Ba. Hai.
Trên cổ mạc danh cảm thấy ý lạnh, lông tơ không tự chủ được run rẩy dựng đứng.
Một!
Ta mãnh liệt ngoái đầu.
Rắc. Chỗ cổ vang lên một tiếng.
Đồng thời một ngụm máu đầu lưỡi xen lẫn nước bọt cùng nhau phun ra.
A!
Phía sau vang lên tiếng thét chói tai thê lệ, phẫn nộ.
Ta không nói hai lời cõng lão thái thái lên liền chạy, lão thái thái trên lưng ta không ngừng chỉ huy phương hướng.
Không bao lâu sau chúng ta nhìn thấy một tiểu viện tử xây dựa vào vách núi.
Vài gian nhà gạch bùn, trong sân còn có một cây dương liễu.
Lão thái thái gõ gõ đầu ta: “Được rồi, không cần chạy nữa.”
“Đây chính là nhà ta.”
Sau khi lão thái thái xuống liền đấm đấm cái eo già của mình, luôn miệng oán trách nắm xương già của mình sắp bị ta làm cho rã rời rồi.
Ta chỉ có thể ôm cổ cười gượng, cái ngoái đầu vừa nãy làm cổ ta cũng bị trẹo luôn rồi.
Bất quá may mà trốn về được.
Lão thái thái đi tới trước cửa mở khóa: “Vào đi.”
“Trời đã tối rồi, lúc này ngươi tiếp tục xuống núi, chính là đi dạo mù quáng trước cửa Diêm Vương Điện, muốn chết.”
Ta ngoẹo cổ nói lời cảm tạ: “Cảm ơn, đại di.”
“Nếu không phải ngài, ta đã sớm không biết chết bao nhiêu lần rồi.”
“Ngài đã cứu ta rất nhiều lần.”
Lão thái thái cười, dùng hàm răng dọa người kia nhếch miệng nói: “Không cần cảm ơn ta, muốn cảm ơn thì cảm ơn chính ngươi đi.”
“Người tốt có báo đáp của người tốt, điều này cũng nói rõ lão bà tử và ngươi có chút duyên phận.”
Nhà lão thái thái chỉ có một phòng ngủ, một nhà bếp, còn có một nhà chính.
Trong nhà chính có một chiếc ghế tựa, đây chính là giường ngủ đêm nay của ta.
Lần này lăn lộn khiến ta chưa được ăn tối, lão thái thái vì tìm ta cũng chưa ăn gì.
Thế là ta chủ động mượn nhà bếp làm một bữa cơm.
Vài quả trứng gà cộng thêm mì sợi cán thủ công tạo thành một bữa tối mộc mạc giản dị.
Ta ngồi xổm ở cửa xì xụp húp mì, người trẻ tuổi ăn cơm nhanh hơn người già quá nhiều.
Lão thái thái mới ăn vài miếng, trong bát ta chỉ còn lại canh.
Trong lúc ăn cơm ta đã đem chuyện của mình nói cho lão thái thái biết.
Lão thái thái nghe xong có chút khó tin: “Lão bà tử thật sự chưa từng nghe qua loại âm dương huyền thuật Âm Hôn Khế này.”
“Bất quá ngươi nói mười hai giờ tử kiếp sẽ đến.”
“Lão bà tử có chút bản sự, thử xem có thể giúp ngươi cản một chút hay không.”
“Bất quá lão bà tử nói trước, nếu cản không được, lão bà tử liền bỏ trốn, ngươi tự cầu nhiều phúc đi.”
Ta cười khổ nói: “Đại nương, ngài đây là nói lời gì vậy, ngài có thể giúp ta, ta cảm tạ còn không kịp nữa là.”
“Lỡ như có nguy hiểm, ngài nhất định phải trốn, đừng quản ta nữa, bằng không liên lụy ngài.”
“Ta cho dù có chết, cũng không được an ninh.”
Lão thái thái khanh khách cười rộ lên.
Ta nhìn ngọn núi sâu đưa tay không thấy năm ngón tò mò hỏi: “Đại nương, ngài có thể kể cho ta nghe chuyện của Thanh Long Tự được không?”
