Phi Thiên

Chương 668. Lệnh bài cũng vô dụng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong thanh âm kinh ngạc của Liệt Hoàn, tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

Lão gia hỏa này chẳng lẽ là bị hù dọa đến hồ đồ rồi? Là ngươi bị người ta đuổi trở lại chứ gì? Miêu Nghị có thể nói là rất buồn cười, hắn căn bản là không từng thay đổi qua phương hướng.

Nhưng mà đối với hắn mà nói, có Liệt Hoàn hấp dẫn sự chú ý của Linh Lung Bảo Tháp là một sự tình không tệ, mình có thể tiếp tục đi tìm vị trí vốn có của Linh Lung Bảo Tháp.

Xác nhận núi rừng trước mắt chui lên tạo thành từ dưới đất không phải là ảo giác, Miêu Nghị tiếp tục bay y theo đường thẳng tới trước. Hắn không tin Linh Lung Bảo Tháp này không có chốn tận cùng.

Sau khi bay một lát, Miêu Nghị chợt trợn to mắt nhìn xuống mặt đất, thấy dãy núi phía dưới đang nhanh chóng sụp đổ, hoa cây cỏ mộc gì đều bị vùi lấp tiến vào trong lòng đất, mặt đất chấn động bần bật giống như cái sàng (cái rây) vậy, dâng lên một tầng cát.

Miêu Nghị đáp xuống, chụp lấy một bụm cát vặn vắt hai cái ở trong tay.

Cát mịn ở trong tay chảy xuống qua kẻ ngón tay, đứng trên một cồn cát, Miêu Nghị ngắm nhìn biển cát vô biên ở bốn phía, ánh mắt nhìn đến mức trợn lòi ra luôn, một tòa núi rừng xanh um tươi tốt đảo mắt biến thành sa mạc? Đùa gì thế? Linh Lung Bảo Tháp này không khỏi là quá kinh khủng rồi sao? Cái này cũng có thể làm được sao?

Ầm ầm! Phía trước lại kịch liệt chấn động. Miêu Nghị lại trơ mắt nhìn Liệt Hoàn từ không trung ở phía trước cấp tốc bay vút đến, một sa nhân do cát ngưng kết thành thoát ra từ trong sa mạc, chạy ào tới không trung chặn Liệt Hoàn lại.

Liệt Hoàn dường như đã có kinh nghiệm tránh né, nhanh chóng bay theo " hình chữ chi, tiếp tục trốn chạy ào về phía trước.

Miêu Nghị ngước đầu quay từ trước vòng nửa nửa hình cung ra phía sau, trơ mắt nhìn Liệt Hoàn bay qua đỉnh đầu của mình.

Mà Liệt Hoàn thấy được Miêu Nghị lại xuất hiện trong sa mạc, dường như cảm thấy kỳ lạ vậy, giận dữ hét:

- Ngươi rốt cuộc là thật hay là giả?

Ý gì? Miêu Nghị không biết hắn nói lời này là có ý gì. Cô độc đứng ở trong sa mạc, quay đầu lại nhìn Liệt Hoàn đã đi xa.

Liệt Hoàn đi rồi, Miêu Nghị lại tiếp tục bay lên. Phương hướng không thay đổi, tiếp tục đường thẳng mà bay, hắn cũng không tin Linh Lung Bảo Tháp thật sự có thể vô biên vô tận, khẳng định có cuối đường.

Thật ra sa mạc cũng không lớn, chẳng qua là thị lực không nhìn thấy được xa như vậy, không bay bao lâu liền bay ra khỏi sa mạc.

Kết quả sa mạc phía sau lưng lại kịch biến, làm cho hắn không nhịn được ngừng lại, một tòa núi cao nhanh chóng nổi lên từ trong sa mạc. Lần này thật ra thì không mọc ra hoa cây cỏ mộc gì, mà trời lại nhanh chóng tối đen xuống, ban ngày trực tiếp biến thành ban đêm, không trung còn ngưng tụ ra mây đen, nhiệt độ cũng đột nhiên giảm xuống.

