Phi Thiên

Chương 639. Đều là lỗi của Đường Quân

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người khiến hắn muốn đi núp, không muốn gặp chính là hai thầy trò Hoa Ngọc và Phong Như Tu, hiện giờ mình đang giữ diện mạo chân thật, ‘Yến Bắc Hồng’ ở Tinh Túc hải và Miêu Nghị hôm nay đều là một người, nếu để hai thầy trò này đụng vào Quân Sử Nhạc Thiên Ba, mình sẽ hoàn toàn không cách nào giấu diếm.

Lần này không thể so với lúc ở Nam Cực Băng cung, khi đó hắn là mang mặt nạ.

Hắn đã sớm nói không muốn tới, Trình Ngạo Phương không nên ép hắn tới đây, đến thì đến đi, ai ngờ bên phía Vô Lượng quốc phái ai tới đón khách không phái, lại phái ra đệ tử của Đạo Thánh tự mình đến đón khách, thật sự khiến hắn hoàn toàn không ngờ tới, làm hắn không còn đường quay lại, hiện tại che giấu cũng không còn kịp rồi.

Thân hình Miêu Nghị khẽ dịch bước, hơi chút co lại thân thể, bất động thanh sắc núp phía sau Trang Hữu Vưn.

- Nhạc huynh đi đường vất vả rồi!

Hoa Ngọc đã đi tới chắp tay đón chào.

- Không ngờ Hoa huynh lại đích thân tới đón Quân Sử.

Nhạc Thiên Ba cười chắp tay đáp lễ, thật ra tu vi của hắn cao hơn Hoa Ngọc rất nhiều, nhưng dù sao bối cảnh của ngươi ta cũng đặt ở đây, gọi một tiếng ‘Hoa huynh’ cũng không quá đáng.

Đoán chừng đây cũng là nguyên nhân bên phía Tiên quốc để Hoa Ngọc ra ngoài đón khách, người tới đều là những cao nhân giàu có tu vi cao siêu, động một chút là loại chư hầu một phương tay nắm đại quyền như Nhạc Thiên Ba, phần lượng đón khách nhẹ sẽ có hiềm nghi tiếp đón không được chu đáo, chẳng qua khiến cho Miêu Nghị có chút khổ không thể tả.

Sau khi hai người nói mấy câu khách sáo, Nhạc Thiên Ba thấy trên tay người đi theo đối phương cầm ngọc điệp, hắn không phải lần đầu tiên tham gia hoạt động tương tự, biết đây là danh sách ghi danh, cũng là an bài cho hoạt động phía sau, dù sao quy cách của đại hội giám bảo lần này tương đối cao, người tới đều là cao nhân giàu có, tu vi cao cường, ghi danh cũng chính là để tránh khỏi tạp nhân trộn lẫn vào bên trong.

Nhạc Thiên Ba nghiêng người, giới thiệu những người đi theo phía sau, người đi phía sau Hoa Ngọc lập tức cầm ngọc điệp nhanh chóng ghi nhớ, cử động này có thể nói là càng làm Miêu Nghị khổ khổ không thể tả.

Trong lòng Miêu Nghị oán giận, còn giới thiệu cái gì, để cho ta cúi thấp đầu đi qua không được sao?

Hắn chính là không có kinh nghiệm tham dự loại thịnh hội này, không hiểu giá thị trường.

Khi đến phiên Miêu Nghị, Hoa Ngọc ha hả cười nói:

- Vị này từng gặp qua ở Tây Túc Tinh cung, tên là Yến Bắc Hồng, nổi danh trong Tinh Túc hải! Nhạc huynh, ta nghe nói Yến Bắc Hồng nhậm chức ở Tử lộ Tiên quốc, Nhạc huynh từ lúc nào lại đào được người tới Thần Lộ vậy?

Hắn cười nói ha ha. Nhạc Thiên Ba cũng không giải thích được. Họ Hoa này uống lộn thuốc gì chứ, Yến Bắc Hồng gì chứ? Làm sao Miêu Nghị lại biến thành Yến Bắc Hồng?

