Phi Thiên

Chương 671. Ta đào lổ, ngươi chặn đánh!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong tháp không có động tĩnh...

Người ở bên trong đoán chừng không biết rằng không thi pháp khi nói chuyện thanh âm vẫn có thể truyền ra phía ngoài. Người bên ngoài sau khi nghe xong đều đổ mồ hôi hột. Yến Bắc Hồng này lá gan quả là lớn đấy, dám nói chuyện như vậy cùng Yêu Vương Liệt Hoàn. Một đám cao tầng của Tiên Quốc đều đưa mắt nhìn nhau. Âu Dương Qquang khóe miệng co giật, tên này còn chưa có chết? Một cặp con gái phía sau y âm thầm cắn môi.

Miêu Nghị còn sống! Con tim co rút của Lão Bản Nương cùng Bát Giới đều chùn xuống.

Bầy yêu của Tinh Túc Hải cũng nhẹ nhàng thở ra. Liệt Hoàn còn có thể nói ra lời nói cứng tức giận như thế, đã nói rõ tạm thời còn chưa có việc gì. Nhưng mà từ trong lời nói của "Yến Bắc Hồng" đó có thể nghe được, Liệt Hoàn tính tình nóng nảy tử chiến không lùi đó có thể bị đuổi chạy loạn khắp nơi như vậy cũng có thể thấy hung hiểm như thế nào rồi.

Thanh âm của Mạc Danh lại oang oang vất lên:

- Nếu nhị vị còn không nguyện nhận thua, thì ở bên trong đó thêm một hồi nữa đi.

Quay đầu gật gật đầu truyền âm với phu nhân của mình:

- Đừng cho bọn chúng ngừng!

Miêu Quân Di gật đầu, bày tỏ đã hiểu rõ, thi pháp khu chỉ điểm về phía Linh Lung Bảo Tháp.

Mạc Danh ngay sau đó lại lên tiếng hỏi mọi người:

- Có người nguyện ý vào trrong Linh Lung Bảo Tháp xem qua không?

Mọi người trầm mặc, ngay cả Yêu Vương Liệt Hoàn đều bị đuổi chạy loạn khắp nơi, ở đây bất luận là người nào đi vào thì đoán chừng cũng đều phải chịu tai ương thôi.

Phong Bắc Trần trong sa mạn ánh mắt lập lòe, thỉnh cao thủ các quốc gia tới đây rồi, không tiến vào Linh Lung Bảo Tháp để nhìn xem đánh giá sao được? Chính là muốn họ đến để chứng thực uy lực của Linh Lung Bảo Tháp đấy thôi! Người của Vô Lượng Quốc đã kinh thử qua rồi, không có cách nào thoát thân, ngay cả bản thân y đều tự mình khống chế bảo tháp đi vào thử qua rồi, vẫn không thể thoát thân được.

Nhưng mà y vẫn là không nắm chắc hạ thủ đối với Ngũ Thánh khác. Dù sao mọi người tu hành công pháp không giống nhau, làm cho trong lòng y có chút không tự tin, sở dĩ mới tạo ra cái giám bảo đại hội này, ngay cả đệ tử của Ngũ Thánh cũng đã đến rồi, chính là muốn dùng họ để thử nghiệm uy lực của Linh Lung Bảo Tháp.

Một khi xác nhận không có vấn đề, đó chính là lúc y hạ thủ đối với Ngũ Thánh khác, cũng là lúc Đạo Thánh Phong Bắc Trần y xưng bá thiên hạ. Đến lúc đó toàn bộ tiểu thế giới không có ai có thể chống lại y nữa, yy sẽ duy ngã độc tôn! Bằng không lão cũng sẽ không tốn thời gian dài như vậy cũng như tài lực lớn như vậy để ủng hộ Linh Lung tông luyện chế bảo vật này.

Nghĩ đến một ngày đó, lòng Phong Bắc Trần cũng có chút kích động, sở dĩ nhất định phải đưa những người này tiến vào trong tháp thử một lần, nhưng mà không vội, không thể bởi vì quá gấp mà lộ ra đầu mối gì, lúc đến tự nhiên có biện pháp kích thích bọn họ đi vào...

