Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bị tiếng động khi Trần Miểu bước vào làm kinh động, Thời Mạn Mạn đặt miếng đất sét tạo hình trong tay xuống.
"Có chuyện gì không?"
Trần Miểu liếc nhìn cái đầu ma-nơ-canh bị hỏng rồi lại được sửa chữa trước mặt Thời Mạn Mạn, nói: "Có chút việc, cô biết người khách tên Tiền Tiểu Mỹ đưa đến hôm qua không?"
"Biết, người nhà cô ấy chọn gói trang điểm miễn phí."
Trần Miểu gật đầu, nói tiếp: "Giờ cô rảnh không? Tôi muốn nhờ cô trang điểm cho Tiền Tiểu Mỹ."
"Người nhà đổi gói dịch vụ à?"
Thời Mạn Mạn lấy điện thoại ra định kiểm tra xem mình có bỏ sót thông tin gì không thì bị Trần Miểu ngăn lại.
"Không phải người nhà, là tôi, cô cứ coi như nhận việc làm thêm đi, năm trăm tệ được không?"
Thời Mạn Mạn nhìn Trần Miểu, mím môi: "Người quen giảm hai mươi phần trăm, bốn trăm thôi."
Thu dọn đồ đạc, Thời Mạn Mạn xách cốp trang điểm đi đến trước mặt Trần Miểu.
"Đi thôi."
Trần Miểu gật đầu, dẫn đường.
Trước đây Trần Miểu thấy cô gái này ít nói, khó giao tiếp.
Vốn đã làm việc ở một nơi khó kết bạn, lại thêm tính cách lạnh lùng thế này, sau này e là khó tìm người yêu.
Nhưng hôm nay, Trần Miểu thấy tính cách Thời Mạn Mạn rất tốt.
Chỉ làm việc không hỏi nguyên do, đỡ cho Trần Miểu tốn bao nhiêu nước bọt.
Thêm nữa là Trần Miểu cũng không ngờ, trong mắt Thời Mạn Mạn hắn được coi là người quen.
Sau khi vị chuyên viên khâm liệm gạo cội kia nghỉ việc, phải mất hai tuần nhà tang lễ mới tuyển được Thời Mạn Mạn - một "lính mới" có thâm niên làm việc ngang ngửa Trần Miểu.
Nói ra thì hắn và Thời Mạn Mạn làm đồng nghiệp mới được hai tháng, số lần nói chuyện đếm trên đầu ngón tay.
Chỉ khi nào Trần Miểu chủ trì lễ truy điệu hoặc truyền đạt ý nguyện của gia đình thì mới nói với Thời Mạn Mạn vài câu.
Được Thời Mạn Mạn coi là "người quen", Trần Miểu quả thực không ngờ tới.
Đi một mạch đến kho lạnh, mãi đến khi Trần Miểu kéo Tiền Tiểu Mỹ từ trong tủ đông ra, Thời Mạn Mạn mới nói một câu.
"Muốn trang điểm theo phong cách nào?"
Trần Miểu lấy điện thoại, tìm video hướng dẫn trang điểm được nhiều like nhất của Tiền Tiểu Mỹ.
"Kiểu này làm được không?"
Thời Mạn Mạn nhận lấy điện thoại, kéo đến cuối video, nhìn lớp trang điểm rồi gật đầu: "Được, nửa tiếng."
Nói xong, Thời Mạn Mạn đặt cốp xuống bắt đầu lau mặt cho Tiền Tiểu Mỹ.
Trần Miểu liếc nhìn cốp đồ của Thời Mạn Mạn.
Hắn không biết con gái bình thường trang điểm cần những gì, nhưng chắc chắn khác với đồ trong cốp của Thời Mạn Mạn.
Trần Miểu dù không hiểu gì cũng biết trang điểm thì không cần dùng nhiều kim đến thế.
Thấy Thời Mạn Mạn bắt đầu bận rộn, Trần Miểu tìm cái ghế ngồi đợi.
"Anh có thể đi làm việc của mình, xong tôi sẽ gọi."
Thời Mạn Mạn nói.
"Không cần, tôi không bận gì."
Trần Miểu không yên tâm để Thời Mạn Mạn một mình ở đây, lỡ cô ấy xảy ra chuyện gì thì hắn cũng áy náy.
Ngồi nhìn một lúc, Trần Miểu lấy cuốn sách ra lật đến chương một rồi thẫn thờ.
Trong lòng Trần Miểu đầy rẫy những nghi vấn.
Tại sao hắn lại nhìn thấy cuốn sách này?
Tại sao cuốn sách này lại dự báo tương lai của hắn?
Tại sao bỗng dưng thế giới này lại có ma?
Hàng loạt câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu hắn, nhưng ngoài phỏng đoán ra, Trần Miểu không tìm được lời giải đáp nào.
Không biết qua bao lâu, khi Trần Miểu nghe thấy tiếng "Xong rồi", hắn mới hoàn hồn.
Tầm nhìn tập trung trở lại, thứ đầu tiên Trần Miểu nhìn thấy là nội dung trên sách.
Nội dung đổi rồi!
Suy đoán của hắn, không sai!
Nhưng lần này, thứ thu hút sự chú ý của Trần Miểu không phải nội dung, mà là tiêu đề!
"Chương 1: Chết cũng phải đẹp"
"Người quản lý kho lạnh của nhà tang lễ là Lão Vương gọi điện cho tôi, nói tối nay ông ấy có việc, nhờ tôi trực thay một buổi, tối nhớ tranh thủ đi kiểm tra tình hình vận hành của thiết bị trong kho lạnh."
"Chỉ là đi xem thiết bị hoạt động thế nào thôi, chẳng phải chuyện gì phức tạp, nên tôi đã nhận lời Lão Vương."
"Đêm xuống, tôi ngủ thiếp đi, quên sạch lời dặn của Lão Vương."
"Hôm sau, Lão Vương chết, chết ngay trong kho lạnh!"
"Nghe nói là đêm qua ông ấy quay lại kho lạnh rồi đột tử."
"Gia đình Lão Vương đến nhà tang lễ làm loạn một hồi, nhận được tiền bồi thường của giám đốc, còn Lão Vương thì bị bỏ lại trong nhà tang lễ, người nhà bảo bảy ngày sau mới quay lại làm lễ."
"Lão Vương chắc cũng chẳng ngờ, canh kho lạnh nửa đời người, đến cuối cùng chính mình lại nằm vào trong tủ lạnh."
"Vì Lão Vương chết nên kho lạnh không có người trực, tôi bị điều động tạm thời đi trông coi, vì cảm thấy áy náy với Lão Vương nên tôi không từ chối."
"Buổi trưa, tôi vào kho lạnh thăm Lão Vương, tiện thể nhìn qua người đã khuất nằm cạnh ông ấy."
"Đều là chết trẻ, tôi cảm thán nhân sinh vô thường."
"Nhìn khuôn mặt mộc của cô gái trong tủ đông, tôi nhớ đến nghề nghiệp của cô ấy trong hồ sơ. Nếu cô ấy có thể tự quyết định, chắc chắn sẽ không để bản thân ra đi với gương mặt mộc như vậy."