Đừng nói Nhạc Thiên Ba, Trình Ngạo Phương, Phong Trạch, Trang Hữu Văn cũng lần lượt quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị.

Nếu sự việc đã bại lộ. Miêu Nghị có thể xen lẫn đến hiện tại cũng không phải ngồi không, không đợi đám người Nhạc Thiên Ba làm ra phản ứng, hắn đã chắp tay nói:

- Yến Bắc Hồng bái kiến Hoa tiền bối.

Một đám người đến từ Thần Lộ nhất thời bị hắn làm cho đầu óc mê hoặc, nhưng thấy hắn tự thừa nhận mình là Yến Bắc Hồng, cũng biết trong chuyện này có nguyên nhân khác, trước mặt người ngoài không bóc trần người của mình. Đường đường là Quân Sử Thần Lộ Tiên quốc lại bị đẩy vào tình huống không thể không phối hợp với Miêu đại điện chủ diễn trò, cười phụ họa theo Hoa Ngọc mấy tiếng, chính hắn cũng không biết có cái gì buồn cười, chỉ cảm giác mình và Hoa Ngọc giống như đã uống nhầm thuốc.

Người đã giới thiệu xong, Hoa Ngọc nghiêng người nói:

- Như Tu, đưa nhóm người Nhạc Quân Sử đi nghỉ ngơi.

- Vâng!

Đồ tôn của Tiên Thánh là Phong Như Tu tự mình đưa tay mời dẫn đường.

Nhạc Thiên Ba và Hoa Ngọc chắp tay chào nhau, dẫn người đi theo. Miêu Nghị giống như tội nhân thiên cổ, thành thật đi theo phía sau cùng, nhưng vẫn không tránh được người phía trước không ngừng quay đầu lại nhìn về phía hắn. Ánh mắt của mọi người liên tục hồ nghi. Đoàn người ngủ lại ở biệt viện trong núi, hoàn cảnh thanh nhã đẹp đẽ, chỗ nghỉ ngơi của khách quý dĩ nhiên sẽ không quá tệ.

Sau khi Phong Như Tu an trí xong cho mọi người, khi đi qua bên cạnh Miêu Nghị còn chắp tay:

- Yến huynh!

Yến cái đầu ngươi! Sao không đi chết đi? Miêu Nghị oán thầm, cố gắng nặn ra nụ cười, chắp tay trả lễ:

- Phong huynh.

Đưa mắt tiễn Phong Như Tu.

Hắn không cần nhìn cũng biết, phía sau nhất định có rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, vừa quay đầu lại, phát hiện mình đúng là liệu sự như thần, đoán chừng vị “Vu Hành giả” xuất quỷ nhập thần trong giới tu hành cũng không có gì hơn cái này.

Hắn không thể làm như không có chuyện gì phát sinh được, Nhạc Thiên Ba nói:

- Miêu... Yến Bắc Hồng, tới đây một chút.

Hắn đưa mắt ra hiệu cho Phong Trạch, xoay người đi vào bên trong chính sảnh của biệt viện.

Phong Trạch lập tức sai sử Trúc Thượng Pha, Yến Tử Thu và Trang Hữu Văn đến bốn phía trông chừng, không cho người khác nhích tới gần. Còn bản thân hắn cùng hai vị cô cô của Trình Ngạo Phương cùng đi vào trong.

Miêu Nghị vẫn giữ vẻ mặt không thẹn với lương tâm, bình tĩnh đi vào, đứng trong nội đường.

Sau khi Nhạc Thiên Ba ngồi ngay ngắn ở trên, hai tay để lại đầu gối, nhìn Miêu Nghị lãnh đạm hỏi:

- Miêu Nghị, chuyện này là thế nào? Tại sao bọn họ lại gọi ngươi là Yến Bắc Hồng?

Ánh mắt của những người khác cũng chăm chú nhì vào hắn, cũng muốn biết rút cuộc là xảy ra chuyện gì.

Miêu Nghị nói:

- Khải bẩm Quân Sử, chuyện này nói ra rất phức tạp, sợ là nói mấy ngày mấy đêm cũng nói không hết.