Trên không trung bên trong Linh Lung Bảo Tháp, cử sổ khai mở ra đó lại phong bế trở lại.

Miêu Nghị lại bởi vì câu hỏi đột nhiên của Liệt Hoàn mà sợ hết hồn hết vía, nhàn nhạt trả lời:

- Ta tiềm nhập vào Phong Vân Khách Sạn tự nhiên sẽ không dùng tên thật.

Liệt Hoàn bún bùn dính trên móng vuốt sắc bén, dường như là thờ ơ chậm rãi hỏi:

- Ngươi đã tham gia Tinh Túc Hải Kham Loạn hội?

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Không có, ta chính là Tiên Quốc Thần Đường Yến Bắc Hồng, Tiên Quốc Tử Lộ còn có cái tên gọi là Yến Bắc Hồng đấy, cùng tên với ta, nghe nói người đó cũng đã từng tham gia qua Tinh Túc Hải Kham Loạn hội. Yêu Vương, ngươi hỏi cái này để làm gì?

Yến Bắc Hồng nhậm chức tại Tiên Quốc Tử Lộ, Liệt Hoàn thật ra thì biết, ai kêu danh tiếng Yến Bắc Hồng vang dội như vậy, lại là người mà y chú ý. Nhớ lại Miêu Nghị trước đó đích thật là cùng một nhóm với Tiên Quốc Thần đường Quân sứ Nhạc Thiên Ba, lúc này mới tin ma quỷ của Miêu Nghị, hừ lạnh nói:

- Cái tên giống tên của ngươi tham gia Tinh Túc Hải Kham Loạn hội kia không ngờ lại dám xông vào cung tẩm của bổn vương, phá hủy khắp Hỏa Cực Cung của bổn vương, đừng có để ta gặp được, nếu không ta sẽ lột da hắn!

- Thì ra là như vậy a!

Miêu Nghị cười ha ha hai tiếng, đừng nói là cười mà chột dạ như thế nào.

- Không nói nữa, tiếp tục đào!

Liệt Hoàn quay đầu lại, lại nhảy vào bên trong cái giếng sâu, quả thực là rất tự giác.

Ngay tại lúc này, trong thiên địa đột nhiên gió nổi mây phun, có thể nói là cuồng phong gào thét, nơi nơi truyền đến tiếng ma sát nhè nhẹ lọt và tai nghe mà người ta cảm thấy da đầu tê dại.

- Tình huống gì thế?

Liệt Hoàn lại từ cái giếng sâu phóng vọt ra, không cần Miêu Nghị giải thích, ngẩng đầu một cái liền thấy rồi vậy.

Chỉ thấy trong không khí bay lơ lửng nhiều hạt bụi nhỏ bé, theo cuồng phong phấp phới, tiếng ma sát chính là tới từ những bụi này.

Liệt Hoàn thuận tay chụp tới, đưa bàn tay lên xem. Miêu Nghị cũng phất tay hút lấy chút ít, không ngờ lại là các hạt bui kim loại ẩn chứa trong đại địa, lại vào lúc này chạy ra. Hai người hai mặt nhìn nhau, đây nhất định không phải bình thường, trong lòng nhanh chóng dâng lên cảnh giác.

Bụi bị cuồng phong cuốn lên bầu trời xoay quầng. Theo mây đen cấp tốc cuồn cuộn trên không trung, dần dần có điện xà xuyên qua trong mây đen, cuối cùng có thể nói là sấm chớp rền vang.

Hưu hưu hưu...

Trong mây đen đột nhiên nổ bắn ra ánh sáng dưới tia chớp đếm không hết, như cuồng phong mưa sa bắn tới từ không trung, khí thế kinh người.

Liệt Hoàn đột nhiên hóa thành hình người, rút nhỏ diện tích bị công kích, đồng thời kéo Miêu Nghị đến bên cạnh mình, hai đại đao ở trong tay nở rộ ánh sáng màu tím, đột nhiên bbiến lớn như hai cái khiên, khép lại che trên đỉnh đầu hai người. Một trận tiếng nổ lẹt rẹt vang lên, chớp mắt nổ gấp không biết bao lần ở phía trên, độ chấn động kéo dài khiến cho da đầu người ta tê dại.

