Tỷ tỷ ta vẫn đang oán trách: “Lề mề chậm chạp, trời tối hết rồi, lần sau ngươi tự đi bộ về đi.”

Bên tai truyền đến tiếng mắng của tỷ tỷ ta từ điện thoại: “Người đâu, ta ở cổng trường đợi ngươi thêm một lát.”

Bịch!

Điện thoại từ tai ta trượt xuống.

Cơn buồn ngủ nháy mắt bay sạch, ta suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Ta tuyệt đối không nhớ nhầm, ta đã lên xe của tỷ tỷ ta.

Hơn nữa bây giờ ta vẫn đang ở trên xe của tỷ tỷ ta.

Nhưng tại sao bây giờ lại lòi ra một tỷ tỷ gọi điện thoại cho ta?

Còn nói đang đợi ta ở cổng trường?

Lúc này tỷ tỷ ta đang lái xe hỏi: “A Tứ, là ai vậy.”

Ta nhìn bóng lưng nữ nhân đang lái xe kia, trái tim gần như ngừng đập.

Lúc này trời đã tối, con đường nhỏ ở nông thôn ngay cả một ngọn đèn đường cũng không có.

Đèn xe ba gác mờ ảo không chiếu sáng nổi mặt người.

Bốn phía tối tăm xào xạc, một trận gió thổi qua cành cây vặn vẹo dữ tợn đung đưa loạn xạ.

Đạo nhân ảnh kia dường như có chút xa lạ rồi.

Ta căng da đầu trả lời: “Một người bằng hữu.”

Tỷ tỷ ta đang lái xe ồ một tiếng: “Sắp đến nhà rồi, đệ ngủ thêm một lát đi.”

“Được.”

Miệng tuy đáp ứng, nhưng ta còn ngủ được sao?

Ta nhìn quanh hoàn cảnh, da đầu một trận tê dại.

Con đường này ta chưa từng đi qua, tỷ tỷ ta cũng chưa từng dẫn ta đi qua.

Con đường này một chút ánh đèn cũng không có, là con đường nát giữa rừng.

Nhìn về phía trước một chút ánh sao của thôn trang cũng không có.

Sắp đến cái rắm!

Ta muốn đứng dậy nhìn cho rõ hơn, cùi chỏ đụng vào ván xe.

Bốp!

Cùi chỏ lập tức lún xuống, ta định thần nhìn lại suýt chút nữa lộn nhào khỏi xe.

Chiếc xe ba gác này là làm bằng giấy!

Giống như xe giấy đốt cho người chết.

Tỷ tỷ ta đang lái xe nhận ra động tĩnh hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì, muốn trở mình.”

Ta dám nói môi ta chưa bao giờ lạnh như bây giờ.

Mắt nhìn chằm chằm bóng lưng đang lái xe kia, bóng lưng đó dưới ánh sáng u ám càng thêm khô xẹp, mảnh khảnh.

Đột nhiên một trận gió thổi qua.

Một cành cây tình cờ rơi xuống đập trúng đầu tỷ tỷ ta?

Tỷ tỷ ta quay đầu oán thán nói: “Gió hôm nay còn không nhỏ đâu.”

Ta nhìn ngũ quan dán bằng giấy cùng cái đầu bị cành cây cắm xuyên qua, cứng đờ gật gật đầu.

Tỷ tỷ ta quay đầu lại tiếp tục lái xe.

Nhưng ta hoàn toàn không ngồi yên được nữa.

Không chỉ xe làm bằng giấy! Tỷ tỷ này cũng làm bằng giấy!

Đường này cũng không phải đường về thôn!

Ta đè nén sự sợ hãi, thầm nói tuyệt đối không thể đi theo nàng.

Nhắm chuẩn thời cơ ta lập tức lộn nhào khỏi xe, liều mạng bỏ chạy.

Chưa chạy được mấy bước, liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng xe ba gác.

“Ê, A Tứ đệ đi đâu vậy?”

“Sắp đến nhà rồi a.”

“A Tứ, đệ đừng chạy a!”

Ta đầu cũng không dám ngoảnh lại, cắm đầu chui vào trong khu rừng rậm rạp.

Ít nhất như vậy xe ba gác không vào được.