Nhạc Thiên Ba lạnh nhạt nói:

- Vậy ngươi nói đơn giản thôi, chỉ cần nói cho rõ ràng là được.

- Vâng!

Miêu Nghị trả lời:

- Bẩm Quân Sử, chuyện này dĩ nhiên bắt đầu từ dẹp loạn Tinh Túc hải, dẹp loạn hội mười năm, chín năm trước ty chức vẫn chỉ là một tên chém giết khắp nơi, khi đó còn chưa trao đổi tên với Yến Bắc Hồng. Chém giết đến sau này chúng ta mới phát hiện thì ra Lục Thánh cũng phái người tới tham gia hội dẹp loạn, người Tiên quốc chúng ta phái tới chính là Lục đệ tử Nguyệt Dao tiên tử của Tiên Thánh ... Có câu này không biết có nên nói hay không?

Nhạc Thiên Ba nói:

- Nói, thứ cho ngươi vô tội.

Đây là ngươi nói đấy! Miêu Nghị chắp tay tạ ơn, lại tiếp tục nói:

- Nói thật, Lục Thánh phái người tới tham gia hội dẹp loạn Tinh Túc hải thuần túy là thêm phiền, có thể nói là hoàn toàn làm rối loạn hội dẹp loạn Tinh Túc hải...

Vừa nói hắn vừa có chút bận tâm nhìn Nhạc Thiên Ba.

Lời này có chút đại nghịch bất đạo, dù sao Tiên Thánh cũng là một trong Lục Thánh, nói như vậy chẳng khác nào đụng chạm đến Tiên Thánh, đám người Trình Ngạo Phương lập tức chăm chú quan sát phản ứng của Nhạc Thiên Ba.

Nhạc Thiên Ba cũng không cho rằng Miêu Nghị nói sai cái gì, Lục Thánh phái người đến hội dẹp loạn Tinh Tục hải, đích xác là làm rối loạn hội dẹp loạn Tinh Túc hải, nói chính xác là chỉ mang thêm phiền phức, tình huống của hội dẹp loạn mặc dù người ở cấp bậc như hắn sẽ không phí tâm đi chú ý đến tình huống cặn kẽ của một đám tu sĩ Thanh Liên, nhưng cũng nghe nói chút ít, so với hội dẹp loạn trước kia, quả thực có loạn hơn không ít.

---------------

Hắn khẽ vuốt cằm nói:

- Nói tiếp đi, bổn tọa đã nói thứ cho ngươi vô tội, không ai ra ngoài nói chuyện linh tinh đâu.

Lúc này Miêu Nghị mới thở phào nhẹ nhõm nói:

- Bọn ty chức ở trong hội dẹp loạn Tinh Túc hải chính là cửu tử nhất sinh, mọi người không phải là ngươi chết thì chính là ta sống, vốn không nên chú ý đến tính mạng của người khác, chỉ cần bảo vệ mạng sống của mình vậy là đủ. Người Lục Thánh phái tới vừa nhúng tay vào, lập tức làm cho tình hình rối loạn, bởi vì người mà Lục Thánh phái tới, người nào cũng kiêu ngạo hách dịch, không người nào muốn cúi thấp đầu trước người khác, tất cả bọn họ đều muốn tranh giành vị trí đứng đầu, ài!

Bộ dạng Miêu Nghị lúc này như không muốn nhìn lại quá khứ.

Mọi người bao gồm cả Nhạc Thiên Ba bên trong, nghe thấy những lời này cũng âm thầm gật đầu, trong lòng cũng chấp nhận. Chuyện này là sự thật, Lục Thánh khẳng định không muốn cúi thấp đầu hơn những người khác, không muốn tranh giành vị trí đứng đầu mới là kỳ quái.

Chỉ nghe Miêu Nghị thở dài nói:

- Danh sách sống sót vốn đã ít, người Lục Thánh phái tới còn mang theo mấy tên tùy tùng, không thể nghi ngờ là chiếm không ít cơ hội sống sót của chúng ta, nhưng chúng ta thân là tu sĩ của Tiên quốc còn có thể làm gì? Chỉ có thể nghĩ biện pháp giúp Nguyệt Dao tiên tử đi tranh giành vị trí đầu bảng kia. Trên thực tế lúc ấy những tu sĩ của năm nước khác cũng đều vì mình chủ của mình, toàn bộ nhân mã của sáu nước được triệu tập thành một khối, tập trung trên đảo phân ra thắng bại cuối cùng.