Mặt đất lại nổ bùm bùm, trơ mắt nhìn thấy, dưới mặt đất bị đánh ra lỗ thủng đếm không hết, thì ra là từng một chùy nhỏ bằng kim loại, quả thật như mưa rơi dày đặc, từng cái cắm sâu xuống dưới đất. Uy lực này dựa vào tu vi của Miêu Nghị rất khó mà chặn được, may mắn là hắn có Liệt Hoàn trợ giúp chống đỡ.

Ầm ầm! Cái miệng giếng sâu mới đào ở phía sau đó trải qua không biết cơ man nào là công kích đột nhiên như thế, đã ngang nhiên đổ sụp.

Cái miệng giếng sâu này phải nói là Liệt Hoàn lần đầu tiên trong đời này bỏ ra tâm huyết làm trâu làm ngựa đào nên như thế a, tuy nhiên không đáng đồng tiền, nhưng vẫn làm cho Liệt Hoàn đau lòng mà run bần bật, đời này đây là lần đầu tiên bị hủy như vậy đấy.

Sau cơn mưa chùy tròn bằng kim loại kéo dài ước chừng một khắc ngừng nghỉ, đại địa đã có hàng trăm hàng ngàn vết thương, tạo cho người ta một loại cảm giác thê thảm không nỡ nhìn.

Mà bên này dùng cái đao khiên ngăn cản, tạo ra pháp lực dao động dường như hấp dẫn mây đen cuồn cuộn trên không trung nhào chú ý, bởi vậy chúng nắm bắt được vị trí của hai người. Ba! Một luồng sấm sét đánh vào mặt đất cách hai người không xa, hù dọa làm cho hai người nhảy dựng lên, kết quả lại không có động tĩnh đến tiếp sau.

Liệt Hoàn nhìn một chút cái giếng sâu bị đổ sịp đó. Mới vừa nhăn răng trợn mắt thả song đao trong tay xuống, mặt đất lại xuất hiện một trận chấn động, chính là chỗ Lôi Điện vừa rồi đánh xuống, đều cùng chồi lên, xuất hiện ra từng người đất một... Không! Không phải là một người đất, trong không trung mây đen lại chực chờ chuẩn bị, rồi đột nhiên một luồng sấm sét lại giáng xuống, vừa vặn đánh trúng vào trên người của người đất, một tiếng nổ giòn vang lên, trên người của người đất bóc ra bùn đất, lộ ra thân thể kim loại, một trận điện lưu trên người lưu chuyển xong rồi biến mất, người kim loại trực tiếp đánh tới hai người!

Người kim loại này rõ ràng không giống loại người đất trước đó cần hai người ra tay công kích trước rồi mới xuất hiện công kích lại bọn họ. Quái vật này là trực tiếp xuất hiện và nhào tới công kích.

Phanh! Liệt Hoàn dùng một đá đá bbay con này ngược ra sau. Tình huống tuy rằng quỷ dị, hơn nữa nhìn có vẻ cổ quái, nhưng trong Linh Lung Bảo Tháp này vẫn khó có thể sản sinh ra thứ có thể trực tiếp uy hiếp kim liên tu sĩ.

Miêu Nghị thầm nói không ổn, đây rõ ràng chính là ép bọn hắn xuất thủ mà ra, nên hắn nhanh chóng né tránh.

Quả nhiên, Liệt Hoàn vừa ra tay, người đất trước đó lại xông ra, mà người kim loại lại không động thủ nữa. Liệt Hoàn lập tức vòng vo trên không trung, tránh cái người đất đó, không giao thủ cùng người đất, nếu không sẽ dằn dai không dứt nữa rồi.

Vất vả lắm mới làm cho người đất đó sụp đổ, Liệt Hoàn đáp xuống đất nghĩ rằng có thể thở phào, ai ngờ mây đen xoay quần trên không trung lại phóng ra một tia chớp đánh vào trên người của người kim loại. Người kim loại lại hô một cái đánh tới Liệt Hoàn.

