Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Tôi đến rồi, phẫu thuật làm đến đâu rồi?”
Trên Hạnh Lâm Viên, trong phòng livestream, những người biết tin muộn nghe ngóng chạy tới.
Phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa chẳng có gì đáng xem, cái họ muốn xem là cách xử lý ở những chỗ tinh tế. Ví dụ như chi tiết dùng ngón cái tách cùn tổ chức dính các loại, cũng như xử lý đối với rêu mủ ở vùng phù nề v.v.
Mặc dù chỉ là một ca phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa hóa mủ cấp tính, người trong nghề lại có thể nhìn thấy cái lớn từ cái nhỏ, hiểu ra rất nhiều điều.
Cho nên, buổi livestream của tài khoản vô danh này, sau một ca phẫu thuật đã được rất nhiều người ấn theo dõi. Livestream vừa mở, liền có mấy trăm người ùa vào.
“Rất không may phải thông báo cho bác biết, bác đến muộn rồi.”
“Phẫu thuật đã làm xong, không uổng công tôi đợi hai tiếng đồng hồ.”
“Dùng bao nhiêu thời gian? Tôi nhận được thông báo Wechat là lên mạng ngay, sao phẫu thuật đã làm xong rồi?”
“Hơn 4 phút thôi, dù sao một ca viêm ruột thừa đơn thuần, nhanh lắm. Vết mổ 3cm, bác tự đi xem video phát lại đi.”
Mặc dù phẫu thuật đã kết thúc, nhưng sự giao lưu của đông đảo các bác sĩ hiếu học vẫn đang tiếp tục.
Một bác sĩ dám livestream phẫu thuật trên trang web chuyên ngành, trong mắt họ chính là đại ngưu.
Tuyệt đối sẽ không phải là người bình thường, cho dù là đại ngưu bình thường cũng căn bản không dám làm như vậy, phải biết rằng đó là internet, nếu làm sai một chút thôi, sẽ bị người ta chửi cho rất lâu.
Họ thể hiện sự tôn trọng đầy đủ đối với người mở livestream, rất nhiều bác sĩ trên trang web Hạnh Lâm Viên vừa hô to 666, vừa bày tỏ khát vọng muốn đến bệnh viện nơi đại ngưu làm việc để tu nghiệp học tập, hô 666 tại hiện trường.
Nhưng không có bất kỳ hồi đáp nào, chủ kênh dường như chỉ để ý đến phẫu thuật, phẫu thuật kết thúc, lập tức biến mất, ngay cả cái bong bóng cũng không thèm sủi lên.
...
Trịnh Nhân xuống ca mổ, đưa bệnh nhân về Khoa Ngoại tổng hợp 1.
Lúc ra khỏi phòng mổ, không có người nhà bệnh nhân nào đón. Bố mẹ đứa bé ngồi trên ghế nhựa cứng bên ngoài phòng mổ lo lắng an ủi lẫn nhau, một cái liếc mắt cũng không nhìn ra rốt cuộc là ai.
"Người nhà Triệu Giai." Trịnh Nhân mặc áo cách ly, khoác áo blouse trắng, đẩy xe cáng từ phía sau ra. Thấy không có người nhà đón, cũng thấy hơi lạ, gọi to.
"..." Bố mẹ Triệu Giai đều ngẩn ra một chút, chắc chắn là mình nghe nhầm rồi, chắc chắn là vậy.
"Người nhà Triệu Giai, mau qua đây giúp một tay." Lúc ký tên trước phẫu thuật, Trịnh Nhân đã gặp bố mẹ Triệu Giai, tìm một vòng, thấy hai người ngồi trên ghế dài, lại tăng âm lượng thêm vài decibel.
"Bác sĩ Trịnh, phẫu thuật..." Mặt bố Triệu Giai lập tức trắng bệch, hai chân bắt đầu run lẩy bẩy.
Vừa mới vào được mấy phút? Có được mười phút không? Sao đã ra rồi?
Trong nháy mắt, đủ loại tin đồn giang hồ ùa về như thủy triều.
Ví dụ như trong lúc phẫu thuật phát hiện chẩn đoán sai lầm, mọc khối u, cần ký tên lại.