Trong mây đen trực tiếp hạ nhiều tuyết, tuyết thật thật lớn, rất nhanh sau đó liền thấy trên dãy núi bao trùm đầy tuyết đọng trên không trung. Một tòa Tuyết Sơn ngang nhiên hiện ra. Tuyết lớn cũng nhỏ lại, trên không trung bắt đầu bay phiêu phiêu sái sái xuống.

Tình cảnh này có thể nói làm cho Miêu Nghị trợn mắt há hốc mồm, đưa tay lấy chút ít bông tuyết bay lả chả từ không trung xuống, tuyết vào tay lạnh như băng, may mắn là mấy lần biến hóa trước đó hắn đã tận mắt chứng kiến, nhìn thấy mà không còn cảm giác quái lạ nữa.

Cái tên Liệt Hoàn kia không biến có phóng vọt ra nữa không đây?

ý niệm này của Miêu Nghị mới vừa nhuốm lên, phía sau quả nhiên lại vang lên tiếng ầm ầm. QQuay đầu nhìn lại, Liệt Hoàn quả nhiên lại tới nữa, một thổ nhân lại phóng lên không cản lại hắn, ên này trên tuyết sơn cũng có một người tuyết bay lên không ngăn cản y như vậy.

Lại thấy Miêu Nghị, Liệt Hoàn hai mắt trợn thật lớn. Hắn lần này không chạy nữa, mà ở trên tuyết sơn này không nhanh chóng vòng vo tránh né người tuyết liên tiếp phóng ra.

Có thể rỗi rãnh như thế này, rõ ràng là có liên quan đến người tuyết thổ nhân gì đó chặn lại với tần suất giảm xuống rõ ràng. Ngay cả Miêu Nghị cũng rõ ràng nhìn thấu người tuyết kỳ quặc đó xông lên với tần suất không nhiều bằng lúc trước, phương diện tốc độ chặn lại cũng chậm hơn không ít, bởi vậy có thể đoán được những người tuyết này công kích giảm sút đi rất nhiều rồi.

- Ngươi rốt cuộc là Ngưu Nhị thật hay là Ngưu Nhị giả?

Vòng vo phi hành tránh né người tuyết, Liệt Hoàn cáu kỉnh quát hỏi.

Miêu Nghị tức giận nói:

- Chẳng lẽ trong cái Linh Lung Bảo Tháp này còn có cái tên ta nào khác hay sao?

Liệt Hoàn cười lạnh:

- Bổn vương dọc theo đường đi tổng cộng gặp được bốn tên Ngưu Nhị, tên nào cũng giống nhau như đúc, nếu như có thật, vậy chỉ có thể là lần đầu tiên gặp mặt trước kia là thật, còn những tên khác cả ba đều là giả mạo hết, hoặc là nói toàn bộ đều là giả mạo. Linh Lung Bảo Tháp thật là lợi hại, không ngờ ngay cả con người mà cũng đều có thể bắt chước đến trình độ lấ giả đánh tráo thật như vậy, ngay cả bổn vương cũng đều nhìn không ra sơ hở. Đợi bổn vương lột da sống cái thằng ngươi, để nhìn một chút xem ngươi rốt cuộc là thứ quỷ gì đội lốt biến đổi ra!

Miêu Nghị giật mình, bị lão quái này giày vò một chút, tự bản thân mình làm quái gì còn có mạng, nên gấp giọng nói:

- Yêu Vương, ngươi ngàn vạn lần không được làm loạn! Ta là Ngưu Nhị thứ thiệt trăm phần trăm, tuyệt không thể nào là hàng giả mạo được.

Nhưng mà Liệt Hoàn căn bản cũng không tin, sau khi nhanh chóng lắc mình tránh thoát khỏi người tuyết từ mặt đất xông lên tấn công, liếc mắt một cái xem xét bên này, trong mắt lộ hung quang lộ ra rõ mồn một.

