Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong tình cảnh Miêu Nghị thỉnh thoảng liếc mắt coi chừng, Liệt Hoàn rất giữ lời hứa, hai người vừa chạm mặt, chẳng những giúp Miêu Nghị, còn tặng nhẫn trữ vật chứa Thổ Cực tinh tặng cho hắn.
Hai người ngay sau đó bay lên, thấy rõ khối lục địa nổi bên trong tháp, cũng là chỗ trước đó vây khốn hai người, núi núi sông sông đều ở trước mắt, tựa như một khối mô hình bản đồ hơi co lại, thỉnh thoảng có Lôi Điện lập lòe cùng mây đen vẫn bao phủ bầu trời trên khối lục địa này.
Miêu Nghị hí hư nói:
- Thật là không nghĩ tới, cái chỗ chỉ lớn như vậy, không ngờ lại khiến cho người ta dù thế nào cũng không thoát ra được. Cũng không biết bảo vật này là luyện thành như thế nào nữa. Nhưng mà nói đi nói lại thì, không gian ấyyy cũng không nhỏ rồi. Ta còn là lần đầu thấy được trong pháp bảo có thể có không gian lớn như vậy. Yêu Vương, ngươi có nhìn thấy qua món pháp bảo nào mà bên trong có không gian áp súc lớn hơn so với cái này hay không?
- Ta cũng chưa từng thấy qua!
Liệt Hoàn chậc chậc lưỡi ly kỳ nói:
- Linh Lung tông này có thể trở thành luyện bảo môn phái đệ nhất trong tu hành giới thật đúng là không phải chỉ có hư danh. Pháp bảo luyện chế đến loại cảnh giới này, lĩnh ngộ đối với không gian quả thực là quá sức tưởng tượng rồi. Nếu không có năng lực lĩnh ngộ không gian cường hãn, căn bản không luyện chế ra bảo vật như vậy.
Miêu Nghị à một tiếng hỏi:
- Yêu Vương cũng hiểu cái này?
Liệt Hoàn cười hắc hắc nói:
- Ngươi chẳng lẽ không biết sao? Yêu tu sở dĩ có thể có các loại biến hóa biến lớn biến nhỏ, cũng là bởi vì lĩnh ngộ nhất định không gian năng lực. Nói đến luyện chế loại không gian pháp bảo tương tự này, thủy tổ chính là yêu tu chúng ta. Chẳng qua là chúng phát dương quang đại trên tay nhân loại các ngươi mà thôi.
Miêu Nghị gật gật đầu, y nói như vậy, mình ngược lại là nhớ ra rồi, Yêu Nhược Tiên cũng đã từng nói như vậy.
Liệt Hoàn giơ tay lên chỉ chỉ lên phía trên, chỉ thấy tầng tháp phía trên có sương mù màu xanh gia trì rót vào lục địa bay lơ lửng trước mắt.
Hai người cùng bay lên không, tầng tháp này trên vách cũng hiện đầy các loại tinh thể bất quy tắc lớn có nhỏ có. Miêu Nghị mới vừa muốn hỏi chúng là cái thứ gì, Liệt Hoàn đã chậc chậc lưỡi lên tiếng nói:
- Mộc Cực tinh, không ngờ lại sưu tầm dò la đến nơi này nhiều Mộc Cực tinh như vậy. Đồ chơi này có thể nói là còn khó lấy hơn cả Thổ Cực tinh nữa. Bởi vì bản thân nó rất khan hiếm, trong Ngũ Hành tinh thể thì nó cũng là thứ đáng giá tiền nhất.
- Đáng giá tiền nhất?
Miêu Nghị ánh mắt sáng lên
- Tu hành giới người tu luyện mộc tính công pháp rất nhiều sao?
