồng ý.

Lời này vừa nói ra, lão bản nương trong nháy mắt cắn chặt môi, nghĩ tới vị gia gia cả đời anh hào bị mình chọc giận đến phải hô to “nghiệt súc”, sau đó ngửa mặt lên trời bi phẫn hét dài, thật sự là chấn động tứ phương. Từ đó về sau gia gia cũng không muốn gặp mặt mình nữa, vừa nhớ lại nàng lại thấy đau lòng, trong đầu lại nhớ lại những hình ảnh khi mình còn bé cưỡi trên bả vai gia gia...

Cô nương xinh đẹp thấy vẻ mặt hoảng hốt của lão bản nương, bất giác rụt lưỡi lại, tựa hồ cũng ý thức được mình nói sai, nhưng vẫn ôm cánh tay lão bản nương quơ quơ:

- Đại tỷ, ta không chơi quá lâu đâu, ta chỉ chơi một thời gian thôi, van xin đại tỷ.

Lão bản nương quay đầu lại nhìn nàng, vẻ mặt trìu mến sờ lên gương mặt xinh đẹp của nàng:

- Song Nhi, chúng ta giống như nhau, cha mẹ đều mất sớm, từ nhỏ đều lớn lên bên cạnh gia gia, gia gia cũng rất thương ngươi, giống như trước kia thương ta vậy. Song Nhi, gia gia là người tốt nhất trên đời này, hứa với đại tỷ, không bao giờ để cho gia gia phải đau lòng, nhớ chưa? Chỉ cần ngươi hứa với đại tỷ, đại tỷ sẽ đồng ý để ngươi ở đây chơi một thời gian ngắn.

Cũng không biết cô nương xinh đẹp có nghe được hay không, tóm lại là nàng gật đầu lia lịa, miệng lập tức đáp ứng:

- Được, ta nghe theo đại tỷ!

Thấy nàng đáp ứng sảng khoái như thế, cũng không trải qua suy nghĩ gì, trong mắt lão bản nương hiện lên một tia bất đắc dĩ, biết đối phương chưa chắc nghe hiểu ý mình.... Song Nhi còn nhỏ tuổi, suy nghĩ còn nông cạn, trời sinh lại có tính liều lĩnh mù quáng, không gặp phải cảnh vỡ trán vỡ đầu thì không chịu hiểu. Bây giờ có nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng, lão bản nương chỉ có thể giang hai cánh tay ôm lấy nàng, cụng trán vào trán nàng, để hồi lâu không nói.

Cho đến khi cánh cửa lại một lần nữa vang lên, hai tỷ muội mới tách ra, Miêu tiểu nhị bưng vào một khay rượu và thức ăn lớn đi vào, sau khi dọn xong đang muốn rời đi, vị cô nương xinh đẹp lại trừng mắt:

- Tiểu nhị, đứng lại!

Miêu Nghị buồn bực xoay người nói:

- Chuyện gì?

- Ngươi không được đi, phải ở lại hầu hạ!

Cô nương xinh đẹp thống khoái ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, vỗ bàn, quyết đoán chỉ vào chén rượu quát:

- Rót rượu!

Miêu Nghị cau mày, ngươi thật sự nghĩ ta giống như những tiểu nhị khác sao! Hắn thật sự không nhịn được, hỏi:

- Lão bản nương, nữ nhân này là ai vậy?

- Này! Có tiểu nhị như ngươi sao? Ngươi không sợ khách nhân tức giận rời khỏi quán trọ sao?

Cô nương kia lại đập bàn, chỉ vào Miêu Nghị nói:

- Đại tỷ, cứ giao tên tiểu nhị này cho ta, ta sẽ giúp ngươi dạy dỗ, để cho hắn hiểu được như thế nào mới có thể làm một tiểu nhị hợp cách!

- Song Nhi, đừng nghịch nữa.

Lão bản nương trừng mắt nhìn nàng một cái, quay đầu lại nhìn Miêu Nghị cười khổ nói:

- Vân Nhược Song, con gái của thúc thúc ta, từ nhỏ đã bị nuông chiều làm hư rồi, ngươi đi xuống đi!

Vân Nhược Song? Trong lòng Miêu Nghị thầm kêu một tiếng, xoay người rời đi.

- Tặc tiểu nhị đừng chạy!

Vân Nhược Song khẽ kêu lên một tiếng, lập tức nhảy ra ngăn cản.

