Phi Thiên

Chương 658. Tuyên ngôn khí phách

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bạch Cốt Yêu Vương ở phía dưới cũng quay đầu lại hỏi:

- Cơ Mỹ Mi, người đứng đầu tiên bên tay phải không phải là Ngưu Nhị tiềm phục ở khách sạn Phong Vân sao? Làm sao lại biến thành Yến Bắc Hồng?

Không ít người cũng có nghi vấn này, Cơ Mỹ Mi trả lời:

- Người như thế quen làm ra chuyện hèn hạ bẩn thỉu, Ngưu Nhị này chính là Yến Bắc Hồng!

Bạch Cốt Yêu Vương đã quen mặt Ngưu Nhị, biết trên người Ngưu Nhị có lệnh bài của Phục Thanh, mặc dù không hiểu tên này lúc tên này lúc tên kia có ý gì, nhưng biết chắc có quan hệ với Phục Thanh đại nhân, thích thú cười nói:

- Vậy cũng phải kêu nhi tử ngươi cẩn thận, người này có thể bước ra từ trong dẹp loạn Tinh Túc hải, có thể lực áp quần hùng ở Nam Cực Băng cung, nhi tử ngươi chống lại hắn sợ là sẽ rất nguy hiểm!

Đối với đề điểm này của Bạch Cốt Yêu Vương, không chỉ Cơ Mỹ Mi, bao gồm cả Bạch Tử Lương trong lòng cũng có chút băn khoăn, chuyện ở Nam Cực Băng cung đúng là làm cho người ta cảm thấy có chút quỷ dị, nhưng hắn cũng biết chuyện này không liên quan đến tu vi của Ngưu Nhị cũng chính là ‘Yến Bắc Hồng’, Ngưu Nhị cũng thừa nhận là khám phá ra bí mật của băng diễm.

Cho dù trong lòng có băn khoăn, Bạch Tử Lương cũng sẽ không lùi bước, hắn có thể thất bại, nhưng không thể lộ ra mặt nhát gan trước mặt mẹ mình.

Hắn biết mẫu thân mình ký thác bao nhiêu hi vọng với mình, mỗi một chút tiến bộ nhỏ bé của hắn cũng có thể làm cho mẫu thân mừng rỡ như điên, cho rằng nhi tử mình là tài tuấn giỏi nhất thiên hạ.

Hắn càng biết, mẫu thân là muốn tranh giành chỗ tốt cho mình, từ một công chúa kiêu ngạo biến thành một nữ nhân ăn nói khép nép, vì tranh thủ tài nguyên tu luyện cho nhi tử mà cầu người, mang nhi tử đi khắp nơi mở rộng tầm mắt, muốn bồi dưỡng hắn thành một người ưu tú, ưu tú hơn những người khác, chỉ vì tranh giành chỗ tốt, chỉ vì để cho ông ngoại nhìn thấy hoặc là chứng minh cho người bên ngoài nhìn thấy lựa chọn năm đó của nàng không sai, cũng là muốn để cho tất cả những người phản đối nàng năm đó nhìn thấy.

Hắn biết, nếu hắn thất bại mẫu thân có thể kiên nhẫn bao dung, hơn nữa còn an ủi hắn thắng bại là chuyện thường, nói ông ngoại ngươi lúc còn trẻ cũng đồng dạng gặp thất bại, khuyến khích động viên tinh thần của hắn. Nhưng nếu nhát gan hèn yếu không chịu nổi bồi dưỡng, điều này chẳng khác nào mang tới đả kích to lớn cho mẫu thân, bởi vì sẽ làm cho mẫu thân không nhìn thấy hi vọng, không nhìn thấy kiên trì, nếu không có hi vọng làm sao kêu mẫu thân cắn răng tiếp tục chống đỡ?

Ngắm nhìn bốn phía không thấy có người tới khiêu chiến, Bạch Tử Lương khẽ xoay tay, Giao long thương loại hắc ngọc hổ phách nơi tay, thì ra nhị phẩm thương sau khi luyện chế lại, hôm nay đã là một cây bảo thương tam phẩm.

Xách thương chung quanh, đột nhiên xoay người, vung thương chỉ hướng Miêu Nghị, lớn tiếng quát:

- Bạch Tử Lương ở chỗ này, Yến Bắc Hồng dám cùng ta quyết một trận tử chiến!

