Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Vũ đi đến một tòa nhà cao tầng gần công ty Hứa thị, ánh mắt chăm chú nhìn vào căn nhà trệt thông xuống cống thoát nước.
Rất nhanh, hắn thấy Hứa Ấn lao ra từ đó, sau đó phóng người lên không trung, điên cuồng bỏ chạy về phía hoang dã.
Hắn không dám chạy về phía chiến trường. Nhiệm vụ thất bại, tộc Đọa Thiên Sứ sẽ không tha cho hắn. Còn về phía Nhân tộc, sau khi biết chân tướng, chắc chắn sẽ xử tử hắn ngay lập tức.
"Muốn chạy? Ngươi chạy đằng trời!"
Tiếng quát tràn ngập sát ý của Lâm Vũ tan vào trong gió. Hắn đã triệu hồi Hủy Diệt Ma Bằng, phóng vút lên trời cao, đuổi theo Hứa Ấn.
Khí tức hủy diệt bao trùm thiên địa. Hứa Ấn kinh hãi quay đầu nhìn lại.
Con Hủy Diệt Ma Bằng với sải cánh rộng hơn 5.000 mét khiến cả thể xác lẫn tinh thần hắn đều run rẩy.
"Đáng chết! Sao cường giả Liên bang lại đến nhanh như vậy? Hắn làm sao phát hiện ra ta?"
Hứa Ấn cực độ nghi hoặc và khó hiểu, đồng thời chìm trong nỗi sợ hãi tột độ. Trong ấn tượng của hắn, ngự thú cấp Viễn Cổ tuyệt đối không phải thứ hắn có thể địch lại.
Thân ảnh Lâm Vũ bị cơ thể khổng lồ của Ma Bằng che khuất, nên Hứa Ấn không nhìn thấy hắn.
Hắn chỉ biết liều mạng chạy trốn, nhưng luận về tốc độ, hắn làm sao so được với Hủy Diệt Ma Bằng - bá chủ bầu trời?
Một đạo lưu quang và một tòa "đại sơn" lần lượt lao vào vùng trời hoang dã.
Bầu trời u ám bị ngọn lửa ma diễm rợp trời bao phủ. Ma diễm cuồn cuộn tạo thành một biển lửa, nuốt chửng Hứa Ấn vào trong.
"Hứa Ấn! Tội ngươi đáng chết vạn lần! Đừng hòng chạy thoát!"
Tiếng quát lạnh lùng của Lâm Vũ truyền vào tai Hứa Ấn. Hắn nhìn theo hướng âm thanh, thấy được bóng dáng kẻ mà hắn căm hận nhất đang đứng ngạo nghễ trên đỉnh đầu con Viễn Cổ Cự Thú kia.
"Ngươi... Ngươi lại là một Ngự Thú Sư?"
Hứa Ấn cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ. Một tên Chức nghiệp giả vừa trâu bò vừa đấm đau như thế, giờ lại nói cho hắn biết đó là một Ngự Thú Sư yếu nhớt?
"Gào!!!"
Một tiếng gầm cuồng bạo cắt ngang sự kinh ngạc của Hứa Ấn. Hám Thiên Kim Cương sừng sững đứng trên mặt đất, tựa như một dãy núi vĩ đại chia cắt cương vực.
Hám Thiên Kim Cương đấm vỡ thương khung, một đạo quyền ấn khổng lồ như thiên thạch rơi xuống, nện thẳng về phía Hứa Ấn.
"Chết tiệt! Lại thêm một con Viễn Cổ Cự Thú nữa!" Sắc mặt Hứa Ấn xám ngoét như tro tàn.
Điều duy nhất khiến hắn cảm thấy may mắn là hai con Viễn Cổ Cự Thú này tuy uy hiếp được hắn, nhưng không mạnh khủng khiếp như trong tưởng tượng.
"Băng Sơn Liệt Địa Trảm!"
Hứa Ấn dồn toàn bộ huyết khí cuồng bạo vào song rìu. Ánh sáng đỏ chói mắt xé toạc thiên địa. Một đạo kình khí ngang dọc vạn mét xé rách biển lửa, chém nát quyền ấn của Kim Cương.
Đại chiến bùng nổ!
Sau khi trang bị [Ngự Thú Chi Chủ Pháp Trượng] và xưng hiệu [Nhân Tộc Anh Hùng], thực lực của hai con ngự thú đã tăng lên một tầm cao mới.
Sát thương kỹ năng tăng gấp đôi, đòn nào cũng bạo kích khiến sát thương lại nhân đôi tiếp. Thuộc tính công kích cũng được cường hóa cực đại, mỗi kỹ năng tung ra đều mang theo uy thế hủy thiên diệt địa.
Đặc biệt là Hủy Diệt Ma Bằng, sức chiến đấu hiện tại đã ngang ngửa với Chức nghiệp giả Thất chuyển.
Đại địa hoang dã nứt toác, đầy rẫy những vết thương khổng lồ như bị thiên thạch oanh tạc liên tục.
Theo đà chiến đấu, trên người Hứa Ấn xuất hiện ngày càng nhiều vết thương, trạng thái trượt dốc không phanh.
Ngược lại, hai con ngự thú với khả năng hồi phục +100% cứ thế thi triển chiến thuật "lấy thương đổi thương", tra tấn Hứa Ấn đến mức tinh thần sụp đổ.
Hắn muốn chạy, nhưng Hủy Diệt Ma Bằng với tốc độ kinh hoàng căn bản không cho hắn cơ hội.
Trận chiến kéo dài gần nửa giờ. Cuối cùng, Hứa Ấn - kẻ tội đồ của nhân loại - đã bị Hủy Diệt Ma Bằng bóp nát đầu, tiễn hắn xuống địa ngục để sám hối.
Giải quyết xong kẻ phản bội, Lâm Vũ không dám chậm trễ, lập tức cưỡi Hủy Diệt Ma Bằng lao về phía tiền tuyến. Nơi đó đang rất cần sự trợ giúp của hắn.
Tuy nhiên, khi đến gần chiến trường, Lâm Vũ kích hoạt ẩn thân và nhảy xuống khỏi lưng Ma Bằng.
"Cây cao đón gió lớn", Lâm Vũ không muốn bị đám quái vật Thâm Uyên cấp cao để mắt tới quá sớm.
Hơn nữa, tai mắt của lũ nội gián ở khắp mọi nơi còn khó phòng bị hơn cả kẻ địch trước mặt.