Đừng động vào tổ phần!
Thứ trong tổ phần không thể thấy ánh mặt trời!
Đây là đại cấm kỵ bao đời nay của nhà ta, thế nhưng cấm kỵ này lại bị phụ thân ta phá vỡ.
Nhà ta là hộ nghèo có tiếng trong thôn.
Cũng không phải nói người nhà ta không nỗ lực, không nghĩ cách mưu sinh.
Mà là mệnh nhà ta vốn đã nghèo.
Bất kể là làm ăn buôn bán hay trồng trọt hoa màu, không có việc gì thành công.
Cho dù là đi làm thuê lặt vặt ở quán ăn, quán đó mở không được mấy ngày cũng phải đóng cửa.
Điều này cũng dẫn đến việc cả nhà ta trở thành tang quỷ trong miệng người dân mười dặm tám thôn, nhắc tới nhà ta là ai nấy đều kiêng dè không thôi.
Hương thân đều biết.
Hắc, ai dám dùng người Trương gia thì cứ chờ gia môn suy bại, làm ăn phá sản đi.
Mãi đến sau này gia gia mới nói ra chân tướng của nhà ta.
Nhà ta nghèo là vì trong tổ phần nhà ta chôn một thứ vô cùng ghê gớm.
Một con cùng quỷ!
Tổ gia gia lúc còn trẻ nợ một cái nhân, quả chính là cùng quỷ nhập vào tổ phần nhà ta.
Âm trạch nhập quỷ, dương trạch bất an.
Âm trạch cùng quỷ ở, dương trạch nghèo bạc đầu!
Con cùng quỷ kia ở trong tổ phần nhà ta, dẫn đến người Trương gia đời đời kiếp kiếp đều phải chịu nghèo cho đến chết.
Đây là mệnh của người Trương gia.
Phụ thân ta ban đầu có hai nhi tử, một nữ nhi.
Đại ca từ nhỏ chăm chỉ hiếu học, là học tử có tiếng trong hương,
Một bài văn càng được người bên ngoài tán thưởng không ngớt.
Sau này đại ca vác hành trang rời quê hương đi học.
Nhưng khi trở về chỉ có di thể của đại ca.
Gia cảnh bần hàn, đại ca đi học gần như tiêu sạch gia sản,
Đến trên thành, đại ca vì muốn no bụng liền xuống sông mò cá ăn, ai ngờ đụng phải hố nước, rơi xuống nửa ngày không lên được.
Đến tối mới có một thi thể uống no nước nổi lên.
Nhị ca không có thiên phú đọc sách, chỉ có một thân sức lực tốt.
Nhị ca chặt cây một người bằng hai người, lại trong một lần lên núi chặt cây vì muốn kiếm thêm chút tiền mà mò mẫm chặt trong đêm,
Cuối cùng vào miệng sói, chỉ còn nửa khuôn mặt được đưa về nhà.
Liên tiếp mất đi hai nhi tử, mẫu thân đổ bệnh khóc ngất đi mấy lần, phụ thân càng là trong cơn thịnh nộ chạy đến tổ phần.
Hắn muốn đào tổ phần lên, lôi con cùng quỷ kia ra!
Cái chết của đại ca, nhị ca suy cho cùng đều là ách vận do cùng quỷ mang lại!
Phụ thân tính toán cái chết của đại ca, nhị ca đều lên đầu con cùng quỷ này.
Nếu không phải con cùng quỷ này, nhà bọn họ sao đến mức bần cùng khốn khổ như vậy.
Nhi tử đi bắt cá, thức đêm chặt cây?
Gia gia biết được chuyện này gấp đến mức hộc máu từng ngụm lớn, lúc chạy đến tổ phần thì đã muộn.
Phụ thân đỏ ngầu hai mắt bổ xuống nhát xẻng đầu tiên.
Trời vốn còn chút ánh sáng chợt sấm chớp đùng đùng, sắc trời tối tăm vô cùng.
Tiếng sấm gầm thét tranh vang tựa như thần ma đang phẫn nộ quát mắng.
Động tác trên tay phụ thân khựng lại.