Lời này vừa nói ra, Cơ Mỹ Mi nãy giờ vẫn quan sát có thể nói nhiệt huyết sôi trào, hai mắt toát ra ánh sáng, nhìn chằm chằm nhi tử của mình, nhìn thế nào cũng cảm giác nhi tử của mình là một anh hùng khí khái, lại nhìn phản ứng của những người bên cạnh, nàng lại càng kích động.

Có thể hô ‘quyết một trận tử chiến’, vậy đích xác là có chút thú vị, các Quân Sử mười hai lộ khẽ vuốt cằm, dũng khí có thể khen, không kém khí thế bên phía Yêu quốc!

Tán thưởng của các Quân Sử đối với Cơ Mỹ Mi mà nói, chính là khích lệ rất lớn! Nàng quay đầu lại liếc nhìn ca ca của mình, phát hiện ca ca cũng đang từ từ bưng chén rượu để xuống mép, ánh mắt cũng đang chăm chú nhìn về phía nhi tử của mình, trong lòng Cơ Mỹ Mi càng vui hơn, biết đây là ca ca đã coi trọng.

Ánh mắt của nhiều người cũng nhìn về phía Tiên quốc, không ít người bắt đầu bàn luận xôn xao.

- Yến Bắc Hồng? Tên nào là Yến Bắc Hồng? Yến Bắc Hồng cũng tới sao?

- Yến Bắc Hồng?

Phong Bắc Trần đang đứng xem truyền âm hỏi phía ngoài màn tơ:

- Hoa Ngọc. Tên Yến Bắc Hồng trong hội dẹp loạn Tinh Túc hải cũng tới đây?

Nếu bản thân Yến Bắc Hồng biết được chuyện này, đoán chừng không biết là nên khóc hay nên cười, ngay cả Đạo Thánh Phong Bắc Trần cũng ngưỡng mộ đại danh của hắn, hôm nay hắn lại nổi danh rồi, nằm ở nhà không ra khỏi cửa danh khí cũng chỉ tăng chứ không giảm.

Hoa Ngọc ngồi bên ngoài lập tức đứng dậy trả lời:

- Sư phụ, thanh niên ngồi hàng đầu bên tay phải của Tiên quốc chính là Yến Bắc Hồng. Trong dạ tiệc hôm trước được biết, người đó chính là Ngưu Nhị tiềm phục tại khách sạn Phong Vân của chị dâu.

- Hừ!

Phong Bắc Trần hừ lạnh một tiếng:

- Không cần phải nói, khẳng định lại là chủ ý cùi bắp của đám lão nương Mục Phàm Quân.

Lão Bản Nương, Bát Giới còn có Thất Giới đại sư cũng đều nhìn về phía Miêu Nghị, Thất Giới đại sư từng gặp ‘Yến Bắc Hồng’ ở Tây Túc Tinh cung, nhưng không biết người này tên thật là Miêu Nghị.

- Yến Bắc Hồng?

Quân Sử Tử Lộ Âu Dương Quang của Tiên quốc sửng sốt, tên kia nói như vậy là Yến Bắc Hồng bên phía chúng ta? Nhìn bộ dạng đối phương chỉ thương về bên này có lẽ không sai, nhưng mình không mang theo Yến Bắc Hồng tới đây, tên tiểu yêu quái kia đầu óc có vấn đề sao?

Miêu Nghị đang bưng chén rượu từ từ uống, sau khi bị Bạch Tử Lương điểm danh, quay đầu lại nhìn về phía Nhạc Thiên Ba, Trình Ngạo Phương cũng quay đầu lại thuận thế liếc nhìn, chỉ thấy Nhạc Thiên Ba khẽ vuốt cằm với Miêu Nghị, coi như gật đầu đồng ý cho hắn ra sân.

Ở điểm này, Miêu Nghị làm ổn định hơn Bạch Tử Lương, ít nhất hắn đã được Nhạc Thiên Ba đồng ý.

Miêu Nghị đặt chén rượu xuống!

- Bốp.