Liệt Hoàn không đánh với nó, chạy quanh nó giống như quấn quanh người đất vậy, ai ngờ người kim loại này mỗi khi năng lượng không đủ, không trung liền sẽ có một tia chớp phóng xuống, đánh vào trên người của người kim loại, tiếp tục khiến cho người kim loại phấn chấn tinh thần.

Cái này coi như tiêu rồi, không bị hao chết không thể a! Ngươi không thể trả đòn, một khi trả đòn, lại có người đất xuất hiện ra sân khấu diễn tiếp.

Liệt Hoàn có thể nói là oa oa quái khiếu:

- Ngưu Nhị, mau nghĩ biện pháp.

Miêu Nghị cũng đang đau buốt cả răng, Linh Lung tông luyện chế được loại pháp bảo vừa thất đức vừa xịt khói này, quả thực là không để cho người ta con đường sống a, tu vi có cao bao nhiêu đi chăng nữa cũng ứng phó không được a!

Hai tay che mặt lau mô hôi, Miêu Nghị dùng sức gãi gãi đầu, đột nhiên lớn tiếng nói:

- Yêu Vương, trả đòn, đánh ra một con người đất đi.

- Đùa gì thế?

Liệt Hoàn đang chạy quanh co quay đầu lại mắng.

- Không thể giải thích rõ cho ngươi, ngươi trước hết làm theo lơi ta là được rồi.

- Đừng có gài bẫy ta, trước hết tin ngươi một lần.

Liệt Hoàn rống lên một tiếng rồi lập tức dừng lại xoay người, lắc mình quay về, một đao cuồng bạo trực tiếp chém người kim loại thành hai khúc. Người kim loại đó lập tức nổ tung thành bụi kim loại bay lả tả xuống đất.

Ba! Lại một luồng sấm sét đập xuống đất, bụi kim loại bay xuống lại lần nữa bám vào nhau, biến thành một người kim loại mới.

Nhưng mà lại không có động tĩnh kế tiếp, vì đã có người đất xuất hiện làm giúp rồi vậy. Miêu Nghị tiếp đó hô:

- Không được trả đòn, giống trước đó đùa chết cái con đó đi.

Cái câu này còn giống tiếng người, Liệt Hoàn không ý kiến, lập tức làm theo, vừa chạy vòng vòng vừa mắng:

- Pháp bảo này quá thâm độc rồi, rõ ràng là muốn người bị vây khốn trong pháp bảo bị tiêu hao dần dần đến chết. Mạc Danh lão tiểu tử kia sớm hay muộn gì phải bị báo ứng!

Ngay vào lúc người đất bị lôi kéo chạy vòng vòng khiến cho sụp đổ, trong nháy mắt ấy, Miêu Nghị đột nhiên đánh ra một quyền ở trên mặt đất, lập tức ầm ầm xuất hiện một người đất, lao về phía Miêu Nghị.

Miêu Nghị áng chừng lực tay lúc xuất thủ, cho nên cái người đất này có lực công kích không mạnh. Miêu Nghị trực tiếp dùng bảo giáp trên người đề kháng cú đánh của nó.

Liệt Hoàn sau khi làm cho người đất sụp đổ, đang đề phòng cái người kim loại kia, kết quả trên không trung vẫn không phóng ra sấm sét ban cho người kim loại đó động năng tấn công, liền không khỏi quay đầu lại nhìn về phía Miêu Nghị đang ngăn chống, hỏi:

- Tình huống thế nào?

Miêu Nghị vừa bị đòn vừa trả lời:

- Quả nhiên như thế, quả nhiên chỉ cần giữ vững nhịp đánh cùng những quái vật này, giữ cho pháp lực dao động là có thể che giấu tai mắt người. Thì ra sơ hở ở chỗ này, còn tưởng là Linh Lung Bảo Tháp thật sự là bảo vật không có chút sơ hở nào chứ. Trước đó chưởng môn của Linh Lung tông sớm không lên tiếng trễ không lên tiếng, thế nào chờ đến lúc chúng ta đào lổ mới lên tiếng? Ta có chút lo lắng là sắp xảy ra phiền toái, không ngoài sở liệu quả nhiên phiền toái đến rồi vậy.

