Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Làm xong những việc này, Chung Phát gật đầu với Lý Vệ Quốc.

Rất nhanh, thi thể cô em Lý Thi Nhụy được đưa đi.

Đợi người nhà họ Lý rời đi, Đường Duệ mới quay lại phòng tủ đông đẩy thi thể Lý Thi Lôi vào, khóa cửa tủ.

Về đến bàn làm việc, sắc mặt hơi trắng bệch của Đường Duệ vì nhìn thấy xác chết cuối cùng cũng hồng hào trở lại.

"Ngoài việc phải tiếp xúc với xác chết ra thì ngành này ngon ăn thật đấy!"

Đường Duệ hí hửng nhét tiền vào ví.

...

Phía Bắc thành phố, Trung tâm mai táng Phúc Thọ.

Đêm xuống, phần lớn nhân viên của trung tâm tang lễ đều đã tan làm về nhà, nhưng vẫn còn một số người trực đêm.

"Hôm nay ông chủ vẫn chưa về à?"

Hai nhân viên bảo vệ trung niên trong phòng trực đang tán gẫu.

"Chưa đâu, đợi ông chủ đi rồi hẵng gọi lão Lý sang đánh bài, không bị nhìn thấy lại bị phạt tiền đấy!"

"Ông nói phải... Ơ? Ai đấy, làm cái gì đấy!"

Một bảo vệ bỗng bước ra khỏi phòng trực, vừa định lên tiếng thì nhìn thấy đôi mắt tam giác u ám kia.

Ngay lập tức, vẻ chất vấn trên mặt ông ta biến thành nụ cười.

"Là thầy Chung ạ, tìm ông chủ phải không? Ông ấy đang ở văn phòng đấy."

Nhìn Chung Phát chẳng thèm để ý đến mình mà đi thẳng vào trong, người bảo vệ lầm bầm quay lại phòng trực.

"Lão Chung Phát này với ông chủ có quan hệ gì thế nhỉ, lần nào cũng đến vào ban đêm, lần trước nếu không phải ông chủ dặn trước thì tôi đã bị cái bản mặt như người chết của lão ta dọa chết khiếp rồi!"

"Quan tâm nhiều thế làm gì, mà này, ông đừng có ăn nói lung tung, tôi nghe nói vị thầy Chung đó có chút bản lĩnh đấy!"

"Thật hay giả..."

Những lời bàn tán bát quái ở phòng bảo vệ không lọt vào tai Chung Phát, lúc này, lão đã ngồi trong văn phòng của ông chủ Trung tâm mai táng Phúc Thọ.

Ông chủ Trung tâm mai táng Phúc Thọ tên là Đỗ Thụy, là một người đàn ông trung niên hơi mập, đeo kính gọng vàng, cả người toát lên vẻ nho nhã, nếu gã không nói ra thì chẳng ai liên hệ gã với ngành tang lễ.

Lúc này gã vừa lấy từ tủ dưới bàn làm việc ra một túi nilon đen đựng đồ.

"Thầy Chung, lượng nghiệp vụ của Phúc Thọ tuy không ít, nhưng khách hàng dưới mười hai tuổi lại không nhiều."

Thấy Chung Phát không nói gì, Đỗ Thụy đưa tay đẩy gọng kính.

"Tất nhiên, thầy Chung có nhu cầu thì tôi chắc chắn sẽ cố gắng đáp ứng, có điều... tôi nghe nói bên Nhà tang lễ Thiên Môn mấy hôm trước chỉ chết một nhân viên quản lý kho lạnh, liệu có hơi ít không?"

Đôi mắt tam giác của Chung Phát đảo một vòng, nhìn chằm chằm vào Đỗ Thụy.

"Chết một người là do oán khí của cái xác đó ít."

"Lần này tôi đến, không chỉ vì đồ của ông, mà còn để báo cho ông một tin."

Mắt Đỗ Thụy sáng lên.

"Tin gì?"

Chung Phát chậm rãi nói: "Ngày mai ông sẽ nghe thấy tin Nhà tang lễ Thiên Môn lại có người chết, đêm nay trong đó có mấy người thì chết bấy nhiêu người, cần chuẩn bị những gì, chắc ông tự biết rõ."

Trong mắt Đỗ Thụy vừa có sự kích động, lại vừa có sự kiêng dè.

Gã lập tức đứng dậy, đưa túi nilon đen trên bàn cho Chung Phát.

"Thầy Chung thủ đoạn cao cường, ngài yên tâm, tôi trong hiệp hội tang lễ cũng quen biết một số người, cũng có vài chỗ thân tình, đến lúc đó chỗ tôi không đáp ứng đủ yêu cầu của thầy Chung, tôi sẽ tự đi tìm người giúp."

Chung Phát gật đầu, không nói thêm gì nữa, đứng dậy xách túi rời đi.

Đỗ Thụy đứng ở cửa nhìn theo bóng lưng Chung Phát khuất dần, lúc này mới lẩm bẩm: "Lão ta cần tro cốt trẻ con làm gì nhỉ?"

...

Tách!

Đèn trong tiệm "Đoán Âm Dương" sáng lên, Chung Phát đi vào căn phòng bật điều hòa ở gian phụ nhìn một cái.

Thấy Lý Thi Nhụy vẫn nằm yên tĩnh trong cỗ quan tài không nắp, không có chuyện gì xảy ra, Chung Phát mới rời khỏi gian phụ, đi vào mật thất.

Lần lượt lấy bốn chiếc hũ sứ trắng rỗng trên kệ xuống, mở nắp ra, lão múc tro cốt đã được nghiền thành bột trong túi nilon đen đổ vào từng hũ.

Đợi đổ đầy bốn hũ sứ trắng, trong túi nilon đen vẫn còn thừa một ít bột trắng.

Rất nhanh, hai điếu thuốc lá cuốn tay được làm xong.

Chung Phát không châm lửa ngay mà cất vào hộp thuốc lá mang theo bên người.

Sau khi xếp lại bốn hũ sứ trắng ngay ngắn, Chung Phát quay người, lấy từ ngăn cao nhất trên kệ xuống một chiếc hộp gỗ tinh xảo.

Định mang hộp gỗ đi thì lão quay đầu nhìn chiếc vò trên bàn thờ.

Bước tới, châm bốn nén hương cắm vào.

"Biểu hiện khá lắm."

Chung Phát quay người rời đi.

Trong mật thất, chỉ còn lại bốn nén hương đang lặng lẽ cháy.

Trên đầu nén hương, khói thuốc đang từ từ cuộn tròn rồi tan biến.

...

Trở lại tầng một, Chung Phát thắp cho sư phụ ba nén hương rồi đi về phía gian phụ, đặt chiếc hộp gỗ trong tay lên cái bàn cạnh quan tài.

Hộp gỗ mở ra, để lộ năm ngăn bên trong.

Năm ngăn này, ngoại trừ ngăn đầu tiên trống không, các ngăn khác đều chứa số lượng bùa chú không đồng đều.