- Cái đó và số người tu hành mộc tính công pháp nhiều ít không quan hệ gì. Mấu chốt là công dụng của nó, trồng một chút hoa cỏ cây cối các loại gì đó có thể dùng cái này để thúc đẩy sinh trưởng, làm cho hoa cỏ cây cối gia tăng tốc sinh trưởng. Bố trí các loại động phủ gì đó cũng đều có thể dùng được, người có tiền có thân phận đều nguyện ý lấy chúng để phô trương các thứ, và nếu có điều kiện đều nguyện ý chuẩn bị một chút ở trên tay. Sở dĩ vật này bán rất chạy, nhưng mà ngặt một nỗi vật này bình thường chỉ có thể gặp do cơ duyên, chứ không thể tự dưng cầu mà có. Nhưng không ngờ rằng Linh Lung tông lại sưu tầm được nhiều như vậy. Không đúng, Linh Lung tông không có thực lực này. Nhất định là Phong Bắc Trần lấy được đấy....
Liệt Hoàn lại một trận kiệt kiệt cười gian:"
- Nếu như đưa tới tận cửa rồi, tại sao lại có thể bỏ lỡ chứ? Ngưu Nhị, mỗi người một nửa ngươi không có ý kiến gì chớ?
Miêu Nghị lập tức liên tục gật đầu:
- Hảo hảo tốt tốt!
Nguyện ý chia mỗi người một nửa cùng hắn là hắn đã thỏa mãn lắm rồi. Nếu không người ta nếu như dùng sức mạnh chiếm đoạt hết phần lớn, hoặc là không để cho hắn chút nào, hắn cũng không có tỳ khí cự cãi gì, bởi vì ngươi tranh không thắng người ta.
Nói là làm liền. Hai người cũng không khách khí, lại nhảy lên vách tường cào cấu moi nạy một trận.
Đi tới phía trên chỗ tràn trề sương mù màu đỏ, lại thấy khắp tường trràn đầy tinh thể. Lần này không cần Liệt Hoàn nói, Miêu Nghị cũng biết là Hỏa Cực Tinh.
- Tên gia hỏa ngươi cũng tu luyện hỏa tính công pháp đấy, Hỏa Cực Tinh này ta còn nhiều, không thiếu gì chút này, tiện nghi cho ngươi rồi vậy.
Liệt Hoàn phất phất tay, ra vẻ đều lấy hết đi, còn giúp Miêu Nghị leo lên tường cạo giúp.
Miêu Nghị vừa cạy vừa thầm nhũ trong lòng, ngươi dĩ nhiên không cần, cả tòa cung điện của ngươi đều là do Hỏa Cực Tinh chế tạo, tùy tiện hủy đi một gian phòng thì so sánh với nơi này còn nhiều hơn.
Dọn xong tầng này, hai người lại bay lên tầng kế. Tầng này tràn ngập sương mù màu đen, nhiệt độ đột nhiên hạ xuống. Trên tường khảm tinh thể lớn có nhỏ có là thứ mà Miêu Nghị cũng biết, đó là băng phách, cũng chính là Thủy Cực tinh.
Miêu Nghị là tu luyện hỏa tính công pháp. Hỏa Cực Tinh rịn ra sương mù đỏ hắn kiến thức qua, chẳng qua là không ngờ rằng Thủy Cực tinh này rịn ra thủy nguyên tố lại có màu đen.
- Quy củ cũ?
Liệt Hoàn quay đầu lại hỏi.
Ý tứ tự nhiên là theo quy củ cũ một người một nửa. Miêu Nghị gật đầu không nói hai lời, trực tiếp nhảy lên điên cuồng nạo vét một nửa của bản thân mình.
Hai người dọn sạch tầng thứ năm, trên vách tường sớm bị cạo sạch ngay cả cặn bã cũng không còn lại gì, sau đó mới bay lên tầng thứ sáu có sương mù vàng tràn ngập.
- Đây xem ra chính là Kim Cực tinh phải không?
Miêu Nghị chỉ lên trên vách tường đầy tinh thể lớn nhỏ hỏi.
Liệt Hoàn gật đầu, liếc nhìn hướng xuống dưới:
- Ngũ Hành cực tinh đều lấy đủ rồi, thì ra chỗ này là một tòa Ngũ Hành trận pháp, vì luyện chế món pháp bảo này, Phong Bắc Trần thật ra là bỏ một số vốn quá lớn a! Đáng tiếc cái tháp này hai chúng ta không lấy đi được. Chà...