Mắt thấy người đất công kích hắn lại sắp sụp đổ, Miêu Nghị đánh ầm một quyền lên mặt đất, và thế là người đất lại tinh thần phấn chấn, tiếp tục đánh hắn.

Liệt Hoàn khóe miệng co rút ấy cái, lần đầu tiên phát hiện có cái người đáng đánh đòn như vậy, không ngờ lại tự bản thân mình tìm kẻ đánh mình, nhưng mà ngẫm lại tự bản thân mình cũng không tốt đẹp gì, liền đi tới bên cạnh Miêu Nghị, vừa nhìn Miêu Nghị bị đánh, vừa hỏi:

- Cái đó và tình huống hiện tại này có quan hệ gì?

Miêu Nghị hỏi:

- Ngươi còn không nhìn ra sao? Chúng ta bị vây ở chỗ này bị hết thảy công kích đều có quan hệ mật thiết với pháp lực do chúng ta tự thân phóng ra. Chúng ta khám phá ra bí mật khi bị công kích, tránh né công kích, không tiếp tục đánh nhau tạo rra pháp lực dao động nữa, phía ngoài lập tức đã nhận ra rồi. Vì thế Mạc lão đầu liền hỏi thăm chúng ta đấy thôi.

Liệt Hoàn hỏi:

- Có phải là phía ngoài có thể nghe thấy được động tĩnh bên trong này hay không?

Miêu Nghị đáp:

- Cũng sẽ không, trước khi ta vào đây, bảo tháp này lơ lửng ở trên không trung xoay tròn, người khống chế pháp bảo là khống chế theo kiểu cách không, có thể hay không thể nhìn thấy chúng ta bên trong này hay không thì ta không dám kết luận. Nhưng mà, nếu như có thể nhìn thấy được cũng không cần chờ ngươi đào địa động sâu như vậy rồi mới động thủ, trừ phi là cố ý đùa bỡn ngươi chơi. Cuối cùng, vừa rồi cái trận mua bao trùm cái trùy kim loại đó rõ ràng chính là ép chúng ta phản kháng. Ngươi vừa ngăn cản sinh ra pháp lực dao động là lập tức làm cho đối phương phân biệt rõ vị trí cụ thể của chúng ta. Luồng sấm sét thứ nhất bổ xuống chỗ nào không chịu, sao lại bổ xuống bên cạnh chúng ta chính là một chứng minh. Hiển nhiên là dùng nó làm mục tiêu chỉ dẫn cho người kim loại công kích chúng ta. Tạm thời coi như phía ngoài có thể thấy được bên trong, có khi nào là do chúng ta đào cái động này khiến cho phía ngoài đó sinh lòng kiêng kỵ, mới cố ý xuất thủ ngăn trở. Hay là nói rõ rằng chúng ta đã tìm đúng phương pháp tiếp cận bản thể của Linh Lung Bảo Tháp rồi? Cho dù những suy đoán này không thành lập, là tình huống gì thì chúng ta kế tiếp thử một chút là biết ngay thôi. Và cũng chỉ có thể dò từng bước một mà thôi. Chúng ta chẳng hiểu biết chút gì về Linh Lung Bảo Tháp này, không chịu chút thiệt thòi thử cho ra vấn đề thì căn bản không thể nào giải quyết được vấn đề.

- Nói năng rối như c... ấy, nhưng mà có lý! Trách không được Tiên Quốc lại phái ngươi đi tới Phong Vân Khách Sạn nằm vùng, đầu óc cũng biết sử dụng vô cùng đấy.

Liệt Hoàn cười hắc hắc, dường như thấy được hi vọng, hỏi:

- Vậy nên thử thế nào?

- Cũng không biện pháp gì khác, tiếp tục đào lổ. Nhưng mà lần này đến lượt ta đào, ngươi đào như vậy quá chậm!

Liệt Hoàn ngẩn ra:

- Ngươi xác nhận ngươi có thể đào nhanh hơn ta?