Nơi này ta chưa từng tới, cộng thêm lúc này một chút ánh trăng cũng không có, ta không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Chui vào rừng không bao lâu, ta liền tìm một cái hố đất ngồi xổm xuống.

Tâm huyền căng thẳng và run rẩy, không biết đã qua mấy canh giờ.

Phía trên đột nhiên xuất hiện chút động tĩnh.

Lạch cạch lạch cạch. lạch cạch lạch cạch.

“A Tứ. A Tứ!”

“A Tứ! Đệ đi đâu rồi?”

“Đừng trốn nữa, mau ra đây, chúng ta về nhà a, mấy giờ rồi, mẫu thân lo lắng lắm đấy.”

Âm thanh ngày càng gần, cành cây khô cùng tiếng lá cây vỡ vụn.

Rắc rắc.

Lưng tựa vào vách đất, đều dường như có thể nhận ra sự rung động của bước chân.

Ta bịt miệng, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Cuối cùng khi đến gần ta bước chân dừng lại.

Sau đó dần dần đi xa, hướng về nơi khác tìm kiếm rồi.

Bước chân ngày càng xa, tâm thần ta cũng từ từ buông lỏng.

Reng reng reng. reng reng reng.

Điện thoại lúc này vang lên.

Ta kinh tủng gắt gao che kín điện thoại.

Người gọi đến là tỷ tỷ.

Tám phần mười là nàng đợi ở cổng trường không kiên nhẫn nổi nữa.

Nội tâm ta gào thét: Tỷ tỷ của ta ơi, tỷ lúc này gọi điện thoại cái rắm a.

Cơ thể ta cuộn tròn thành một cục bao bọc lấy điện thoại, mắt theo bản năng nhắm chặt lại.

Reng reng reng. cuối cùng tiếng chuông điện thoại cũng ngừng.

Từng chút một mở mắt ra, nhìn quanh một vòng.

May mà không bị phát hiện.

Thở hắt ra một hơi thật sâu, vô lực tựa vào vách đất.

Thuận thế ngẩng đầu lại phát hiện một ngũ quan trắng bệch dán bằng giấy đang bốn mắt nhìn nhau với ta.

Môi như máu tươi, da thịt chính là giấy trắng, trong hốc mắt đen ngòm còn cắm một cành cây.

Tỷ tỷ người giấy cách ta trong gang tấc!

Mẹ kiếp!

Trái tim ta thắt lại lộn vòng bò lăn bò lết bỏ trốn.

“A Tứ, đệ còn chạy, tỷ tức giận đấy!”

“A Tứ.”

Âm thanh này tuy giống tỷ tỷ ta, nhưng ta một chút cũng không dám ngoảnh lại nhìn.

Cắm đầu cắm cổ chạy về phía trước, mặc kệ chạy đi đâu, chỉ cần tránh xa người giấy kia là được.

Chạy mãi chạy mãi phía trước đột nhiên có hai luồng ánh sáng.

“A Tứ! A Tứ!”

Âm thanh quen thuộc từ nơi có ánh sáng truyền đến, cùng với đó còn có một âm thanh khác gọi tên ta.

Ta nghe tiếng mừng rỡ.

Là mẫu thân và tỷ tỷ!

Tỷ tỷ và mẫu thân đến tìm ta rồi?

Lần này ta trước tiên lén lút tới gần, đợi đến gần nhìn kỹ xác định đó là mẫu thân và tỷ tỷ rồi.

Mới thở phào nhẹ nhõm bước ra: “Mẫu thân, tỷ tỷ!”

Ánh đèn pin chiếu lên mặt ta.

Tỷ tỷ bước nhanh tới quát mắng: “Trương A Tứ! Đệ trốn ở cái nơi quỷ quái này làm gì?”

Ta nói năng lộn xộn: “Có quỷ, có quỷ a, có quỷ mạo danh tỷ tỷ.”

Tỷ tỷ hoàn toàn mang bộ dáng không tin: “Ta thấy đệ là ham chơi chạy lung tung, còn liên lụy ta tìm đệ khắp nơi.”

“Còn để mẫu thân cũng nửa đêm chạy ra ngoài tìm đệ, đệ không biết xấu hổ sao?”