Mới vừa quay đầu lại thì y đã phát hiện Miêu Nghị đã nằm sấp trên tường điên cuồng cạo vét rồi, Liệt Hoàn không thèm chịu kém, nhanh chóng cũng đi cạo vét, cần gì quản Phong Bắc Trần bỏ ra bao nhiêu tiền vốn, thu vào tay trước hết rồi nói sau, đây chính là một khoản tài phú phong phú đến mức khiến cho người khác phát run, tự nhiên có được ngu gì không lấy.
Sau khi toàn bộ đắc thủ, hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau, đột nhiên cùng hắc hắc cười gian. Cái cười này có thể nói là cười đến tâm hoa nộ phóng, trong tháp này làm một vụ có thể nằm ăn hết cả bao nhiêu năm a! Miêu Nghị chắp tay nói:
- Cung hỉ phát tài!
Liệt Hoàn chắp tay:
- Cùng hỉ cùng hỉ!
Buông tay xuống lại nhắc nhở:
- Ngưu Nhị, ta đã nói với ngươi, những thứ này nhất định phải hạn chế số lượng bán ra bên ngoài, bán ra từng chút từng chút một, nếu mà bán nhiều, lập tức sẽ không đáng giá tiền nữa, có hiểu hay không?
- Hiểu rõ hiểu rõ!
Miêu Nghị cười híp mắt.
- Còn nữa, tài không thể lộ ra ngoài, chuyện này đánh chết cũng không có thể nói ra cho bên ngoài biết có hiểu hay không? Đây cũng không phải là một số tiền nhỏ, đây chính là gia sản của Đạo thánh Phong Bắc Trần, người nào nhìn thấy cũng đều đỏ mắt, không phải ai cũng đều giống như ta hào phóng như vậy đâu!
- Hiểu rõ hiểu rõ!
Miêu Nghị tiếp tục cười híp mắt, thầm nghĩ ngươi nếu không phải không biết rõ ta và Phục Thanh có quan hệ gì, sợ là không sẽ rộng rãi như vậy đâu? Hoàn toàn là có khả năng dùng hắc cật hắc, chơi trò xã hội đen đấy thôi.
Liệt Hoàn ngắm nhìn bốn phía:
- Hiện tại mấu chốt là phải đem những thứ này đi ra ngoài, không mang đi ra ngoài được, người bị vây khốn bên trong này cũng là giả mà thôi. Kỳ quái rồi, chúng ta cạo ngũ cực tinh ngay cả cặn bã cũng không còn lại gì rồi, mà Linh Lung Bảo Tháp vì sao lại còn không bị phá đi? Chẳng lẽ ngũ cực tinh này không phải là trận nhãn?
- Phía dưới có biến hóa rồi!
Miêu Nghị chỉ chỉ phía dưới, chỗ đại lục phù phiếm đó. Hai người cùng đáp xuống, chỉ thấy trên đại lục đó, những mây đen dầy đặc trước đây đã không còn thấy bóng dáng đầu nữa rồi.
Mà phía ngoài Linh Lung Bảo Tháp, vị trí thứ ba đã được quyết định ra rồi. 5 viên tiên nguyên đan đã bị người lĩnh đi rồi, giờ này đang đánh với khí thế bừng bừng để tranh giành vị trí thứ hai.
Miêu Quân Di đang khống chế Linh Lung Bảo Tháp thì gương mặt ngưng trọng.
Mạc Danh ở một bên âm thầm truyền âm hỏi:
- Vẫn là không có phản ứng?
Miêu Quân Di trả lời:
- Không có, vẫn không nhận ra pháp lực dao động do đánh nhau.
Mạc Danh kinh ngạc nói:
- Điều đó không có khả năng! Chẳng lẽ chết rồi hay sao? Ta hỏi thử một chút xem sao.
Miêu Quân Di thi pháp điểm về phía Linh Lung Bảo Tháp. Ánh sáng màu tím của bảo tháp rực sáng lên, Mạc Danh lớn tiếng nói:
- Yêu Vương, bổn phái luyện chế pháp bảo như thế nào?
Tiếng này lập tức lại dẫn tới mắt nhìn nhìn của mọi người từ các đỉnh núi.