Lúc ấy tình huống có chút nguy cấp, ta và Yến Bắc Hồng do thám biết được, lúc ấy trên tay Vân Phi Dương tôn tử của Ma Thánh Ma quốc có vòng tay định vị vượt xa năm nước khác, ngay cả Nguyệt Dao tiên tử của Tiên quốc chúng ta cũng không bằng. Dưới tình huống bất đắc dĩ, ta và Yến Bắc Hồng sau khi thương lượng mới nghĩ ra một mưu kế, Yến Bắc Hồng ẩn núp đến bên cạnh Vân Phi Dương, kéo chân sau của Vân Phi Dương, còn ta dẫn mấy người nghĩ cách đi lừa dối vòng tay định vị trên tay những tu sĩ của năm nước khác. Lúc ấy thật sự là bị tình huống ép buộc, ta lo lắng sau khi chuyện phát sinh, sẽ gặp phải trả thù từ những tu sĩ của các quốc gia khác, còn Yến Bắc Hồng cũng lo lắng quay đầu lại sẽ gặp ám toán của bên phía Vân Phi Dương, vì vậy chúng ta quyết định lưu lại đường lui, trao đổi tên, vạn nhất sau này gặp nguy hiểm cũng có thể mê hoặc đối phương.

May mắn trong bất hạnh, cuối cùng lại thành công, mười tám vạn người bị chết còn dư lại cuối cùng gần trăm người, lúc ấy ty chức và Yến Bắc Hồng đều may mắn không chết, sau này vì bảo đảm Nguyệt Dao tiên tử có thể ổn định ở vị trí đầu tiên, chúng ta lại quyên gần như toàn bộ vòng tay định vị trên tay mình cho Nguyệt Dao tiên tử, những nhà khác thật ra cũng làm như vậy. Sau này bảng Tây Túc Tinh cung đưa ra kết quả xếp hạng quả thực là buồn cười, trong gần một trăm tu sĩ còn sống, có tám mươi sáu người đều được xếp vào vị trí thứ mười bốn. Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì trên tay mọi người đều chỉ có một vòng tay định vị đeo trên cổ tay của mình. Toàn bộ những vòng tay định vị khác đều đã được quyên cho người mà Lục Thánh phái tới để giúp đỡ bọn họ đoạt được danh hiệu đệ nhất.

Còn ty chức bởi vì bên cạnh mang theo một bằng hữu chết trận, chuẩn bị đem di thể của nàng về Tiên quốc, cũng bởi vì trên di thể của nàng đeo một vòng tay định vị, trên tay ty chức có thêm một cái, chính vì ty chức có hai vòng tay định vị cho nên được xếp hạng thứ mười ba, trong hơn tám vạn vòng tay định vị, chỉ có hai cái đã có thể được xếp hạng thứ mười ba, đúng là buồn cười mà không thể cười? Khi đó tên của ty chức đối với sáu nước vẫn là ‘Yến Bắc Hồng’, còn Yến Bắc Hồng chân chính vì lấy thêm được mấy vòng tay định vị từ trong trận doanh của Ma quốc, dùng cái tên ‘ Miêu Nghị ’ của ty chức được xếp hạng thứ mười. Bởi vì lúc ấy ta và Yến Bắc Hồng đắc tội với quá nhiều người, lúc lãnh thưởng cũng không dám công khai tên thật, cho đến sau khi trở về mới lấy lại thân phận chân thật của mình, ta là người xếp thứ mười, còn Yến Bắc Hồng thành người xếp thứ mười ba. Khi đó Hoa Ngọc cũng ở Tây Túc Tinh cung, cho nên đến hiện tại hắn vẫn cho rằng ty chức chính là Yến Bắc Hồng. Nói thật, nếu không phải người của Lục Thánh phái tới chiếm nhiều danh sách như vậy, tu sĩ Thần Lộ chúng ta có lẽ còn có thể có nhiều còn sống trở về hơn!