Đột nhiên tay vỗ bàn, bay lên trời, lắc mình rơi xuống trong sân, đứng mặt đối mặt cách Bạch Tử Lương mấy chục thước.

- Đây không phải là Ngưu Nhị sao? Làm sao lại biến thành Yến Bắc Hồng?

- Chẳng lẽ tên này dùng tên giả là Ngưu Nhị, còn hắn chính là Yến Bắc Hồng?

Ở dãy núi chung quanh, bất luận là phía chính phủ hay là các môn phái, đều nghị luận xôn xao.

Miêu Nghị ra sân ứng chiến, đôi mắt Lão Bản Nương nhất thời cũng không nháy mắt, trái tim như thót lên tới cổ họng, Vạn Yêu quyết không phải chuyện đùa, dựa vào tu vi của Miêu Nghị sợ là khó có thể ứng phó, kêu nàng làm sao có thể không lo lắng, nhưng nàng cũng không thể làm gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Phía sau nàng thợ mộc cũng có chút khẩn trương, thợ đá ngồi trở lại ở Ma quốc đồng dạng cũng có chút khẩn trương.

Chắp tay trước ngực hai mắt Bát Giới nhìn chằm chằm hiện trường, nhưng hắn đã tận mắt nhìn thấy đại ca bị Bạch Tử Lương ép nhảy vào biển lửa...

- Tình huống gì vậy? Hắn cũng tên là Yến Bắc Hồng?

Tử Lộ Quân Sử Âu Dương Quang của Tiên quốc có thể nói vẻ mặt ngơ ngác nhìn về phía Nhạc Thiên Ba, còn hai nữ nhi sinh đôi ngồi bên cạnh hắn cũng vẻ mặt mờ mịt khó hiểu. Nhị nữ biết Ngưu Nhị chính là Miêu Nghị, nhưng thật sự không biết tại sao hắn lại biến thành Yến Bắc Hồng, hai người biết trên địa bàn của cha mình cũng có một Yến Bắc Hồng, quan hệ này làm sao lại rối loạn đến mức làm cho người ta choáng váng đầu óc.

---------------

Nhạc Thiên Ba cười ha hả một tiếng, tại sao hắn cứ luôn kéo Âu Dương Quang ngồi cùng một chỗ, chính là đợi thời khắc rửa nhục này, chính là muốn cho Âu Dương Quang biết rõ rằng Yến Bắc Hồng trên địa bàn của ngươi là đồ giả mạo, thủ hạ của ta mới là ‘Yến Bắc Hồng’ vì Thiên Ngoại Thiên lập nhiều công lớn, chỉ là ta khiêm tốn không phô trương mà thôi, dĩ nhiên, nếu có người hỏi, ta vẫn sẽ nói thật.

Trang Hữu Văn và Trúc Thượng Pha chỉ biết là Miêu Nghị đột nhiên biến thành Yến Bắc Hồng, nguyên nhân cụ thể mấy người bọn họ cũng không biết, bởi vì thời điểm Miêu Nghị tiết lộ bí mật mấy người bọn họ đã bị ép lui.

- Yến Bắc Hồng?

Tông Trấn ngồi phía trên đang kinh ngạc hết sức, nghe lời nói của Âu Dương Quang ở phía dưới, bất giác hỏi:

- Nhạc Thiên Ba, thủ hạ ngươi cũng có người tên là Yến Bắc Hồng sao?

Nhạc Thiên Ba xoay người nhìn Tông Trấn cười nói:

- Tam gia, cái này là ngài muốn hỏi Yến Bắc Hồng chân chính, hay là hỏi Yến Bắc Hồng trong hội dẹp loạn Tinh Túc hải.

Tông Trấn kỳ quái nói:

- Cái này có gì khác nhau sao?

Nhạc Thiên Ba lúc này liền giải thích lại tình huống:

- Đương nhiên là có khác nhau, thủ hạ của ta tên là Miêu Nghị, cũng chính là‘Miêu tặc’ mà thiên hạ đều biết, trong dẹp loạn Tinh Túc hải vì giúp Lục gia đoạt được vị trí đệ nhất, đã liên thủ với Yến Bắc Hồng trao đổi tên họ, sau này bởi vì Tứ gia Đường Quân ở Tây Túc Tinh cung có điều giao đãi, không được tiết lộ ra ngoài tình huống của hội dẹp loạn, cho nên hai người vẫn không tiết lộ chân tướng với bên ngoài...