Bên trong tháp, Miêu Nghị cùng Liệt Hoàn đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy đính tháp có một cột sáng chiếu xuống, chiếu vào đại lục bay lơ lửng trên không bbị rút nhỏ đó. Rất hiển nhiên là cột sáng ấy chính là dùng để liên hệ truyền âm trong ngoài. Liệt Hoàn bay đế, đứng ở dưới cột sáng, lớn tiếng trả lời:
- Không được tốt lắm, bổn vương đang đi ị ở bên trong này, thật ra thì không có người nào rình coi, là cái chỗ đi ngoài cực kỳ tốt!
Phía ngoài, đám Yêu Vương của Tinh Túc Hải kia sau khi nghe được câu này, lập tức bật cười ha hả, không ít người cũng buồn cười.
Phong Bắc Trần phía sau màn che mặt không thay đổi, lạnh lùng quét qua mọi người trên đỉnh núi, trong lòng cười lạnh, để xem coi các ngươi có thể cười được bao lâu, sẽ có lúc các ngươi sẽ khóc đấy.
Mạc Danh sắc mặt ít nhiều sầm xuống, bảo phu nhân cắt đứt mạch nói chuyện, truyền âm nói:
- Lập tức khởi động toàn bộ Ngũ Hành trận. Để thử xem có hắn có chịu đầu hàng hay không!
Miêu Quân Di trầm ngâm nói:
- Điều này không thích hợp, vạn nhất giết chết bọn chúng rồi, những người khác có thể cũng không dám đi vào nữa, sợ là sẽ làm hỏng việc của sư tôn.
- Nàng cũng đi vào thử qua rồi, kim liên tu vi không dễ dàng để xảy ra chuyện như vậy. Không cho bọn chúng chịu chút đau khổ, ngay cả Liệt Hoàn cũng đều không giải quyết được, những người khác thì làm sao sẽ đi vào?
Mạc Danh hỏi ngược lại.
Miêu Quân Di ngẫm lại thấy cũng phải. Nhanh chóng hai tay áo phất liên tục, thi pháp khống chế.
Nhân viên các quốc gia chỉ thấy Linh Lung Bảo Tháp bay lơ lửng trên không có bảy tần trên dưới đều bắt đầu chuyển động toàn bộ. Nhất là năm tầng trung gian, phải gọi là lặp đi lặp lại, nhanh chóng dịch chuyển.
Bên trong tháp, Miêu Nghị cùng Liệt Hoàn tự nhiên là nhìn thấy được. Từ bên trong nhìn còn trực quan hơn nữa, tầng tầng qua lại, vận chuyển vang lên tiếng "Ông ông".
Hai người vô cùng cảnh giác một lát, không nhận ra nguy hiểm gì, lại nhìn chằm chằm vào phù không lục địa rút nhỏ, cẩn thận quan sát, cũng không thấy khối lục địa phập phù trên đất đó có bất kỳ biến hóa nào.
- Giở trò quỷ gì? Hù dọa người sao?
Miêu Nghị quay đầu lại nói:
- Yêu Vương, tu vi của ngươi cao, hay là ngươi lần nữa chui trở về bên trong đó xem một chút đi.
- Ta đầu óc có vấn đề mới chui trở về, vạn nhất làm cho ta khốn ở bên trong đó rồi, ta một người làm sao đào lỗ đi ra được?
Liệt Hoàn quan sát chung quanh, hiển nhiên đang suy nghĩ làm sao phá cái bảo tháp này.
Miêu Nghị lại khuyên nhủ:
- Thật ra thì, ta cho rằng hai chúng ta nên cùng chui trở về.
Liệt Hoàn liếc xéo hắn:
- Sao nói vậy?
Miêu Nghị nói:
- Yêu Vương, là như vầy nè, ngươi nghĩ đi a! Chúng ta lấy của Phong Bắc Trần nhiều đồ như vậy, đây cũng không phải là một số tiền nhỏ đâu nha, tiền tài kếch xù như thế, vạn nhất để cho Phong Bắc Trần nhớ món nợ này rồi, sợ là không ổn, chúng ta chi bằng chui trở về, sau đó đầu hàng nhận thua, không phải là thuận thuận lợi lợi đi ra ngoài rồi sao, còn không cần phải phá cái bảo tháp chó má gì này. Chúng ta cũng không cần danh tiếng thắng trận, mà len lén làm giàu mới là điều tốt nhất. Ngươi nói có đúng hay không? Cái giám bảo đại hội này khẳng định cũng không chỉ có hai chúng ta vào đây tham gia náo nhiệt. Đến lúc đó Phong Bắc Trần có quỷ mới biết là người nào lấy đi những thứ này. Ngươi nói có đúng hay không?
