Phi Thiên

Chương 560. Ngưu Nhị chính là Ngưu Hữu Đức

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- À! Dù sao cũng là nữ nhi Vân gia, vẫn mạnh hơn Phong gia.

Miêu Nghị gật đầu, lại với đầu tới đây, lặng lẽ hỏi:

- Lúc trước đi Vô Lượng Thiên có phải xảy ra chuyện gì hay không, ta thấy sắc mặt ngươi có vẻ không được vui?

Thợ mộc đang nhắm mắt lại, cũng không nhìn hắn một cái, đưa tay cản mặt Miêu Nghị lại, trực tiếp đẩy đầu hắn ra:

- Bây giờ ngươi còn chưa có tư cách biết.

Miêu Nghị quay đầu, hất cái tay của hắn đang nằm trên mặt mình, lại hỏi:

- Cái gì mới gọi là có tư cách biết?

- Đợi đến lúc ngươi có tư cách biết, Lão bản nương tự nhiên sẽ nói cho ngươi biết, đến lúc đó bản thân mình có thể biết cái gì thì gọi là có tư cách biết.

Thợ mộc bình thản trả lời.

Không nói thì thôi! Miêu Nghị lộ vẻ khinh thường, ném một viên Nguyện Lực châu vào trong miệng, bắt đầu nhắm mắt khoanh chân tu luyện, cảm thụ tốc độ tu luyện đề cao gấp mấy lần, trong lòng âm thầm vui mừng.

Tốc độ mỗi ngày luyện hóa ba mươi viên Nguyện Lực châu! Vốn tưởng rằng hai mươi tám năm mới có thể đột phá đến Thanh Liên thất phẩm, hôm nay lại chỉ cần hơn bảy năm, nếu loại trừ thời gian lúc trước đã có năm sáu năm tu hành, đoán chừng tiêu tốn thời gian sáu năm mình sẽ có thể đột phá đến Thanh Liên thất phẩm, quả thực là thần tốc! Đột phá đến cảnh giới Hồng Liên đã không phải là chuyện gì quá xa xôi.

Sáng sớm ngày thứ ba, khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp nơi, Lão bản nương và thợ đá từ trên không hạ xuống, hai người đều thu công dừng lại.

Miêu Nghị liếc nhìn Lão bản nương, bỗng chốc ngẩn ra, hắn chợt phát hiện hốc mắt Lão bản nương hồng hồng, trên mặt còn có nước mắt, giống như mới vừa khóc xong.

Lão bản nương tựa hồ ý thức được cái gì, sau khi chui vào trong màn lụa về, trở mình đưa lưng về phía ngoài.

Sắc mặt của thợ mộc và thợ đá cũng lộ ra vẻ trầm thấp, sau khi hai người đưa kiệu lên không trung, Lão bản nương cũng không làm phép ngự không, mà hai người làm phép phi thiên rời đi...

Bọn họ lại đến sa mạc mênh mông, Miêu Nghị thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn tình hình trong màn lụa, đột nhiên nhìn thấy Lão bản nương chậm rãi mở hai mắt ra, tựa hồ không khí quen thuộc của nơi này đã làm cho nàng tỉnh táo lại, giống như được trở về nhà. Chẳng qua đôi mắt nhìn ra phía màn lụa ngoài có vẻ ảm đạm, vô cùng u buồn.

Trời chiều khiến cho khắp sa mạc trở nên vàng óng ánh, giường Hương phi từ trên trời hạ xuống, rơi trước cửa phòng trên mái nhà của khách sạn Phong Vân. Sau khi thợ mộc và thợ đá hạ kiệu xuống liền rời đi. Lão bản nương chui ra khỏi màn lụa, thu giường Hương phi, tiến vào trong phòng đóng cửa lại, ngay cả tiếng chào hỏi cũng không nói với Miêu Nghị, làm như không nhìn thấy hắn đang đứng ở đó.

Miêu Nghị chỉ có thể âm thầm lắc đầu, quy củ cũ, đoán chừng nữ nhân này lại buồn bực chuyện gì, ở trong phòng say đến không biết trời đất, say chừng mấy ngày, sớm biết như thế cần gì ban đầu phải làm như vậy.

- Lão bản nương, hôm nay có muốn đưa nước tắm rửa hay không?

Miêu Nghị gõ cửa hỏi.

- Không cần.

Trong nhà vang lên tiếng trả lời rầu rĩ.

Miêu Nghị “Ừ” một tiếng, xoay người rời đi. Khi hắn đang muốn xuống lầu, lại thấy thợ mộc và thợ đá dẫn Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân đi lên.

Miêu Nghị nghiêng người, nhường đường ở đầu cầu thang, kinh ngạc nói:

- Có chuyện gì vậy?

- Giải buồn cho Lão bản nương.

Thợ mộc thuận miệng nói.

