Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 12. Lại Gặp Lão Thái Thái!

Xào xạc xào xạc. Đạo. Xào xạc xào xạc.

Ta liếc mắt nhìn một cái thấy mất tín hiệu, liền trực tiếp cúp máy.

Nhưng tình huống đúng như ta suy đoán.

Bạch Y Đạo Nhân thất bại rồi!

Cô nương đi theo sau lưng ta mà ông chủ lữ quán nói, có lẽ chính là nữ quỷ đã định Âm Hôn Khế với ta!

Nếu là như vậy thì Bạch Y Đạo Nhân tám phần mười cũng đã gặp chuyện không may.

Vì chuyện này ta bội phần áy náy.

Bởi vì chuyện của bản thân không chỉ kéo người nhà vào, mà còn hại mạng người khác.

Bất quá ý niệm kiên định muốn sống sót của ta càng thêm mãnh liệt.

Mặc kệ nó là thứ quái quỷ gì, ai cũng đừng hòng lấy mạng ta!

Nàng muốn mạng ta, ta cứ cố tình sống cho nàng xem!

Tình báo trước mắt có thể biết được là con quỷ kia hiện tại không ở bên cạnh ta, cho dù ở bên cạnh ta thì tạm thời cũng sẽ không lấy mạng ta.

Bằng không hôm qua ta đã chết rồi, cho dù có chạy được tới Thanh Long Tự.

Có thể là nàng đang đợi canh giờ, đang đợi đến lúc tử kiếp của ta.

“Ây, ây, tiểu tử!”

“Tiểu tử!”

Giọng nói khô khốc khàn khàn làm rối loạn bước chân của ta, âm thanh này còn có chút quen thuộc.

Quay đầu nhìn lại, dĩ nhiên là lão thái thái mặc áo hoa hôm kia.

Lão vẫn mặc bộ áo hoa đó, chống cây quai trượng đầu móc cong.

Nhìn thấy ta lão tựa hồ rất cao hứng, cái miệng khô quắt chẳng còn mấy cái răng nhếch lên cười nói: “Tiểu tử, ngươi đi đâu vậy?”

Lão từng cứu mạng ta, ta tự nhiên ghi tạc ân tình trong lòng.

Ta giống như gặp người quen lên tiếng chào hỏi: “Đại nương, sao ngài lại ở đây?”

“Rừng thiêng nước độc ngài chạy tới đây làm gì?”

Lão thái thái nghe xong liền vui vẻ, hỏi ngược lại: “Nhà của lão bà tử ngay bên này, ta còn muốn hỏi tiểu tử ngươi định đi đâu?”

“Đi Thanh Long Tự.”

“Hả? Tai hơi lãng. Ngươi lại gần chút.”

Ta nhìn số tuổi kia của lão thái thái cũng đoán được thính lực của lão không ra sao.

Thế là đi tới trước mặt lão, phóng to âm lượng nói: “Đi Thanh Long Tự.”

“Ngươi nói đi đâu?”

“Thanh Long Tự!”

Lão thái thái trở tay vung quai trượng nện thẳng lên đầu ta.

Đau đến mức ta nhe răng trợn mắt lùi lại: “Đại nương, ngài đánh ta làm gì?”

“Ta chọc giận ngài chỗ nào rồi?”

“Ngươi là người hay quỷ!”

“Ta là người hay quỷ? Hôm kia ta chẳng phải còn được ngài cứu sao, ta là người hay quỷ ngài không biết à?”

“Là người mà ngươi lại đi đến cái nơi quỷ quái đó?”

Ta nhíu mày: “Đại nương, ngài tuy là ân nhân cứu mạng của ta, nhưng ngài cũng không thể nói một ngôi miếu dâng hương lễ phật là nơi quỷ quái được chứ?”

Lão thái thái giơ tay lại hung hăng cho ta một gậy: “Hiện nay trên Vương Mạo Sơn này căn bản không có Thanh Long Tự nào cả!”

“Bốn mươi năm trước đúng là có một cái Thanh Long Tự, nhưng tăng nhân bên trong chỉ trong một đêm đều chết sạch, không một ai sống sót, ngôi chùa đó từ lâu đã thành quỷ tự rồi!”

Đồng tử ta co rút lại, không dám tin: “Sao có thể! Sáng nay ta còn từ trong chùa đi ra!”

“Thanh Long Tự chân chân thật thật tồn tại, Liễu Nhân đại sư bên trong cũng rất hòa thiện.”

Sắc mặt lão thái thái mặc áo hoa trầm xuống chưa từng có.

Những nếp nhăn khô quắt chất đống tạo thành một vẻ ngưng trọng, mang theo tia cười lạnh kinh dị: “Ngươi đã vào trong chùa đó rồi? Còn gặp được “Liễu Nhân”?”

Ta giữ vững chủ quan gật gật đầu.

Lão thái thái dùng quai trượng nện mạnh xuống mặt đất: “Ta thấy ngươi là trúng tà rồi, trên Vương Mạo Sơn này nếu có chùa miếu, Vương Mạo Sơn này sẽ yên tĩnh như vậy sao?”

“Ngươi nhìn xem nơi này có đường thông tới chùa miếu không?”

“Bốn mươi năm trước trong Thanh Long Tự đúng là có một hòa thượng nổi danh thuộc chữ Liễu, nhưng hắn đã sớm chết thảm trong chùa rồi.”