“Lần trước ngài nói Thanh Long Tự vào bốn mươi năm trước chỉ trong một đêm mãn môn chết tuyệt, từ đó về sau Thanh Long Tự trở thành quỷ tự.”
“Thanh Long Tự dẫu sao cũng là một vùng hương hỏa bảo sát, sao lại xảy ra thảm kịch đẫm máu như vậy?”
Lão thái thái dùng tay áo lau lau miệng, giọng điệu vô cùng khinh bỉ nói: “Hương hỏa bảo sát? Chỉ bằng đám trọc lừa đó cũng xứng sao?”
“Một ngôi chùa chứa chấp một đám giả hòa thượng đạo mạo trang nghiêm chết sạch cũng là bình thường.”
“Hừ, đây đều là nghiệp chướng do chính bọn chúng tạo ra!”
Lão thái thái đặt bát xuống, từ từ kể lại: “Bốn mươi năm trước Thanh Long Tự là ngôi cổ tự nổi danh quen tai quen mắt ở Quân Thành này.”
“Mỗi ngày hương khách tấp nập không dứt, trong đó hai hòa thượng trong cổ tự khá có danh vọng, một người là Liễu Quả, một người là Liễu Nhân.”
“Hai hòa thượng Liễu Nhân Liễu Quả cực kỳ có phật căn, từng đi bộ ngàn dặm khổ tu, cuối cùng trở về Thanh Long Tự.”
“Không ít hương khách cũng là nhắm vào Liễu Nhân, Liễu Quả mà đến.”
“Nhưng ai có thể ngờ, hai hòa thượng này lại là hạng người chỉ có hư danh?”
“Một nữ nhân bụng mang dạ chửa có trượng phu bỏ theo tiểu tam đến chùa miếu cầu phúc, lúc đến thì rất thuận lợi, nhưng lúc về trời tối không cẩn thận ngã một cú trên đường làm vỡ nước ối, máu tươi men theo bắp đùi chảy ròng ròng.”
“Lúc đó nàng nếu muốn xuống núi còn cần hơn nửa canh giờ nữa, mà cách Thanh Long Tự chỉ có vài trăm mét.”
“Nữ nhân bụng mang dạ chửa lết thân thể tới trước cửa Thanh Long Tự cầu cứu.”
Lão thái thái cười lạnh hỏi: “Ngươi biết Thanh Long Tự đã làm thế nào không?”
“Đường đường là cổ tự bảo sát dĩ nhiên lại vứt bỏ nữ nhân sắp sinh ngoài cửa không quản, lý do chính là máu của nữ nhân đối với cổ tự là không tường, đối với cổ phật là bất kính.”
“Càng không thể để một nữ nhân sinh hài tử trong chùa!”
“Thế là bọn chúng đóng cửa bỏ mặc, bất luận nữ nhân kia ở ngoài cửa đập phá, kêu gào, khẩn cầu thế nào.”
“Đợi đến lúc mở cửa thì hai mẹ con kia đã chết ở cửa, thai nhi còn dính liền dây rốn toàn thân tím tái đã chết rồi.”
“Người mẹ cũng vì băng huyết, mất máu quá nhiều mà chết.”
“Trên cổng lớn của Thanh Long Tự còn có móng tay của nữ nhân lúc cào cấu bị gãy lưu lại bên trên!”
“Kẻ cự tuyệt nữ nhân ngoài cửa chính là trụ trì Thanh Long Tự lúc bấy giờ: Liễu Nhân!”
“Ngay trong đêm đó nữ nhân hóa thành lệ quỷ tới Thanh Long Tự báo thù, chỉ trong một đêm giết sạch mãn môn Thanh Long Tự của lão!”
“Hương khách ngày hôm sau không ngừng gõ cửa nhưng không ai đáp lại, lúc phá cửa xông vào đập vào mắt là máu tươi và thi thể đầy đất, thi thể của Liễu Nhân bị treo trên đầu cổ phật.”
“Trên thân cổ phật dùng máu tươi của tăng nhân khắc viết những lời oán than thê thảm.”