Ví dụ như trong lúc phẫu thuật chạm đứt mạch máu lớn nào đó, cần thay đổi phương thức phẫu thuật, cần giải thích lại, ký tên.
Bất kể là cái nào, đều có nghĩa là con mình gặp nguy hiểm.
"Phẫu thuật làm xong rồi." Trịnh Nhân nói: "Anh kéo xe ở phía trước, tôi chỉnh hướng ở phía sau. Mẹ Triệu Giai, chị đi gọi thang máy."
"..." Làm xong rồi? Thật sự thuận lợi làm xong rồi sao?
"Rất thuận lợi, nếu muốn xem ruột thừa một cái, lát nữa lên trên có y tá phòng mổ phụ trách đưa bệnh phẩm sẽ cầm cho anh chị xem."
"Bác sĩ Trịnh, cảm ơn bác sĩ quá."
Không chỉ bác sĩ gây mê, người nhà bệnh nhân không thích ứng kịp, khi Trịnh Nhân đưa bệnh nhân về đến Khoa Ngoại tổng hợp 1, y tá còn chưa dọn dẹp xong giường bệnh sau phẫu thuật.
Thấy phẫu thuật đã xong, cô y tá đang tranh thủ ăn hộp cơm tối đã nguội ngắt giống như con thỏ nhỏ bị kinh sợ nhảy dựng lên, chân tay luống cuống đi dọn dẹp giường bệnh, xách máy theo dõi nhịp tim và các thiết bị khác đến.
"Không vội." Trịnh Nhân không trách mắng y tá, đây đã là hơn mười giờ rồi, cơm tối còn chưa ăn, sự vất vả của lâm sàng chỉ có người trong nghề mới hiểu.
Khiêng bệnh nhân nhỏ tuổi lên giường, dặn dò người nhà bệnh nhân về tình trạng bệnh, đi viết biên bản phẫu thuật, Trịnh Nhân lúc này mới quay lại phòng thay đồ phòng mổ thay quần áo.
Wechat có tin nhắn chưa đọc Tạ Y Nhân gửi đến, là cô ấy đã thay quần áo xong, đang đợi mình ở bãi đỗ xe ngầm.
Trịnh Nhân quả thực rất không quen ăn đêm, ở Ngoại khoa tổng hợp thường xuyên bận một cái là đến nửa đêm, các anh shipper đều ngủ cả rồi.
Quan trọng nhất là xuống ca mổ còn phải trông nom bệnh nhân, cũng không có cơ hội ra ngoài.
Điểm này là sự khác biệt lớn nhất giữa khoa phẫu thuật lâm sàng và phòng mổ.
Nhớ nhung chuyện tiến độ phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa chỉ mới được hai mươi phần trăm, Trịnh Nhân gọi điện thoại cho Khoa Cấp cứu, bảo họ mình ra ngoài ăn miếng cơm, có ca viêm ruột thừa lập tức gọi điện thông báo cho mình.
Làm xong tất cả, Trịnh Nhân mới chậm chạp đi đến bãi đỗ xe ngầm.
Một chiếc Volvo XC60 màu đỏ đỗ cách cửa thang máy không xa, người ngồi ở ghế lái chính là Tạ Y Nhân.
Trên đường đến Trịnh Nhân còn đoán xem Tạ Y Nhân sẽ lái xe gì, rốt cuộc là Ferrari hay Porsche trong truyền thuyết.
Không ngờ cô ấy lái một chiếc SUV hoàn toàn không ăn nhập với dáng người.
"Đến rồi."
"Đến rồi."
Tạ Y Nhân đặt điện thoại xuống, thắt dây an toàn, nổ máy khởi động.
"Đi ăn tôm hùm đất, không có ý kiến gì chứ." Tạ Y Nhân hỏi.
"Tôi tùy ý, chỉ cần nhanh chút là được, bên cấp cứu bất cứ lúc nào cũng có thể có phẫu thuật." Trịnh Nhân trả lời.