Trong lúc bất chợt lão lắc mình một cái, đối với Miêu Nghị mà nói cơ hồ là trong nháy mắt đã tới, cái móng vuốt to lớn sắc bén đã chụp ừa tới, nhưng mà khi còn cách Miêu Nghị một trượng thì đột nhiên thu lại một cách gượng ép, trong mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin, đồng thời nhanh chóng xoay người né tránh, lần nữa tránh khỏi Tuyết Nhân công tới, lại tiếp tục chạy vòng vo trên không trung.

Miêu Nghị có thể nói là bị hù dọa toát ra một thân đầy mồ hôi lạnh, kẻ giúp hắn hóa giải nguy nan thời khắc mấu chốt, chính là một hư ảnh ngồi xếp bằng tĩnh tọa trước người hắn, không phải là ai khác, chính là chủ nhân của Tinh Túc Hải Tây Túc Tinh Cung, Tây Phương Túc Chủ Phục Thanh - hư ảnh ngồi xếp bằng tĩnh tọa chính là Phụ Thanh vậy.

Mà Miêu Nghị lau mồ hôi lạnh lúc này trong tay đang cầm một khối thú cốt lệnh bài, một mặt có khắc Tây Tinh Hải hải đồ, một mặt có khắc một chữ "Phục". Hư ảnh Phục Thanh ngồi xếp bằng tĩnh tọa chính là phóng ra từ trong chữ "Phục" kia.

Thấy Liệt Hoàn thu tay lại rồi, Miêu Nghị thở dài ra một hơi rõ to, có thể nói là sợ tới mức không nhẹ, nếu thật sự bị Liệt Hoàn thu thập cho một phen, vậy thật là chết chắc rồi, dưới tay của kim liên tu sĩ, bị nói là chơi đùa nắn gân, thì ngay cả trả đòn kiếm đường sống cũng không có.

May mắn vạn hạnh trong bất hạnh, lúc trước Phục Thanh tống tặng mặt lệnh bài cho hắn, vừa rồi hoàn toàn là linh quang nhoáng lên một cái, dù sao thì cũng phải nghĩ biện pháp tự cứu mình, hắn hoàn toàn là ôm thái độ còn nước còn tát thử một chút, may mắn, may mắn!

- Lệnh bài của Phục Thanh đại nhân!

Liệt Hoàn bay vòng vo, gương mặt cả kinh hỏi:

- Ngươi tại sao có thể có lệnh bài này?

Miêu Nghị thu hồi hư ảnh của Phục Thanh vào trong lệnh bài, lau mồ hôi lạnh cười khổ nói:

- Ngươi làm ta sợ muốn chết! Cái này đương nhiên là của Phục Thanh đại nhân tặng cho ta đấy.

Ai ngờ Liệt Hoàn hừ lạnh một tiếng:

- Cái Linh Lung Bảo Tháp này quá cổ quái rồi, ngay cả người sống cũng có thể giả mạo, còn có cái gì là không thể giả mạo được chứ? Phục Thanh đại nhân làm sao có thể tặng lệnh bài của người cho ngươi?

Khi nói chuyện hai mắt lại lóe ra hung quang.

-...

Miêu Nghị thần tình cứng đờ, co giật một chút, bỗng nhiên khí cấp bại phôi chỉ vào Liệt Hoàn nổi giận mắng:

- Liệt Hoàn, con mẹ ngươi đầu óc có bị bệnh không? Lệnh bài này có thể giả mạo được sao? Đây là Phục Thanh đại nhân tự tay tặng cho ta, ngươi mở to con mắt chó của ngươi ra nhìn cho kỹ đi.

Không vội vã không được a, cái mạng nhỏ của hắn cũng sắp mất rồi. Hắn đẩy lệnh bài trong tay, hư ảnh Phục Thanh ngồi xếp bằng tĩnh tọa lại bị phóng ra.

