Khấu Lão một mực đáp ứng buổi chiều khẳng định sẽ cho ta thấy hai món đồ kia,
Ta đối với việc này cũng chỉ có nói lời cảm tạ,
Khấu Lão có lẽ là cố kỵ thể diện của ta, hai món đồ này chỉ thu của ta hai vạn,
Nhưng thực tế giá trị của hai món đồ này nghĩ thôi cũng có thể biết được,
Một cái là đinh quan tài ngàn năm, một cái là đá mắt mèo trên ba trăm năm, phỏng chừng không có vài chục vạn thì không lấy xuống được.
Ở chỗ Khấu Lão lưu lại một lát, ta liền đi tìm kiếm các tài liệu khác.
Người giấy dễ làm, ta tìm một tiệm vàng mã đặt làm tiểu nhân giấy, những thứ khác còn có gà trống già bốn năm,
Gà trống già bốn năm trên thị trường cơ bản không có bán, phỏng chừng cũng chỉ có một số nhà nuôi mới có.
Thế là ta tìm một chiếc xe đạp, vừa chạy vừa nghe ngóng,
Dọc đường nghe thấy tiếng gà gáy ta liền vội vàng dừng lại tìm kiếm, sau đó gõ cửa nghe ngóng,
Gà trống trên vài năm thì có, nhưng vừa vặn bốn năm thì không trùng hợp như vậy.
Ta đạp xe tìm ròng rã cả một buổi sáng, chỉ hỏi thôi cũng đã hỏi mấy chục nhà,
Thế là ta bắt đầu chuyển dời mục tiêu đến những thị trấn hẻo lánh bên trong Đại Xương Thị,
Theo ta đi từng nhà từng hộ nghe ngóng, nhà ai có gà trống, nhà ai có gà trống già bốn năm,
Cuối cùng thật đúng là bị ta tìm được, là ở trong nhà một vị nãi nãi,
Ta lễ phép gõ cửa,
Mở cửa là một nữ nhân trẻ tuổi, hẳn là tôn nữ của nãi nãi kia,
Nàng vừa nghe ta tới tìm gà trống, kinh ngạc không thôi: “Ây, hôm nay kỳ quái thật, sao lại có nhiều người tìm gà trống như vậy?”
“Bất quá tiểu tử ngươi chậm một bước rồi, con gà trống kia vừa nãy mới bị người nhà trấn trưởng mua đi, hắn nói là dùng để khu tà.”
“Khu tà? Hỏng bét!” Ta không kịp nghĩ nhiều, hỏi xong vị trí nhà trấn trưởng, liền vội vàng đuổi theo.
Bọn họ chính là muốn dùng gà trống già để khu tà,
Khu tà muốn dùng gà trống ngoài giết gà ra thì còn có công dụng gì nữa.
Bọn họ nếu đem gà trống giết đi, ta cũng không dám cam đoan còn có thể tìm được một con gà trống bốn năm nữa.
Nhanh chóng chạy tới nhà trấn trưởng,
Nhà trấn trưởng tựa hồ vừa làm xong tang sự, dải lụa trắng giăng khắp nơi,
Cửa ra vào vây quanh một đám người nhưng không ai dám đi vào.
Ta phí hết một phen công phu mới chen vào được,
Chỉ thấy trong sân nhà trấn trưởng có một nam nhân mặc đạo bào màu vàng đang đi qua đi lại, trên lưng cõng kiếm gỗ đào.
Đạo sĩ này trên môi để hai chòm râu, trong miệng lẩm bẩm thần thần bí bí, nói năng hùng hồn.
Thu hút sự chú ý của ta nhất vẫn là con gà trống bị vặn cánh bên chân đạo sĩ, gà trống già bốn năm!
Vừa mới vui mừng vì tìm được gà trống, bên kia đạo sĩ đã cầm lấy đồ đao chuẩn bị cắt cổ gà.
“Gà của ta! Đao hạ lưu kê!” Ta vội vàng hoảng hốt xông vào trong sân.
Trong sân cũng có hơn mười người, nhiều hán tử cao lớn, còn có mấy phụ nữ.
Đạo sĩ xách đao, khó chịu nhìn ta: “Ngươi là làm cái gì?”
Tròng mắt ta đảo một vòng, nói hươu nói vượn: “Tại hạ là một môn sinh dưới trướng Phục Lung Sơn.”
“Vừa rồi ta thấy ngươi muốn giết con gà trống này mới dưới sự sốt ruột xông vào.”
“Con gà này không thể giết.”
Đạo sĩ đem đồ đao chém phập xuống bàn: “Cái gì Phục Lung Sơn, tiểu mao hài từ đâu tới toàn làm chậm trễ đạo gia ta khu tà.”
“Cút sang một bên.”
Nói xong không thèm để ý tới ta nữa, xoay người lại dùng kiếm gỗ đào làm phép.
Người nhà trấn trưởng nhìn ta cũng không có thiện ý, bất quá lực chú ý của bọn họ đều đặt trên người đạo sĩ nên không quá để ý tới ta.
Cánh tay bị người kéo một cái, ta quay đầu nhìn thấy là một vị lão gia tử đầu trọc áo đen, mũi ưng.
Lão gia tử kéo ta nhỏ giọng nói: “Vị đạo gia kia là cao nhân trên Mao Sơn, là trấn trưởng chuyên môn mời tới khu tà.”
“Ngươi nếu còn quấy rối, bọn họ khẳng định sẽ thu thập ngươi.”