Giải buồn cho Lão bản nương? Miêu Nghị mờ mịt khó hiểu, mang hai người này tới thì giải buồn cái quái gì cho Lão bản nương?

Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân cũng có vẻ mặt mờ mịt khó hiểu, Miêu Nghị lập tức dừng lại ở đầu cầu thang nhìn xem bọn họ rút cuộc muốn làm trò gì, chỉ thấy thợ đá gõ gõ cánh cửa:

- Lão bản nương, chúng ta dẫn Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân đến rồi.

Trong nhà Lão bản nương dường như có chút kỳ quái, hỏi:

- Có chuyện gì?

Thợ mộc trả lời:

- Lúc ở Băng cung, không phải ngài nói khi trở về sẽ tìm hai người bọn họ tới xác minh lời nói của Ngưu Nhị sao?

Miêu Nghị đang đứng ở đầu cầu thang, thật sự không biết nói gì, bọn họ còn nhớ chuyện này sao?

Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân nhìn về phía Miêu Nghị, hơi có vẻ khẩn trương, dường như đang hỏi có chuyện gì vậy?

Trong nhà Lão bản nương trầm mặc một lát, mới lên tiếng nói:

- Vào đi!

Cửa mở ra, Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân được dẫn vào, chỉ thấy Lão bản nương đang xõa tóc, cầm lược ngồi trước bàn trang điểm chải đầu. Lão bản nương không thay đổi sắc mặt, nhìn Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân đứng phía sau nơm nớp lo sợ, lạnh nhạt nói:

- Các ngươi hãy nói cho ta biết những chuyện có liên quan đến Ngưu Nhị trong dẹp loạn Tinh Túc hải.

Hai người theo bản năng liếc nhìn ra ngoài cửa, thấy Miêu Nghị đang chắp tay sau lưng đi tới đi lui bên ngoài sân thượng, hai người có chút ấp úng. - Ngưu Nhị! Tới đây.

Lão bản nương gọi.

Miêu Nghị vội vàng chạy tới, cười khan nói:

- Lão bản nương, có chuyện gì?

- Ngươi không phải kêu chúng ta hỏi thăm hai người bọn họ sao? Ta thấy hai người bọn họ hình như cố ý muốn giúp ngươi giấu diếm cái gì!

Lão bản nương quay đầu lại hỏi:

- Hầu bàn trong khách sạn không nghe lời ta nói, ngươi nói ta nên làm gì bây giờ?

Khóe miệng Miêu Nghị cứng đờ, tại sao nghe ý tứ của lời này như muốn đuổi hai người này đi vậy? Hắn quay đầu, cười khổ nói với hai người:

- Lão bản nương đã biết một số chuyện rồi, cũng không có gì phải giấu diếm, Lão bản nương hỏi cái gì thì nói cái đó đi.

Thật sao? Trên mặt hai người lộ ra nghi vấn tương tự.

Miêu Nghị gật đầu, hai người lập tức khom người nói với Lão bản nương:

- Lão bản nương muốn hỏi chuyện gì?

Lão bản nương nhìn vào gương, vén mái tóc lên gọn gàng, nói:

- Ngưu Nhị, ngươi đến phòng bếp tránh mặt trước đi, có ngươi ở đây quấy rối, sợ là bọn họ khó mà nói thật.

-...

Vẻ mặt Miêu Nghị co quắp, phòng bếp? Có cần thiết tránh xa như vậy không? Thợ mộc và thợ đá cùng đưa mắt nhìn, hắn không thể làm gì khác hơn là không biết nói gì lui ra.

Đợi Miêu Nghị rời đi, Lão bản nương hỏi:

- Nghe nói Ngưu Nhị có một tình nhân đã bị chết trong dẹp loạn Tinh Túc hải, có chuyện này không?

Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân nhìn nhau, nhất tề trả lời:

- Có.

- Vậy thì các ngươi bắt đầu nói từ tình nhân này đi, nói hết những gì các ngươi biết ra, nếu có gì giấu diếm, hậu quả các ngươi biết rồi đấy.

Lão bản nương đưa lưng về sau, phía phất phất tay, ý bảo hai người bắt đầu nói.

Thích Tú Hồng! Chuyện của nữ nhân này lúc đầu, hai người bọn họ cũng không biết, là sau này tất cả mọi người cho rằng Miêu Nghị chết rồi, khi trốn ở chỗ tị nạn, mọi người nói đến Miêu Nghị, bọn họ mới biết được chuyện đã xảy ra từ trong miệng đám người Triệu Không.