Nhưng mà Liệt Hoàn đã bị Linh Lung Bảo Tháp cổ quái này làm cho sợ rồi, vì cái mạng nhỏ của mình tự nhiên phải cẩn thận nhiều hơn nữa, sở dĩ căn bản không để cho mình bị lừa dắt mũi kéo vòng vòng, cười lạnh nói:

- Bất luận lệnh bài thiệt giả, ngươi trước hết chứng minh chính ngươi là Ngưu Nhị thật đi rồi nói sau.

Xem ra là đàn gảy tai trâu rồi! Miêu Nghị hận đến ngứa cả hàm răng, mắng ỏm tỏi:

- Con bà nó, lão tử với ngươi đâu có quen, ngay cả lấy ra lệnh bài của Phục Thanh đại nhân ngươi còn không tin, ta còn chứng minh cái rắm gì a?

Sau khi những người tuyết luân phiên công kích, uy lực công kích đã yếu đi tất nhiều, ngay cả độ cao nhảy bay lên đều không thể chạm đến Liệt Hoàn. Liệt Hoàn cũng nhẹ nhàng thở ra, rốt cục ngừng nghỉ được, chỉ vào Miêu Nghị cười lạnh nói:

- Ta đây bất luận! Dọc theo đường đi gặp được bốn tên Ngưu Nhị, quỷ mới biết ngươi có phải là thật hay không, ai chẳng biết ta là thủ hạ của Phục Thanh đại nhân, làm ra lệnh bài của Phục Thanh đại nhân đối phó ta hoàn toàn có khả năng, mấu chốt là Phục Thanh đại nhân không có khả năng đưa lệnh bài đưa này cho ngươi là tên tiên quốc tiểu tu sĩ này.

Hắn vẫn trong trạng thái nguyên hình, vốn là sắc vóc quá dữ tợn, giờ này lại còn cười gằn, càng trở nên kinh khủng hơn. Y đã vọt đến trước mặt Miêu Nghị, vóc người cao hai trượng đó so sánh với Miêu Nghị thì... Tuy rằng vóc người của Miêu Nghị cũng xem như là cao trong số người bình thường, nhưung đối mặt cùng nguyên hình cao hai trượng của Liệt Hoàn là hoàn toàn đối lập, cộng thêm Liệt Hoàn cũng khôi ngô, nên sự đối lập này quả thực giống như một con trâu với một con gà vậy. Liệt Hoàn vung trảo dài dữ tợn thoắt cái đã có thể nắm chặt hắn.

Lúc này cái trảo dài xanh đen sắc bén chỉ trước lỗ mũi của Miêu Nghị, giống như một thanh trường kiếm vậy, làm cho Miêu Nghị không thể không nhẫn nhịn lên tiếng giải thích kỹ kàng:

- Hảo hảo hảo, để ta chứng minh, chúng ta đây là lần thứ hai gặp mặt, lần đầu tiên gặp mặt là ở chỗ Nam Cực Băng cung của Nam Cực lão tổ có phải hay không?

Liệt Hoàn liếc nhìn tuyết nhân càng nhảy càng yếu phía dưới, ngẩng đầu, hai tròng mắt lập lòe ánh sáng đỏ chớp chớp:

- Chuyện đó người biết không ít, Phong Bắc Trần cũng phái người đi bên này, chuyện mọi người đều biết, không thể xem như là bằng chứng để chứng minh.

- Ngươi...

Miêu Nghị lại muốn nổi dóa rồi, nhưng mà bị móng vuốt của đối phương ép tới, lại trở nên thành thật hiền lành hẳn. Hắn vốn muốn nói ra chuyện phá hủy Hỏa Cực Cung của đối phương, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại, biết không chừng sẽ còn chết nhanh hơn, nên chỉ đành than thở nói:

- Yêu Vương, làm phiền ngươi mở rộng đầu óc thử nghĩ lại đi, trong Linh Lung Bảo Tháp có thủ đoạn lợi hại đối phó ngươi như vậy, cần gì phải tạo ra ta để cho ngươi đe dọa hù sợ như vậy chứ?