Mẫu thân ta ở một bên hòa giải: “Bỏ đi, A Tứ cũng không cố ý, nói không chừng là lạc đường.”

“Đi thôi, mau về nói với hương thân một tiếng, bọn họ vẫn đang tìm khắp nơi đấy.”

Tỷ tỷ hừ một tiếng quay đầu rời đi, mẫu thân an ủi ta vài câu liền dẫn ta về.

Ta tò mò hỏi: “Tỷ tỷ sao tỷ biết đệ chạy tới đây?”

Tỷ tỷ: “Đệ lâu như vậy không về nhà, ta và mẫu thân ở nhà đứng ngồi không yên, liền gọi hương thân ra ngoài tìm đệ.”

“Ồ.”

Sắc mặt ta ở sau lưng mẫu thân và tỷ tỷ đột ngột thay đổi.

Ta rõ ràng nhớ tỷ tỷ đợi ta ở cổng trường.

Tỷ tỷ lại về nhà lúc nào?

Trên con đường nhỏ tối đen như mực chỉ có hai luồng ánh sáng đèn pin quét sạch sương mù.

Lúc này ta nhận ra một số điều không ổn.

Sau lưng tỷ tỷ và mẫu thân không có bóng!

Cho dù ánh sáng đèn pin không sáng lắm, nhưng ít ra cũng có thể chiếu ra chút bóng.

Nhưng sau lưng hai người này một chút bóng cũng không có.

Ta còn cố ý nhìn lại sau lưng mình, cái bóng bị kéo dài thật lớn.

Suy đoán khủng bố đột nhiên nảy sinh trong lòng, dẫn đến tứ chi ta lạnh toát, cử chỉ càng thêm cứng đờ.

Ta lấy điện thoại ra gọi.

Tỷ tỷ đi phía trước quay lại tò mò hỏi: “A Tứ, nửa đêm đệ gọi điện thoại cho ai vậy?”

Lúc này điện thoại kết nối.

Bên kia điện thoại truyền đến âm thanh quen thuộc của tỷ tỷ ta: “Vừa nãy sao đệ không nghe điện thoại a.”

“Rốt cuộc đệ chạy đi đâu rồi, bên trường học nói đệ đã rời trường rồi?”

“Alo? Nói chuyện đi a?”

Bên tai là tiếng chất vấn không ngừng của tỷ tỷ, trước mặt là tỷ tỷ đang cầm đèn pin.

Lúc này ta lại cảm thấy ta một câu cũng không nói nên lời, sự sợ hãi chiếm cứ thân tâm ta.

Rào rào. tiếng lá cây xào xạc, trong đêm tối mọi thứ xung quanh đều dị thường khủng bố.

Phảng phất khắp nơi đều là nguy hiểm, nửa đêm nửa hôm trán ta ứa ra mồ hôi lạnh.

Khóe mắt ta nhận ra xung quanh dường như có thêm rất nhiều nấm mồ.

Tỷ tỷ cầm đèn pin thấy ta không nhúc nhích, liền muốn bước tới.

Ta vội vàng giả vờ như không có chuyện gì, xua tan sự nghi ngờ của nàng, tiếp tục đi theo các nàng.

Chỉ là chưa đi được mấy bước, ta mãnh liệt quay đầu cắm cổ chạy thục mạng về hướng khác.

Giả! Mẹ nó đây cũng là đồ giả!

Cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng.

Đột nhiên một hắc ảnh lao ra.

Ta sợ đến hồn phi phách tán, da thịt giấy trắng, ngũ quan vẽ bằng màu sắc đậm, trong mắt còn cắm một cành cây.

Là tỷ tỷ người giấy!

Lúc này phía sau truyền đến âm thanh.

“A Tứ, A Tứ, đệ muốn đi đâu!”

“Đừng đi bên đó, bên đó nguy hiểm.”

“Trương A Tứ, ta cảnh cáo đệ mau quay lại!”

Là tỷ tỷ giả và mẫu thân giả vừa nãy.

Lúc này tỷ tỷ người giấy cũng lảo đảo lắc lư đi tới:

“A Tứ, vừa nãy đệ đi đâu?”

“Mau theo ta về nhà!”