Gia gia ở một bên lớn tiếng hô, không thể đào, không thể đào, đại họa, đại họa của Trương gia a.
Nhưng phụ thân trời sinh tính tình ngang ngược, như vậy càng thêm hăng máu.
Cắn răng lại bổ xuống một nhát xẻng.
Nhát xẻng này, toàn bộ chim thú trong thôn kinh hãi bay tứ tán, chó nhà, lợn nuôi đều hoảng sợ nằm rạp xuống đất.
Khi phụ thân bổ xuống nhát xẻng thứ ba, máu loãng từ dưới xẻng trào ra.
Giống như nhát xẻng này đã xúc trúng thứ gì đó.
Gia gia sắc mặt trắng bệch ngồi bệt xuống đất, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.
Xong rồi. Âm trạch bị đào, quỷ thần thí thiên, Trương gia đại họa, Trương gia đại họa ập đầu.
Phụ thân nuốt nước bọt, hắn cũng ý thức được có điều không ổn.
Nhưng lúc này đã không dừng lại được nữa.
Hắn từng nhát từng nhát xẻng đào mở.
Không biết từ lúc nào bùn đất hắn đào lên đều mang theo sắc máu, vô cùng ướt át.
Bùn nhão như máu tươi từ trên xẻng trượt xuống.
Cuối cùng tổ phần bị triệt để đào tung, thấy lại ánh mặt trời.
Oanh! Một đạo sấm sét xé rách chân trời.
Bạch quang chói mắt khiến cho mảnh đại địa tối tăm này rõ ràng trong một khắc.
Ánh sấm chiếu sáng khuôn mặt lấm lem bùn đất của phụ thân, mà biểu cảm của phụ thân lại là kinh tủng, sợ hãi, vặn vẹo e sợ.
Hắn nhìn chằm chằm vào bên trong tổ phần, xẻng trong tay vô lực trượt xuống.
Phụ thân chết ở bên tổ phần.
Không ai biết phụ thân đã nhìn thấy thứ gì trong tổ phần, phụ thân chết như thế nào.
Người chứng kiến duy nhất là gia gia, cũng sau lần đó trở thành một kẻ ngốc nghếch si ngốc.
Cả ngày lẩm bẩm Trương gia đại họa, Trương gia đại họa.
Lúc phụ thân ta chết, mẫu thân ta đã mang thai.
Bi thống đan xen dẫn đến ta suýt nữa chết lưu trong bụng.
May nhờ hương lân giúp đỡ kịp thời đưa đi y quán.
Kể từ đó cả nhà chỉ dựa vào một mình mẫu thân ta gồng gánh.
Gia gia đã ngốc của ta, còn có tỷ tỷ mới bảy tám tuổi đều là gánh nặng trên vai mẫu thân ta.
Người trong hương khuyên mẫu thân ta còn trẻ còn có thể tái giá, cớ sao phải trói buộc mình ở cái nơi rách nát này?
Phá bỏ thai nhi trong bụng, dắt theo khuê nữ tùy tiện tìm một hộ gia đình cũng tốt hơn làm quả phụ a.
Nói thật mẫu thân ta đã động tâm tư này.
Hôm đó mẫu thân ta đã tính toán xong, đợi trời sáng sẽ lên thành phá thai.
Nhưng sau khi trời sáng mẫu thân ta lại đổi ý, quyết định nhậm lao nhậm oán ở lại cái nhà rách nát này.
Sau này nghe hương thân nói đêm đó có người nhìn thấy phụ thân ta.
Cũng không biết có phải nhờ phúc của phụ thân ta hay không, ta may mắn sống sót và ra đời.
Thời gian ra đời cũng rất kỳ quái.
Ta sinh sớm hơn dự sinh bốn tháng.
Mẫu thân ta đau đớn gào khóc thảm thiết, hoàn toàn không giống một phụ nhân đã sinh ba đứa con.
Điều kiện trạm xá trong thôn không tốt, thôn trưởng lập tức an bài người lái máy kéo đưa mẫu thân ta lên thành.
