Quỷ Mộ Táng Âm Hôn Khế

Chương 7. Chuyến Xe Buýt Số Bảy

Tiếng còi xe buýt quen thuộc vang lên phía sau, ta kinh ngạc quay đầu lại.

Lại là xe buýt số bảy!

Không phải vừa đi một chiếc sao, sao nhanh như vậy lại đến một chiếc?

Có thể phân biệt được chiếc xe này và chiếc vừa nãy không phải cùng một chiếc, vỏ chiếc xe này là màu xanh.

Tài xế trên xe bấm còi một cái, thò đầu ra gọi: “Tiểu tử có đi không, đây chính là chuyến cuối rồi.”

Lúc ta ngẩn người, lão thái thái đó chống gậy lên xe, đồng tử ta lập tức co rút thành cây kim.

Nàng xách hành lý của ta lên đó!

Phải biết rằng hộp gỗ gia gia để lại cũng còn ở bên trong, nói không chừng liên quan đến mạng của ta.

Không kịp nghĩ nhiều, ta cầm áo khoác chạy lên xe muốn giành lại hành lý.

Lão thái thái ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nàng dường như đoán được ta sẽ lên, còn khoe khoang gõ gõ bao tải phân bón của ta.

Ta bực mình không thôi, chẳng nói chẳng rằng qua đó liền giành lại hành lý.

Vừa vặn lúc này xe lắc lư một trận, xe buýt khởi hành rồi.

Nội tâm ta đánh trống cầm đồ ngồi ở chỗ gần cửa xe, cách lão thái thái đó rất xa.

Dựa vào cảm giác của ta lão thái thái này không bình thường, chiếc xe này tám phần mười cũng sẽ không phải thứ gì sạch sẽ.

Là phúc không phải họa là họa tránh không khỏi, đã lên xe rồi cũng chỉ đành ngồi tiếp.

Trên người còn gánh một cái tử kiếp, sớm muộn gì cũng phải chết, tâm trạng ta cởi mở hơn nhiều.

Chỉ có một cái mạng này, ai thích lấy thì lấy.

Tài xế xe buýt liếc nhìn kính chiếu hậu nói: “Tiểu tử không phải người chỗ chúng ta nhỉ?”

Ta gật gật đầu.

Tài xế cười ha hả nói: “Ngươi vận khí còn không tệ, tuyến đường số bảy này hai canh giờ một chuyến, chuyến cuối cùng thật trùng hợp ngươi đuổi kịp rồi.”

Ta nhịn không được nhíu mày: “Vừa nãy không phải mới đến một chiếc sao?”

Tài xế run lên một cái, trực tiếp quay đầu trừng mắt hỏi: “Tiểu tử ngươi mẹ nó gặp quỷ rồi đi.”

“Tuyến đường số bảy xưa nay chỉ có một chiếc xe, một người lái.”

“Hôm qua tài xế đó chở một xe người lao xuống sông chết rồi, ta ngày đầu tiên tiếp nhận số bảy, hai canh giờ một chuyến sao có thể vừa đi một chiếc?”

Sau gáy ta tê dại, bất giác hỏi: “Tài xế trước có phải hói đầu không, chiếc xe đó của hắn có phải vỏ vàng không?”

Tài xế kinh ngạc vui vẻ: “Hắc, sao ngươi biết?”

Ta im lặng rồi, trong thùng xe im lìm như ve sầu mùa đông.

Chỉ có ta có thể nghe thấy tiếng trái tim đập loạn thình thịch của mình.

Kinh tủng, hậu tri hậu giác không rét mà run.

Số bảy tổng cộng chỉ có một chiếc xe, tài xế hói đầu lái vỏ vàng hôm qua lao xuống sông rồi!

Nhưng mình vừa nãy mới nhìn thấy, mình còn suýt chút nữa thì lên đó?

“Sư phó hỏi một chút, chiếc xe hôm qua có người sống không?”

Tài xế thở dài một tiếng: “Người sống? Lấy đâu ra người sống, nước đó sâu như vậy, đợi vớt xe lên một xe người đều chết sạch rồi.”

“Từng người tròng mắt lồi ra, toàn thân trương phình trắng bệch, hôm qua ta nhìn một cái đến bây giờ đều nuốt không trôi cơm.”

Ta hồi lâu không nói chuyện, một lúc lâu trái tim đập loạn mới bình ổn lại.

Suýt chút nữa. vừa nãy suýt chút nữa thì chết rồi.

Nếu mình thật sự lên chiếc xe vỏ vàng đó thì xong đời rồi.

Xe vỏ vàng ngồi kín không phải người, đó đều là quỷ!

Xe từ từ dừng lại, lực đẩy về sau khiến ta nhịn không được ngã về phía trước.

Lúc này cửa xe mở ra, một đôi mẫu nữ bước lên.