"Đúng là kính nghiệp nha." Tạ Y Nhân khen ngợi: "Lúc ở phòng mổ tôi nghe mấy chị em khác tám chuyện, nói anh vẫn luôn độc thân, là vì không có tiền, nhan sắc cũng không cao. Bây giờ nhìn lại, hoàn toàn không phải như vậy."
"..." Trịnh Nhân không ngờ mình lại trở thành đối tượng để tám chuyện, hơn nữa cái loại đánh giá không tiền không mặt mũi này... Ừm, thừa nhận các cô ấy nói là sự thật, nhưng lời này cũng quá đau lòng rồi.
"Với trình độ của anh, đi đâu mà chẳng kiếm được nhiều tiền? Giống như giáo sư chạy 'mổ thuê', chắc chắn kiếm được nhiều hơn các chủ nhiệm bệnh viện chúng ta." Tạ Y Nhân hoàn toàn không nghĩ tới lời nói của mình gây ra một vạn điểm sát thương bạo kích cho Trịnh Nhân, tiếp tục tán gẫu: "Cho dù là xấu xí một chút thì sợ gì, lúc anh phẫu thuật đẹp trai lắm luôn."
Bạo kích x2!
Tạ Y Nhân là một cô gái rất đáng yêu, Trịnh Nhân trong lòng cứ lặp đi lặp lại với bản thân cùng một câu nói này.
Quán ăn đêm không xa, hai người rất nhanh đã đến nơi.
Tạ Y Nhân vẫy tay rất quen thuộc, gọi: "Một suất cay tê, một suất nguyên vị."
Người phục vụ đang bận rộn cười ha hả đáp một tiếng, xem ra cô ấy hẳn là thường xuyên đến đây, quen mặt với nhân viên phục vụ rồi.
"Anh thích ăn vị gì?" Gọi món xong, Tạ Y Nhân dường như mới phát hiện ra không phải mình đi một mình, bên cạnh còn có một Trịnh Nhân, lè lưỡi, ngại ngùng hỏi: "Bác sĩ Trịnh, anh thích vị gì?"
"Tôi tùy ý." Trịnh Nhân cười ha hả, ánh mắt nhìn mấy người bàn bên cạnh.
Tạ Y Nhân cảm thấy hơi lạ, cũng nhìn theo.
Một bàn ba người đang hưng phấn ăn tôm hùm đất, một người lớn tuổi hơn chút chắc là mẹ, khoảng bốn lăm đến năm mươi tuổi. Hai người còn lại là cặp chị em sinh đôi (hoa tỷ muội), tầm hai hai hai ba tuổi.
Mấy người ăn đến mặt mày hồng hào, chỉ là người mẹ mỗi khi ăn xong một con tôm hùm đất sẽ áp má lên vai, dùng sức ép vài giây.
"Đừng vội, chúng ta cũng sắp được ăn rồi." Tạ Y Nhân tưởng Trịnh Nhân thèm, bèn an ủi.
"Tiểu Tạ, phiền cô gọi một trong hai cô bé kia qua đây được không? Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy." Trịnh Nhân nói.
Tình huống gì đây? Tạ Y Nhân sững sờ một chút.
Bác sĩ Trịnh đây là muốn tranh thủ thời gian giải quyết vấn đề bạn gái? Chẳng lẽ là lời mình vừa nói kích thích đến anh ấy rồi?
Tuy nhiên dường như là chuyện tốt, bác sĩ Trịnh nói thế nào cũng sắp ba mươi rồi, không tìm bạn gái, sau này sẽ càng ngày càng khó.
Dù sao tôm hùm đất cũng chưa lên, không ảnh hưởng ăn cơm, Tạ Y Nhân đáp một tiếng, liền đứng dậy đi đến bên cạnh một người trong cặp chị em sinh đôi, thì thầm với cô ấy.
Cô gái kia có chút kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Trịnh Nhân, lập tức trong mắt hiện lên sự khinh bỉ tràn đầy.
Rất nhanh, Tạ Y Nhân và một người trong cặp chị em sinh đôi đi đến trước bàn.
Cô gái kéo ghế ngồi xuống, khinh thường nói: "Dắt gái ra phố tán gái, loại cặn bã như anh lần đầu tiên tôi gặp đấy."