“Từ đó về sau Thanh Long Tự liền xuống dốc, không còn hương khách, con đường đi tới Thanh Long Tự cũng theo thời gian bị vùi lấp, cũng không biết có phải ông trời có mắt hay không, hòa thượng của Thanh Long Tự tựa hồ không đi đầu thai, thường xuyên có người có thể nghe thấy tiếng tụng kinh bên phía Thanh Long Tự.”
“Hừ, đám trọc lừa đạo mạo trang nghiêm này hại chết hai mạng người, e là bọn chúng cũng không có mặt mũi nào đi đầu thai.”
Ta nghe đến ngẩn người, không ngờ Thanh Long Tự dĩ nhiên còn có loại nhân quả này.
Một cọc thảm sự bốn mươi năm trước đã tạo nên một môn thảm sự khác.
Oán hận của nữ nhân kia lại nặng nề đến thế, chỉ trong một đêm đồ sát sạch sẽ nhân khẩu mãn môn Thanh Long Tự.
Thảo nào phía sau vườn rau Thanh Long Tự lại có nhiều bia mộ như vậy.
Đợi đã!
Bia mộ? Nếu người của Thanh Long Tự đều đã chết, vậy ai lập bia cho bọn họ?
Ta hướng lão thái thái dò hỏi: “Đại nương, ngài có biết phần mộ của tăng nhân Thanh Long Tự ở đâu không?”
Lão thái thái nghi hoặc nhìn ta một cái, sau đó xùy cười nói: “Phần mộ? Bọn chúng làm gì có phần mộ?”
“Đám hòa thượng này làm ra loại chuyện trời oán người hờn này, hương khách trước kia từ đó đoạn tuyệt qua lại, thi thể của bọn chúng không bị người ta báo thù đã là tốt lắm rồi.”
“Hơn nữa cũng không ai dám động vào, một sân đầy người chết còn nháo quỷ nữa chứ.”
Chân mày ta không khỏi nhíu chặt.
Trong khoảng thời gian ta ở Thanh Long Tự, trên dưới Thanh Long Tự gần như bị ta đi dạo một vòng.
Đáng chú ý một điều là Thanh Long Tự hoàn toàn không giống như quanh năm không có người, sân viện cũng không rách nát, chỉ là cũ kỹ.
Từng nhìn thấy Tịnh Sơ đang quét dọn sân viện, nếu là quỷ hồn của tăng nhân Thanh Long Tự đang quét dọn sân viện thì cũng nói thông được.
Nhưng thi thể của bọn họ là ai chôn?
Chẳng lẽ là những quỷ hồn đó tự chôn cất thi cốt cho chính mình?
Liễu Nhân thậm chí còn thắp nhang cho phần mộ của chính mình? Chuyện này cũng quá cổ quái rồi.
Ta sờ sờ phật châu trên cổ tay, chuỗi phật châu này tịnh không có cảm giác âm hàn, ngược lại thỉnh thoảng truyền đến từng trận dòng nước ấm.
Liễu Nhân từng nói, phật châu này có thể giúp ta áp chế âm khí, chống lại tà lụy.
Hiện nay bản thân Liễu Nhân này chính là một tà lụy, thứ này còn phải giữ lại sao?
Phật châu dưới ánh đèn phản chiếu chút ánh sáng, dĩ nhiên có cảm giác hơi phát sáng.
Lão thái thái chú ý tới thứ này, tò mò sáp tới.
“Ây, hạt châu này khá tốt đấy còn biết phát sáng nữa, để lão bà tử xem thử.”
Ta đưa cổ tay qua.
Lão thái thái tóm lấy cổ tay ta cẩn thận đoan tường, muốn dùng ngón tay lăn lăn hạt châu.
Bốp!
Toàn bộ chuỗi phật châu giống như bàn tính bị sụp đổ, ầm ầm đứt đoạn vô số hạt châu tròn trịa rơi lả tả tứ tán.
Lạch cạch lạch cạch. Rơi xuống đất phát ra âm thanh thanh thúy êm tai.