Lời của lão thái thái từng chữ từng câu nện thật sâu vào phòng tuyến nội tâm của ta.

Chút xíu khu vực an toàn ít ỏi cũng bị từng chữ từng câu này làm cho thủng lỗ chỗ.

Liễu Nhân đại sư đã sớm chết rồi, tăng nhân của Thanh Long Tự đã sớm chết tuyệt rồi.

Ta lâm vào trầm tư, lùi lại mấy bước.

Nếu truy cứu sâu vào chi tiết, Thanh Long Tự quả thực có chút kỳ quái.

Ông chủ lữ quán dưới trấn nhỏ đều không biết ngôi chùa Thanh Long Tự này, hơn nữa Thanh Long Tự cũng chẳng có hương khách nào.

Bản thân tìm được Thanh Long Tự cũng là mấy lần sờ soạng lăn lộn mới tìm thấy.

Không! Không thể nào!

Bắt ta tin Tịnh Sơ tiểu hòa thượng, Liễu Nhân đại sư đều là quỷ hồn, chuyện này sao có thể?

Tiểu hòa thượng bẽn lẽn kia, vị đại sư từ thiện kia đều là người chết?

Ta không nói hai lời, xoay người tiếp tục đi lên núi.

Bỏ mặc lão thái thái kia không quan tâm.

Bất luận chuyện gì, chỉ có tận mắt chứng thực mới là hữu hiệu nhất.

Ta tốn mất mấy canh giờ công phu cuối cùng lại trở về Thanh Long Tự.

Nhìn cánh cửa đỏ tường xanh, tràn ngập mùi đàn hương, tiếng tụng kinh vang vọng kéo dài của ngôi cổ tự, ta không biết nên hoài nghi thế nào?

Hơi chút chần chừ, ta vẫn đẩy cửa bước vào.

Trong chùa không nghe thấy tiếng tăng nhân, nhưng tiếng tụng kinh rườm rà lúc nào cũng vang lên ở các ngóc ngách trong chùa.

Nhưng nguồn gốc chủ yếu nhất vẫn là đại điện của Thanh Long Tự.

Nghe nói sáu vị cao tăng cùng bối phận với Liễu Nhân đại sư bình thường đều sẽ tụng kinh trong đại sảnh, quanh năm suốt tháng mỗi ngày đều như vậy.

Kỳ quái là cửa đại điện tịnh không mở rộng, mà là đóng chặt.

Điều này ở bất kỳ ngôi chùa nào cũng đều là một loại hành vi quái dị.

Đi tới bên ngoài đại điện.

Ta áp tai qua, tiếng tụng kinh quả thực là từ nơi này truyền ra.

Ta tìm kiếm xung quanh một phen, tìm được một khe hở trên cửa sổ.

Thế là ta thử tìm góc độ dán mắt lên đó.

Nhưng mới nhìn một cái, thân thể tức thì chấn động, suýt chút nữa ngã nhào.

Bên trong đại điện này căn bản không có người!

Không sai, đại điện trống rỗng, một pho tượng đại phật trơ trọi ngồi sừng sững ở đó.

Tiếng tụng kinh là giọng của nhiều người pha tạp vào nhau.

Nhưng những cây cột xung quanh, bàn thờ cũng căn bản không có chỗ ẩn thân.

Hơn nữa đầu của đại phật bị một tấm vải đỏ che kín.

Đại điện chùa miếu không người lại luôn có tiếng tụng kinh.

Rốt cuộc là ai đang tụng kinh bên trong?

Huyết sắc trên mặt ta rút đi không ít, vừa muốn nhìn thêm một chút.

Chợt bả vai trĩu xuống, lực đạo truyền đến từ phía sau kéo ta lùi lại một bước.

Liễu Nhân đại sư vẫn là khí thái trầm ổn thành thục: “Thí chủ trở về khi nào vậy?”

Ta thu liễm mọi sự hoảng sợ, thản nhiên tự tại nói: “Vừa mới về, đang muốn tìm đại sư ngài đây.”

Trong mắt Liễu Nhân hiện lên vài phần nhiệt thiết: “Hồng Sát Yếm Thắng Hạp lấy được rồi sao?”

“Chưa, lúc ta tới có lôi ra nghịch trên xe, để quên trong xe khách rồi.”

“Bất quá ta đã gọi điện thoại cho trung tâm vận tải hành khách, bọn họ nói cái hộp đang ở chỗ nhận đồ thất lạc, ngày mai ta qua đó là có thể lấy về.”

Liễu Nhân không khỏi có tia tiếc nuối: “Vậy sao, làm phiền thí chủ rồi.”

“Việc này không vội, cũng có thể đợi tử kiếp qua đi rồi hẵng đi lấy về.”

Ta khó xử gật đầu.

Thực tế thì Hồng Sát Yếm Thắng Hạp kia đang ở ngay trong túi ni lông trên tay ta, nhưng ta không muốn giao thứ này ra nhanh như vậy.

Hồng Sát Yếm Thắng Hạp là sự vật duy nhất trên người ta đáng để Liễu Nhân coi trọng, cũng là món đồ không tầm thường duy nhất trên người ta.

Gia gia từng đề nghị dặn dò, cho nên thứ này bắt buộc phải cất giữ thỏa đáng.

Liễu Nhân nhìn thoáng qua cánh cửa đại điện đóng chặt, chằm chằm nhìn ta: “Thí chủ đã nhìn thấy gì?”