Máy kéo nổ ầm ầm, đây là chiếc xe đắt nhất trong thôn.
Nhưng khi mẫu thân ta vừa lên xe, chiếc máy kéo này đột nhiên tắt máy.
Mặc cho người lái xe điều chỉnh thế nào, chiếc xe này chính là không nổ máy được.
Một bên mẫu thân ta đau đớn khóc cha gọi mẹ, thôn trưởng cũng gấp đến mức vò đầu bứt tai, quay đầu liền gọi người dắt xe bò.
Xe bò tuy không nhanh bằng máy kéo, nhưng ít ra cũng có thể đi được.
Người chạy đi dắt xe bò rất nhanh đã mồ hôi nhễ nhại chạy về.
“Thôn trưởng, con bò đó điên rồi!”
“Con bò đó quỳ trên mặt đất sống chết không chịu nhúc nhích, roi của ta sắp đánh nát rồi, con bò đó bướng bỉnh như hòn đá trong hố xí vậy.”
Thôn trưởng vỗ đầu một cái: “Mẹ kiếp, hễ đụng chuyện là đủ thứ rắc rối kéo đến.”
“Ngày mai làm thịt cái đồ súc sinh nhà ngươi.”
“Thế này không được, ngươi mau đi tìm một chiếc xe kéo đi.”
“Súc sinh không được, người kéo vào thành.”
Trải qua một phen giày vò vất vả lắm mới khiêng được mẫu thân ta lên xe kéo, đang chuẩn bị vào thành.
Một tiếng sấm nộ vang lên, mưa to như trút nước.
Con đường đất nhỏ hẹp ở nông thôn bị mưa to xối xả lập tức lầy lội không chịu nổi, xe kéo chưa đi được bao xa đã lún trong bùn không ra được.
Thôn trưởng gọi mười mấy tiểu tử khỏe mạnh cùng qua kéo xe, nhưng chiếc xe kéo đó tựa như cắm rễ trong bùn, sống chết không nhúc nhích.
Mẫu thân ta đau đến ngất đi, máu dưới thân cùng nước mưa hòa vào nhau chảy xuôi.
Chuyện này giống như ông trời cố ý gây khó dễ với người Trương gia chúng ta, không muốn cho ta ra đời.
Khắp nơi đều muốn lấy mạng ta.
Nhưng người tính không bằng trời tính.
Một vị Bạch Y Đạo Nhân vào thôn tránh mưa vừa vặn bắt gặp một màn này.
Đạo sĩ này tay dính chút bùn đất vẽ vài nét lên xe kéo, sau đó nhẹ nhàng đẩy một cái xe liền ra khỏi vũng bùn.
Đám thanh niên trai tráng kia nhìn đến ngây người, mấy người bọn họ đều đẩy không nổi, lão đạo này một tay là được?
Mưa lúc này cũng tạnh.
Ánh mắt lão đạo lưu lại trên người mẫu thân ta một lát, thôn trưởng cảm ân tạ đức mời lão đạo vào thôn nghỉ ngơi.
Một đám thanh niên trai tráng không bao lâu cũng quay lại.
Thôn trưởng kinh ngạc: “Các ngươi sao lại về rồi?”
Một hán tử nói: “Đụng phải Vệ gia, lão vừa từ trên thành về nói đường lớn kẹt xe.”
“Lão biết đầu Tây thôn có một con đường nhỏ, đường nhỏ đi rất nhanh, cũng không lầy lội.”
“Đi nhiều đại lão gia như vậy làm gì, hai người kéo qua là được, chúng ta về thay bộ y phục.”
“Ngài tìm thêm hai bà nương đến y quán chăm sóc không phải là được rồi sao.”
Thôn trưởng nghe xong mãnh liệt nhảy dựng lên.
Một cái tát vung lên mặt hán tử: “Mẹ nó ngươi ban ngày ban mặt nói lời quỷ quái gì vậy?”
“Vệ gia hôm kia đã bệnh chết ở y quán, hôm qua hỏa táng trên thành rồi.”
“Ngươi sao có thể nhìn thấy lão?”