---------------

Câu chuyện bắt đầu từ khi sơn chủ Trấn Hải Sơn từ cảnh giới Bạch Liên dùng quyền mưu xen lẫn thành quản sự trên thuyền, lại âm mưu lôi kéo một nhóm nhân mã hợp thành ‘Hồng Cân Minh’, (liên minh khăn đỏ), vừa vặn nữ tu Thích Tú Hồng cảnh giới Bạch Liên cũng ở trong đó, Miêu Nghị chính là quen biết Thích Tú Hồng từ khi đó. Vừa xuống thuyền, Miêu Nghị đã lôi kéo ‘Hồng Cân Minh’ đánh bại đệ tử của ba đại phái, sau này khi ẩn núp ở Tây Tinh hải, Miêu Nghị mới thu nhận Thích Tú Hồng.

Trong lúc ẩn núp, Miêu Nghị mấy lần tổ chức nhân mã đánh lui địch thủ, giết người đoạt bảo, sau gặp đám người Cổ Tam Chính của ba đại phái kéo đến báo thù, Hồng Cân Minh phản bội minh chủ Miêu Nghị, Miêu Nghị mang theo mấy người Thích Tú Hồng chạy trối chết. Trên đường bị đám người Cổ Tam Chính đuổi giết mới đụng phải hai người bọn họ, Miêu Nghị lợi dụng chuyện “Đồng La trại huyết án” năm đó gài tang vật đám người Cổ Tam Chính, làm cho bầy yêu của Tinh Túc hải đuổi giết đám người Cổ Tam Chính.

Sau đó Miêu Nghị vì tình thế bức bách, lại liên thủ với đám người Cổ Tam Chính, kết quả đụng phải Bạch Tử Lương cầm trọng bảo trong tay, Thích Tú Hồng táng thân dưới hũ luyện yêu, sau khi mấy người thoát thân, may mắn gặp Nguyệt Dao tiên tử giải vây. Sau đó Bạch Tử Lương một lần nữa suất lĩnh bầy yêu đuổi giết đến Không Diễm sơn, Miêu Nghị xả thân dụ địch. Mấy năm sau, mọi người vốn tưởng rằng Miêu Nghị đã chết, ai ngờ vào thời điểm quyết chiến cuối cùng của cuộc dẹp loạn, mới phát hiện Miêu Nghị không chết, ngược lại đang xen lẫn cùng Vân Phi Dương, còn trao đổi tên họ với Yến Bắc Hồng. Sau này nhất thương của Miêu Nghị uy chấn quần hùng, lại được Nguyệt Dao tiên tử đưa về trận doanh của Tiên quốc, Miêu Nghị không phụ kỳ vọng của Nguyệt Dao tiên tử, vơ vét tài sản lừa gạt tu sĩ bốn nước, làm một đống vòng tay định vị giúp Nguyệt Dao tiên tử một lần hành động bắt được danh hiệu đệ nhất dẹp loạn, cũng hoàn toàn đảo loạn bảng xếp hạng dẹp loạn. Lúc Tây Túc Tinh cung lãnh thưởng, Miêu Nghị bởi vì thi thể của Thích Tú Hồng mà thiếu chút nữa mất mạng, nhưng cuối cùng hắn vẫn mang theo thi thể của Thích Tú Hồng rời khỏi Tinh Túc hải...

Hai người kể lại chuyện mười năm trước, khiến ba người Lão bản nương trợn mắt há hốc mồm, tên Ngưu Nhị này cũng quá trâu bò rồi, chỉ có cảnh giới Bạch Liên mà lại làm minh chủ của một đám Thanh Liên tu sĩ, còn làm ra nhiều chuyện như vậy tới, nhưng vẫn có thể sống sót rời khỏi Tinh Túc hải, thật đúng là kỳ tích.

Thợ mộc hỏi:

- ‘Ngưu Hữu Đức’ của Đồng La trại huyết án chính là Ngưu Nhị?

Bì Quân Tử gật đầu nói:

- Đúng vậy, lúc đầu ta cũng coi như người của Đồng La trại, lúc đó lúc tu vi của hắn mới là Bạch Liên, có thể nói là nghèo đến phát điên, chạy tới Tinh Túc hải săn thú, khi đó ta đã thua trên tay hắn.

Miêu Nghị sợ là không nghĩ rằng Bì Quân Tử lại đem chuyện đó và hội dẹp loạn cách đây rất lâu nói ra, nếu biết như vậy, có đánh chết hắn cũng sẽ không kêu hai người nói ra, nhất định sẽ khiếp sợ khi thấy hai tên này không có đầu óc đến mức này; cái gì nên nói, cái gì không nên nói còn cần hắn dạy sao?

Nhưng cũng chính vì ngay cả chuyện như vậy cũng nói ra, ba người mới tin tưởng hai người kia không nói láo.

- Ngưu Hữu Đức!

Thợ đá cười hắc hắc:

- Không trách được hiện tại còn gọi là Ngưu Nhị.