Thì ra là như vậy! Một đám cao tầng Tiên quốc nghe vậy cũng bừng tỉnh đại ngộ, vẻ mặt Âu Dương Quang co quắp không dứt.

Miêu Nghị hoàn toàn không ngờ Nhạc Thiên Ba lại nói như vậy, lúc này đang cùng Bạch Tử Lương yên lặng giằng co.

Trong mắt hai người đều có sát ý, đều muốn báo thù, một người muốn vì người bị chết báo thù, một người cũng muốn rửa nhục cho sỉ nhục của mình!

- Yến Bắc Hồng! Trong dẹp loạn Tinh Túc hải ngươi tránh được một kiếp, coi như ngươi mạng lớn, hôm nay sẽ là tử kỳ của ngươi!

Bạch Tử Lương chỉ thương về phía Miêu Nghị hắng giọng quát, thanh âm chấn động dãy núi, khiến mọi người xung quanh hiểu rõ giữa hai người không phải vì tranh giành ‘xương chó’, mà là tới quyết một trận tử chiến!

Cũng là muốn báo cho mọi người, tên Yến Bắc Hồng trong dẹp loạn Tinh Túc hải chẳng qua là bại tướng dưới tay Bạch Tử Lương hắn mà thôi. Dĩ nhiên, sau khi quyết ra thắng bại, ‘xương chó’ cũng phải nhặt về, dù sao ‘xương chó’ này cũng không phải xương chó bình thường, mà là rất đáng tiền.

Bàn tay Miêu Nghị khẽ lộn, Kỳ Lân thương nơi tay, Kỳ Lân thương của hắn cũng là bảo thương tam phẩm do Yêu Nhược Tiên luyện chế, Kỳ Lân thương cũng thăng cấp rồi, chủ yếu là Yêu Nhược Tiên không muốn luyện chế hai món pháp bảo phiền phức như vậy, sau khi khẽ cải tiến bên trong, làm ra hai mắt trận pháp bảo, băng phách và hỏa cực tinh cùng tồn tại trong một cây thương, để cho Miêu Nghị sử dụng theo nhu cầu.

Đối với Miêu Nghị mà nói, chuyện này ngược lại là chuyện tốt, không cần chuyển đổi cây thương phiền phức như vậy, một cây thương giấu hai loại uy lực càng tốt.

Lúc này đồng dạng cũng chỉ về phía trước, thanh âm chấn động dãy núi, đe dọa:

- Thương của Yến mỗ, cảnh giới Hồng Liên không phải địch thủ, ngươi không sợ sao?

Đây là đang công khai tuyên cáo với thiên hạ, bởi vì không giấu được rồi, vậy thì không ngại để cho người trong thiên hạ đều biết uy danh của ta, không thể nhịn được nữa, không cần nhịn nữa!

Cũng là muốn để cho Lão Bản Nương biết, Miêu Nghị ta cũng không phải là hạng người vô dụng! Sánh đôi với Vân Tri Thu ngươi cũng không phải là không có cơ sở!

Cảnh giới Hồng Liên không phải địch thủ? Lời này vừa nói ra, người ngồi trên dãy núi chung quanh đều ồ lên, khẩu khí này không khỏi cũng quá lớn đấy chứ, đây là đá một cước khiến tu sĩ Hồng Liên khắp thiên rớt xuống đất. Không nói người của các môn phái, chỗ Lục Thánh ngồi xuống cũng có một số đệ tử Hồng Liên, đây không phải là xem thường đệ tử của Lục Thánh sao?

Thí dụ như Phong Như Tu lúc này đang ngồi trên đỉnh núi Vô Lượng quốc, chính là đang nhướng mày.

Thí dụ như Vân Báo đang ngồi trên đỉnh núi Ma quốc đi theo phụ thân tới nhận thức Vân Phi Hoàng, đã vỗ bàn “ầm” một cái, mắt giận nhìn chằm chằm phía dưới:

- Khẩu khí thật lớn! Khinh Ma quốc ta không có người nào sao!