Liệt Hoàn cười hắc hắc nói:
- Tiểu tử ngươi đầu óc thật là tốt, thật là giỏi tính toán!
Ngoài miệng thì khen, nhưng mà sắc mặt của y lại biến đổi trong nháy mắt, có thể nói là vô cùng dữ tợn:
- Tinh Túc Hải quần yêu của ta đã đầu hàng một lần, đã cụp đuôi làm người rồi, lần nữa đầu hàng còn có mặt mũi nào gặp người nữa? Liệt Hoàn ta ra ngoài sau này còn có mặt mũi nào gặp lại chúng huynh đệ? Không phá cái Linh Lung Bảo Tháp này, bổn vương thề không làm người!
"...Cha đâu phải người đâu a!"
Miêu Nghị nghĩ thầm mà không nói nên lời, khoát tay bảo:
- Vậy ta quay trở về đầu hàng đây, ngươi tiếp tục phá bảo tháp của ngươi đi! Bất quá ta đã nói trước rồi, ta ra ngoài rồi thì chuyện Ngũ cực tinh bị mất trộm này có thể không có quan hệ với ta. Đến lúc đó trách nhiệm này một mình ngươi gánh lấy đó nha!
Liệt Hoàn tỏ vẻ khinh thường hừ lạnh nói:
- Ngươi yên tâm, bổn vương đường đường là kim liên tu sĩ, cần gì phải kéo tên Hồng Liên tu sĩ như ngươi xuống nước? Đi nhanh đi, không tiễn!
Đầu óc có bệnh! Miêu Nghị lập tức bay dạt xuống đến khối lục địa phía dưới, mở ra pháp nhãn tìm cửa động đào ra trước đó, chuẩn bị chui trở về đầu hàng.
Vất vả lắm mới định được mục tiêu phương vị, hắn lại sờ cằm lộ vẻ do dự, cuối cùng vẫn là lắc mạnh quay trở về đến, bay đến trước mặt Liệt Hoàn.
Liệt Hoàn liếc mắt nói:
- Tại sao còn chưa đi
Miêu Nghị thở dài:
- Chúng ta dù sao cũng cùng cộng hoạn nạn cho đến bây giờ, lưu lại một mình ngươi người ở chỗ này... Vạn nhất ngươi xảy ra chút chuyện gì trong lòng ta áy náy. Quên đi, ta lần này liều với bất cứ cái giá nào cũng được, chỉ là theo ngươi một con đường này đi cho tới cùng luôn! Không thể nhìn ngươi một mình mạo hiểm!
Liệt Hoàn ánh mắt sáng lên, bộp tay một cái vỗ lên đầu vai hắn, bật cười ha hả nói:
- Ngưu Nhị, đầy nghĩa khí, vị bằng hữu như ngươi này ta nhận chắc rồi!
Đầy nghĩa khí cái rắm a! Ngươi quay đầu lại biết ta là ai thì không giết ta đều đã là tốt lắm rồi! Cái tầng tháp này xoay chuyển mòng mòng ai mà biết được đâu vào đâu, nhìn mà đáng sợ quá, không biết chúng đang làm ra cái quỷ quái gì, chui trở về nếu có chuyện một mình ta nhất định ứng phó không được. Vạn nhất Mạc Danh thấy đã nửa ngày không liên hệ được với bên trong, nói không chừng làm chuyện gì đó thì một cái mạng nhỏ này của lão tử nhất định bỏ ở đó rồi. Chi bằng ở bên cạnh ngươi an toàn hơn một chút...
Dĩ nhiên, trong lòng Miêu Nghị đừng nói là chỉ có bao nhiêu oán niệm đó không thôi.