Thợ mộc chậc chậc không dứt nói:

- Tiểu tử này thật đúng là nhân tài trí dũng song toàn, thật đúng là to gan lớn mật, ta hoài nghi có phải hắn xem thường tu vi của chúng ta, chúng ta thường xuyên khi dễ hắn như vậy, đoán chừng hắn có thể phá hủy khách sạn Phong Vân này mất.

Lão bản nương hỏi:

- Nguyệt Dao tiên tử không biết thân phận thật sự của Ngưu Nhị sao?

Đào Vĩnh Xuân trả lời:

- Có lẽ là không biết, lúc ấy Ngưu Nhị tính toán giấu diếm mọi người, người biết có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Thợ mộc ha hả cười nói:

- Nếu đổi lại là ta cũng không dám lộ tên thật, làm nhiều chuyện xấu như vậy dĩ nhiên sợ bị trả thù! Thật là có gan, vơ vét tài sản của hết tu sĩ bốn nước.

Lão bản nương buông lược xuống:

- Lui ra đi, kêu Ngưu Nhị đến đây uống rượu với ta.

Thợ mộc và thợ đá nhìn nhau, lôi chuyện này ra quả nhiên có thể phân tán tâm tư của Lão bản nương, có tâm tư tìm Ngưu Nhị uống rượu, hai người liên tục đáp ứng, dẫn Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân ra ngoài.

- Uống rượu?

Trong phòng bếp, Miêu Nghị sửng sốt, gật đầu đáp ứng. Nhưng sau khi đợi thợ mộc rời đi, hắn lại nhanh chóng kéo hai người Bì Quân Tử qua một bên, hỏi thăm bọn họ đã nói cái gì.

Được biết ngay cả chuyện ‘Ngưu Hữu Đức”, bọn họ cũng tung ra, Miêu Nghị kinh hãi, chửi ầm lên:

- Các ngươi là heo à! Cái này có thể nói sao?

- Không phải là ngươi kêu hỏi cái gì thì nói cái đó sao?

Bì Quân Tử ai oán nói:

- Ngươi còn nói Lão bản nương biết rồi, chúng ta nào biết nàng biết cái gì không biết cái gì, nào dám giấu diếm!

- Ngươi...

Miêu Nghị chỉ vào hắn, cũng không biết nên nói cái gì cho phải, cũng trách chuyện này xuất phát từ mình, chưa kịp an bài, vội thay y phục tiểu nhị, vội vàng chạy đi tìm Lão bản nương dò ý.

Bò lên sân thượng, để mái tóc xốc xếch trong gió, Lão bản nương đã ôm vò rượu uống ùng ục.

Thời gian uống rượu hôm nay có hơi muộn, trời chiều đã chìm xuống một nửa trong sa mạc.

Đây là lần đầu tiên Miêu Nghị thấy Lão bản nương chưa chải gọn đầu tóc đã chạy ra ngoài. Đi tới bên cạnh nàng đã thấy dưới chân nàng bày con vò rượu không, thật sự không biết nói gì, mới một lát như vậy đã uống cạn hai vò rượu rồi.

Một tay Lão bản nương nâng vò rượu lên uống, trở tay lại ném một vò đến trước mặt Miêu Nghị.

Vò rượu này được làm từ băng ngọc, vào tay lạnh như băng, sau khi Miêu Nghị ngồi xuống mở nắp, vừa ngửi mùi rượu, vừa nhấp nếm thử. Cảm giác rượu lạnh như băng, chảy vào trong bụng lại sinh ra cảm giác ấm áp, có chút kinh ngạc nói:

- Băng Lộ?

Lúc này Lão bản nương đã để một vò rượu không đặt dưới chân, lật tay lại lấy ra một vò, mái tóc theo gió mơn man trên mặt, quay đầu lại cười quyến rũ nói:

- Nam Cực lão tổ tặng ta hai mươi vò rượu tiếp khách, cho ngươi đi theo hưởng ké. Ngưu Nhị, Miêu Nghị, Yến Bắc Hồng, hay phải gọi ngươi là Ngưu Hữu Đức?

Miêu Nghị cười hắc hắc: - Lão bản nương, đó đều là chuyện đã qua, ngươi còn nói đến làm gì, người nào không có quá khứ, ngươi nói có đúng không?

- Người nào không có quá khứ...

Trong mắt Lão bản nương lộ ra vẻ mê ly, mái tóc tung bay trong gió quất vào mặt, nói đi nói lại mấy chữ này, trong mắt đột nhiên hiện lên loại thần thái như giác ngộ Phật pháp tối cao, quay đầu lại cầm vò rượu đụng một cái với vò rượu trong tay Miêu Nghị, nói:

- Nói rất hay, vì “người nào không có quá khứ này” cạn chén, đây là câu nói hay nhất của ngươi, kể từ khi ngơi theo ta uống rượu tới nay.

Dứt lời, nàng ngửa đầu, rót rượu ừng ực vào cổ họng.

---------------