Thí dụ như đệ tử Ngọc Nô Kiều Âm Thiến Thiến của Quỷ quốc, lông mày kẻ đen nhăn lại.

Thí dụ như bên phía Phật quốc, đệ tử của Pháp Hải là Không Tương, đã nhắm mắt tạo thành chữ thập trước ngực.

Ngay cả Tông Trấn nghe vậy, chân mày bất giác cũng nhảy lên, một đám người phía dưới quay đầu nhìn về phía hắn, tất cả đều biết Nguyệt Dao tiên tử Lục gia chính là cảnh giới Hồng Liên, bây giờ ‘Yến Bắc Hồng’ ra sân có thể nói ngay cả Thiên Ngoại Thiên cũng đá một cước xuống đất rồi.

Nhạc Thiên Ba cười khan nói:

- Tam gia, người này không biết trời cao đất rộng, ngài đừng để trong lòng.

Tông Trấn lạnh nhạt nói:

- Hi vọng hắn thật sự có bản lãnh này, mạnh miệng nói ra rồi, hôm nay đừng để Tiên quốc ta mất thể diện là tốt rồi!

Hoa Ngọc, Pháp Hải, Cơ Đức Hải, Ngọc Nô Kiều, Vân Báo đều vì lời này của Miêu Nghị mà sắc mặt biến đổi, ngay cả Phong Bắc Trần ngồi bên trong màn tơ cũng hừ lạnh một tiếng: cảnh giới Hồng Liên không phải địch thủ, khẩu khí không nhỏ, hi vọng danh xứng với thực!

Một cái tát đánh vào mặt có thể cao hứng mới là lạ.

Phu nhân Tần Tịch nghiêng đầu liếc hắn một cái.

Bên phía Yêu quốc Bạch Cốt Yêu Vương nhìn phản ứng của mọi người trên các đỉnh núi, ha hả cười nói:

- Cảnh giới Hồng Liên không phải địch thủ, tuyên ngôn khí phách....!

Đại ca thật là đủ lớn lối đấy! Ngươi có thể đánh thắng ta sao? Trong lòng Bát Giới thầm nhủ một tiếng, hơi không phục.

Hào khí của Miêu Nghị có thể nói làm cho trái tim Lão Bản Nương run rẩy, khẽ cắn cắn môi, trong mắt sáng hiện ra tia sáng kỳ dị, người nào không hi vọng nam nhân của mình là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, nhưng trong mắt nàng cũng không khỏi hiện lên sầu lo, lời kia vừa thốt ra có thể không thu về được rồi, khiêu chiến theo nhau mà đến chắc chắn sẽ xuất hiện, vị trí thứ nhất không phải là dễ ngồi như vậy đâu!

Gia gia của nàng Ma Thánh Vân Ngạo Thiên chính là đệ nhất thiên hạ, nhưng cái giá phải trả vì danh hiệu đệ nhất thiên hạ này sau lưng Vân gia đã chết bao nhiêu nữ nhân? Mặc dù vị trí đệ nhất của Miêu Nghị không thể đánh đồng với đệ nhất của Ma Thánh, tuy nhiên điều làm nàng lo lắng, Ma Thánh là đánh ra danh hiệu đệ nhất thiên hạ, Miêu Nghị là nói ra danh hiệu đệ nhất thiên hạ, phiền toái tìm đến vì vậy sẽ nhiều hơn.

- Yến Bắc Hồng này muốn đắc tội với tất cả tu sĩ Hồng Liên khắp thiên hạ sao.

- Người ta nói như vậy cũng chưa hẳn là mạnh miệng, ngươi không nghe nói sao? Yến Bắc Hồng trong dẹp loạn Tinh Túc hải, nhất thương nơi tay, hù dạo làm cho không người nào dám động.

- Đúng thế, nhưng thương thuật tốt chưa hẳn đã hữu dụng, nhân tố quyết định thắng bại rất nhiều, huống chi lần này người đối đầu với hắn lại là người của Vạn Yêu Thiên. Ngươi không nghe Bạch Tử Lương nói sao? Hai người từng giao thủ trong dẹp loạn Tinh Túc hải, trong lòng Bạch Tử Lương dĩ nhiên là hiểu rõ.

Thấy người hai người đối mặt, không ít người bàn luận xôn xao.

---------------