May là lão bản nương xuất thủ rất nhanh, đưa tay kéo nàng lại, tức giận nói:

- Song Nhi, ngươi đừng gây chuyện nữa, tại sao cứ thích dây dưa với một tên hầu bàn làm gì? Ngươi có tin ta sẽ đuổi ngươi về hay không!

Nghe thấy lão bản nương muốn đuổi mình đi, Vân Nhược Song không nhảy nữa, ôm cánh tay lão bản nương cười nói:

- Đại tỷ, ta không có ý gì khác, tỷ biết không, ta có một dự cảm, tiểu nhị này khẳng định không phải người tốt, ta phải giúp đại tỷ theo dõi hắn, để ngừa hắn làm chuyện bất lợi với đại tỷ.

Lão bản nương vừa bực mình vừa buồn cười nói:

- Hai ngươi hình như vừa mới gặp mặt, từ đâu ngươi nhìn ra hắn không phải người tốt?

Vân Nhược Song nhếch miệng lên, muốn nói Miêu tiểu nhị vừa thấy nàng liền nhìn bộ ngực của nàng, nhưng ánh mắt của nàng vừa chạm vào bộ ngực của lão bản nương, giống như cũng rất kiêu hùng. Nàng lại nhanh chóng quét mắt nhìn bộ trang phục rất gợi cảm của lão bản nương, nhất thời cả kinh kêu lên: - Đại tỷ! Tại sao tỷ lại ăn mặc hở hang như thế?

Lão bản nương không biết nói gì, một lúc lâu mới kỳ quái nói:

- Hôm nay ngươi mới phát hiện sao? Ta ở trước mặt ngươi hình như vẫn luôn ăn mặc như vậy mà?

- Vậy chẳng phải là bị những đám nam nhân thối tha nhìn thấy hết rồi sao? Không được! Có một số tên nam nhân thối tha nhìn thấy nữ nhân ngực lớn đã bước đi không nổi, huống chi là mặc giống như ngươi! Y phục trong suốt như vậy, mông cũng sắp lộ ra rồi.

Vân Nhược Song không nói nhiều, trực tiếp lôi từ trong nhẫn trữ vật của mình ra một bộ quần áo, mặc lên người lão bản nương.

Lão bản nương không chịu được, vội vàng bắt lấy hai tay nàng:

- Song Nhi, ngươi nổi điên gì vậy? Có phải bị tên nam nhân nào kích thích rồi không, nếu không tại sao nhìn thấy nữ nhân ngực lớn lại không chịu được?

- Ta ngày nào cũng bị trông coi, làm gì có ai kích thích, ta là suy nghĩ cho đại tỷ.

Nàng vừa nói vừa mạnh mẽ mặc quần áo cho đại tỷ.

Lão bản nương phải mạnh mẽ lắm mới khống chế được nàng:

- Song Nhi, ta từ nhỏ đã quen mặc như vậy, mặc nhiều quần áo ngược lại không được tự nhiên.

- Được rồi, mặc một thời gian sẽ thành thói quen.

Vân Nhược Song cười hì hì nói.

- Ngươi nổi điên gì vậy! Ta xin ngươi đấy, bà nội của ta. Lần sau ngươi đến đây ta sẽ mặc như vậy được không, hiện tại ta không ra khỏi cửa, làm gì có người nào nhìn? Lúc nào ra cửa mặc là được? Không phải ngươi nói đói bụng rồi sao? Ăn cái gì trước đã!

Lão bản nương mạnh mẽ ấn nữ nhân điên khùng kia ngồi xuống.

Tiếp theo nhét đồ ăn vào trong miệng Vân Nhược Song, để nàng dừng la hét.

Lão bản nương tùy tiện gắp mấy đũa thức ăn bỏ vào trong miệng, rượu cũng lướt qua vài hớp, căn bản chỉ là ngồi nhìn Vân Nhược Song ăn, vẻ mặt thoáng hiện lên vẻ hạnh phúc.

Còn Vân Nhược Song cũng không giữ gìn hình tượng thục nữ, ăn như gió cuốn mây tan, hoàn toàn không giống một nữ nhân gì cả.

- Ăn từ từ thôi, có ai cướp đồ ăn của ngươi đâu!

Lão bản nương thấy vậy lắc đầu nói:

- Hình tượng thô lỗ này của ngươi, cẩn thận không ai thèm lấy.

---------------