Ta ngẩn ra một chút, nghe ngóng: “Khu tà, nhà trấn trưởng xảy ra chuyện gì rồi?”
Lão gia tử đầu trọc nói: “Là nhi tử của hắn, hơn ba mươi tuổi mới có một đứa nhi tử này, kể từ sau khi phụ thân của trấn trưởng chết, đứa nhi tử này liền phát điên.”
“Cả ngày giống như kẻ ngốc, một câu cũng không nói, đại tiểu tiện cũng không biết tự mình giải quyết.”
“Đây không phải là trấn trưởng chuyên môn mời đạo sĩ tới sao.”
Ta vuốt cằm: “Đúng rồi, hài tử nhà trấn trưởng ở đâu?”
Lão gia tử sau đó chỉ một phương hướng,
Ta lặng lẽ tới gần phương hướng kia, từ xa nhìn lại có thể thấy trên ghế trong phòng đang trói một hài tử bảy tám tuổi.
Ta khẽ thất thần,
Tình huống nếu là như vậy, con gà trống này cũng không phải không thể đoạt lại.
Lúc này tên đạo sĩ râu ria kia lại muốn vung đồ đao về phía gà trống.
Ta gầm lớn một tiếng: “Dừng tay!”
Đạo sĩ râu ria run lên, quay đầu mắng to: “Ai đó, rống cái gì?”
Ta đứng ra, đối với đạo sĩ nói:
“Nghe nói đạo trưởng là cao nhân trên Mao Sơn, tiểu tử muốn xin đạo trưởng lưu lại cho con gà này một mạng.”
“Làm bồi thường, ta tới thay thế con gà này giúp hài tử của trấn trưởng khu tà.”
“Ngươi?” Tên râu ria giống như nghe được chuyện cười to bằng trời, ném con gà trống già đi, đem tầm mắt tập trung trên người ta:
“Ngươi muốn cùng ta tỷ thí?”
“Chỉ cần không làm hại con gà kia, tỷ thí cũng không sao.”
Tên râu ria cười lạnh: “Tốt.”
“Hôm nay đạo trưởng liền mở mang tầm mắt, ta xem ngươi làm sao không dùng máu gà trống để khu tà.”
“Các ngươi không cần quản, để hắn thử, uy vọng của đạo gia bị khiêu khích há có thể không đáp lại?” Hắn quát lui mấy người đang chuẩn bị đuổi ta đi.
“Người nhà trấn trưởng, đem hài tử của các ngươi mang ra đây đi.”
“Ây, được được.” Một thiếu phụ có chút nhan sắc chạy chậm vào trong phòng.
Đám người xung quanh nghị luận ầm ĩ, đương nhiên không ai coi trọng ta, cũng không ai cảm thấy ta có thủ đoạn này.
Đạo sĩ râu ria lắc lư đi tới bên cạnh ta nói: “Đứa hài tử kia dương hỏa suy nhược, âm thịnh dương suy, máu gà trống là phương pháp đơn giản nhất.”
“Máu gà trống bốn năm này hiệu quả cực giai, mặc dù dùng ở loại địa phương này có chút đại tài tiểu dụng, nhưng ngươi không dùng máu gà trống, ta rất tò mò ngươi muốn làm như thế nào?”
“Nếu là làm không được, đừng trách đạo gia bắt ngươi bò mà đi.”
Ta khiêm tốn cười một tiếng: “Đã đứng ra, liền nhất định không để đạo trưởng thất vọng.”
Hài tử nhà trấn trưởng bị phụ nhân ôm ra, vẫn là ngồi trên ghế bị trói gô,
Ánh mắt vô thần, thân thể vặn vẹo loạn xạ.
Ta xắn tay áo đi tới, ở bên cạnh hắn dạo qua một vòng,
Nếu là chuyện khác ta có thể không biết làm sao,
Nhưng ta nhìn thấy nam hài này xong ta liền hiểu rõ, vấn đề của hắn ta có thể giải quyết.
Bởi vì trong mắt ta, trên đỉnh đầu đứa hài tử bảy tám tuổi này đang bám lấy một anh hài chừng một tuổi!
Anh hài nhắm nghiền hai mắt, cả người đầy vết bẩn, giống như vừa mới sinh ra, thoạt nhìn giống như là một tử anh.
Một tử anh bám trên đỉnh đầu, đứa hài tử này có thể nhảy nhót tưng bừng mới là lạ.
Đã tìm được nguyên nhân, vậy thì dễ làm rồi.
Trên ngón trỏ và ngón giữa bốc lên Hồn Viêm, chậm rãi tới gần tử anh kia,
Nam hài bỗng nhiên kịch liệt giãy giụa, tựa hồ là đang e sợ thứ gì,
Nhưng dây thừng gắt gao trói chặt hắn, hắn trốn không thoát.
Tử anh tựa hồ phát giác được, hai mắt bỗng nhiên mở ra, ê a kêu một tiếng,
Trước khi Hồn Viêm tiếp cận liền nhảy xuống.
Anh hài trên mặt đất lao đi như bay, vốn dĩ ta còn có thể đuổi theo thân ảnh của nó, cho đến khi nó chui vào trong đám người.
Ta từ bỏ ý niệm đuổi theo, nhìn về phía hài tử nhà trấn trưởng,
Khí sắc của tiểu hài tử này mắt trần có thể thấy được tốt lên.
Ta lại dùng ngón tay mang theo Hồn Viêm điểm điểm hắn,
Đột nhiên một trận tiếng kêu rên quỷ khóc sói gào vang lên,