Liệt Hoàn gật gật đầu nói:

- Ta cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng cấm chế bên trong này tại sao lại chuyên môn đối phó ta, mà không đối phó ngươi?

Miêu Nghị thở dài:

- Ta làm sao biết được a, ta vừa tiến đến, liền thấy ngươi cùng những thổ nhân đó đánh không ngừng, sau khi chúng ta chia ra ở trên biển...

Nói đến đó, dường như nghĩ tới điều gì, hồ nghi hỏi:

- Ngươi cái gọi là dọc theo đường đi gặp bốn người như ta, sẽ không là chỉ ra rằng chúng ta đã bốn lần mặt nhau?

Liệt Hoàn cũng ngẩn ra, hai người đích thật là bốn lần gặp mặt ở thế giới này:

- Ý gì, ngươi cũng gặp ta bốn lần?

Miêu Nghị lập tức dở khóc dở cười, cái gì cũng đều hiểu hết, chả trách lão yêu quái này trên đường mỗi lần nhìn thấy mình đều kêu lên kỳ quái cả, cho nên hắn mới đem chuyện sau khi hai người phân biệt nhau kể ra chuyện tự bản thân mình cũng liên tiếp gặp y 4 lần, cuối cùng lắc cái lệnh bài trong tay nói:

- Yêu Vương, chẳng qua là ngươi bay đi bayy lại gặp mặt ta mà thôi, sao lại xem ta trở thành bốn người như thế?

Liệt Hoàn nghe hắn nói sau khi địa hình biến hóa, lại gương mặt đầy khiếp sợ nhìn Tuyết Sơn phía trước mắt:

- Ngươi là nói, địa hình địa mạo nơi này có thể lúc nào cũng có biến hóa? Không đúng à nha! Ta là một đường bay thẳng hướng về phía trước, chưa từng quẹo qua cong lại nơi nào...

Hai người đột nhiên nhìn nhau, lại đồng loạt ngắm nhìn bốn phía, Miêu Nghị lẩm bẩm:

- Chẳng lẽ nơi này cũng là một tiểu thế giới giống như bên ngoài vậy, cũng là một thế giới theo dạng hình cầu? Chẳng qua là nó không lớn mà thôi, sở dĩ ngươi mới không ngừng quay ngược trở về một chỗ?

Liệt Hoàn lắc đầu nói:

- Nếu như là thế giới hình cầu, căn bản không cần thiết phải giở ra nhiều trò mèo biến hóa như vậy để mê hoặc người, có biến hóa này chẳng qua là muốn cho người ta tin tưởng rằng mình bị vây khốn trong một thế giới vô biên. Nếu thật sự là một thế giới hình cầu, có thể mãi mãi khiến người ta chạy vòng vòng, thì đó vốn có nghĩa là vô biên, làm gì còn mất công phu như thế này?

Ngươi bây giờ thật ra thì đầu óc thanh tỉnh rồi! Miêu Nghị oán thầm một câu trong lòng, gật gật đầu nói:

- Hay nói cách khác, nơi này thật ra thì vẫn có biên giới đấy, chẳng qua là không biết vì nguyên nhân gì, làm cho không có người nào có thể tiếp xúc đến chung quanh, cái này có ý vị là muốn để cho người ta không có cách nào đụng được bản thể pháp bảo, cũng chính là không thể tìm được đường đi ra ngoài.

Rào rào! Người tuyết phía dưới đột nhiên sụp đổ tan chảy hết, sau khi tan chảy không còn bò dậy nổi nữa.

Hai người nhìn nhau, Miêu Nghị hỏi:

- Chẳng lẽ là năng lượng công kích đã tiêu hao hết hay sao?

- Không biết!

Liệt Hoàn lắc lắc đầu, vẫn là câu nói kia:

- Tại sao chỉ công đánh ta, không công kích ngươi?