Mặc dù chỉ là một phen kể lể đơn giản, nhưng mọi người đều nghe được cảm xúc thổn thức cảm khái bên trong, có thể tưởng tượng được lúc ấy tàn khốc thế nào, mười tám vạn nhân mã đến cuối cùng chỉ có thể sống sót một trăm người, không cần nghĩ cũng biết mọi người cũng vì sống sót mà không chừa thủ đoạn nào, tình cảnh thảm thiết không cần nghĩ cũng biết. Nhạc Thiên Ba cũng vô cùng cảm khái nói:

- Có thể giúp Thiên Ngoại Thiên lấy được vị trí đứng đầu thiên hạ, người của Thần Lộ ta còn sống trở về cũng nhiều nhất, giương cao uy danh của Thần Lộ ta, làm tu sĩ thiên hạ đều biết đến sự thiện chiến của tu sĩ Thần Lộ chúng ta! Những tu sĩ tử nạn của Thần Lộ chết thật bi tráng, chết thật đáng tiếc!

Miêu Nghị chắp tay nói:

- Cũng không phải ty chức cố ý giấu diếm chuyện trao đổi tên với Yến Bắc Hồng, chỉ bởi vì lúc ấy kết quả của hội dẹp loạn Tinh Túc hải khó có thể hé miệng công bố ra ngoài, mọi người đều biết là bị người của Lục Thánh phái tới làm rối loạn nội bộ, lúc ấy đệ tử Đường Quân của Tiên Thánh ở Tây Túc Tinh cung liền báo cho chúng ta, kêu những người còn sống sót như chúng ta không nên nói ra bên ngoài chuyện của hội dẹp loạn Tinh Túc hải, vì vậy đến lúc này ty chức vẫn ẩn nhẫn không nói, hôm nay nếu không phải Quân Sử hỏi thăm, chỉ sợ đến chết ty chức cũng sẽ không phun ra một chữ Thì ra là như vậy! Nhạc Thiên Ba hỏi:

- Đường Quân có biết chuyện ngươi và Yến Bắc Hồng đổi tên hay không?

Miêu Nghị ha hả cười nói:

- Chuyện nhỏ như thế không đáng giá được đại nhân vật chú ý, chúng ta chỉ là tiểu nhân vật mà thôi. Ngụ ý là, Thiên Ngoại Thiên làm sao chú ý đến sống chết của đám nhãi nhép chúng ta, trong giọng điệu càng có thêm sự bi thảm.

Nhạc Thiên Ba nhướng mày, đứng lên, hỏi:

- Nói cách khác, tên ‘Yến Bắc Hồng’ giúp Nguyệt Dao tiên tử lấy được vị trí đệ nhất trong hội dẹp loạn Tinh Túc hải thật ra là ngươi Miêu Nghị?

Miêu Nghị nói:

- Đối với ty chức mà nói, có thể còn sống từ trong dẹp loạn Tinh Túc hải trở về so quan trọng hơn bất kỳ chuyện gì khác, hư danh như thế không có cũng được, nếu xuất đầu chưa chắc là chuyện tốt.

Đây là thừa nhận.

Trình Ngạo Phương đứng bên cạnh lên tiếng:

- Vinh quang lớn như vậy cũng thuộc về Yến Bắc Hồng, ngươi không cảm thấy ủy khuất sao?

Miêu Nghị trả lời:

- Không ủy khuất, ban đầu ở Tinh Túc hải trao đổi tên, chẳng ai ngờ rằng chuyện có thể phát triển như vậy, lúc ấy mà nói, có lẽ là ta chiếm tiện nghi mới đúng, Yến Bắc Hồng vốn xếp ở vị trí thứ mười, kết quả lại bị ta chiếm, Yến Bắc Hồng từ vị trí thứ mười đổi thành xếp thứ mười ba. Không có đạo lý Miêu Nghị ta cứ chiếm chỗ tốt, để cho Yến Bắc Hồng cứ chịu cảnh thua thiệt.

---------------