Nữ nhân khoảng chừng ba mươi tuổi, mặc váy dài màu trắng, xách một túi nilon.

Mà bé gái đó thì khoảng mười tuổi, mặc váy yếm bò cũ kỹ, đôi giày da nhỏ bóng loáng.

Hơn nữa bé gái này ta còn quen, chính là bé gái lúc trước ta nhờ nàng giúp ta quay phim.

Bé gái đó vừa lên liền chỉ vào sư phó xe buýt gọi:

“Thúc thúc, sao thúc toàn thân ướt sũng cũng không thay y phục?”

Nàng kéo mẫu thân nàng gọi: “Mẫu thân, người xem thúc thúc tài xế này vừa trắng vừa mập.”

Tâm thần vừa buông lỏng lại một lần nữa căng thẳng.

Nguy cơ, khí tức âm hàn từ lòng bàn chân lan tràn lên.

Lúc này ta mới phát hiện trong không khí trong xe này sao lại có mùi tanh của nước.

Ta nhìn bóng lưng sư phó xe buýt, đứng ngồi không yên.

Bé gái bình bịch chạy đến trước mặt ta: “Mẫu thân người mau nhìn, huynh ấy chính là ca ca cho ta kẹo đó.”

“Nhưng mà, ca ca sao huynh lại ngồi trên người tỷ tỷ mập này a?”

Ta bật người nảy lên, nay là ngay cả đứng cũng khó yên, nhìn quanh bốn phía, khắp nơi kiêng dè.

Nàng nói ta ngồi trên người một nữ nhân. nhưng cảm giác dưới mông quả thực là ghế ngồi cứng cáp, rắn chắc.

Theo bản năng trong lòng sinh ra một suy đoán khủng bố.

Vừa nãy bé gái đó nói tài xế toàn thân ướt sũng, vừa trắng vừa mập.

Những đặc trưng này chẳng phải chính là những đặc trưng của người chết đuối mà tài xế nói lúc trước sao?

Chẳng lẽ chiếc xe này mới là chiếc xe lao xuống nước, tài xế này chính là người chết đuối hôm qua?

Hắn đang quỷ la bắt quỷ! Hắn mới là quỷ!

Ta bất giác nhìn thùng xe trống rỗng, tài xế nói xe buýt là chở đầy một xe người lao xuống sông.

Vậy bây giờ trong xe chẳng phải là.

Ta chút nào không dám hành động thiếu suy nghĩ, có lẽ mỗi một nơi trong thùng xe đều có một con quỷ.

Hoặc là nơi ta đang đứng lúc này liền có một con.

Mồ hôi lạnh khoảnh khắc liền làm ướt đẫm sau lưng.

Lúc này xe cũng lại một lần nữa khởi động, ta nhận ra cảnh vật ngoài cửa sổ.

Xe sắp đi qua một cây cầu lớn, hai bên là dòng nước sâu đen ngòm.

Kinh hồn nhất là trên lan can cầu có một lỗ hổng lớn, lỗ hổng chỉ bị mấy cọc tiêu cảnh báo chắn lại.

Mấy vết bánh xe đen ngòm trên mặt đất phảng phất đang chứng minh nơi này từng xảy ra chuyện gì?

Nguy rồi, tài xế này muốn diễn lại một màn trước khi chết?

Hắn muốn một lần nữa lái xe xuống sông!

“Mẫu thân.”, bé gái lại nói chuyện rồi.

Lần này nàng chỉ vào mẫu thân mình gọi: “Mẫu thân sao y phục của người ướt sũng vậy, trên vai người có một đệ đệ không mặc y phục.”

Mẫu thân bé gái mặt không đổi sắc, ngược lại cười ha hả xoa xoa đầu bé gái.

Sự đè nén đến cực điểm, khủng bố khiến dịch vị ta trào ngược, nuốt liên tục mấy ngụm nước bọt mới đè xuống được.

Đồng thời ta tới gần cửa sổ đã làm tốt chuẩn bị nhảy cửa sổ.

Đột nhiên tay phải bị một bàn tay lạnh lẽo mảnh khảnh bắt lấy.

Cứng đờ quay đầu nhìn lại là mẫu thân bé gái.

Mẫu thân bé gái vẻ mặt áy náy nói: “Thật sự ngại quá, vừa nãy có thể làm ngươi sợ rồi.”

“Hài tử nhà ta lúc nhỏ từng đuối nước, vất vả lắm mới sống sót tinh thần xảy ra chút vấn đề, cả ngày nói lời điên khùng dọa người.”

“Ngươi ngàn vạn lần đừng để ý, thật sự xin lỗi.”

Tinh thần có vấn đề? Ta nhìn về phía bé gái.

Bé gái lẩm bẩm tự nói với không khí, một lát lại chỉ vào chỗ ngồi trống gọi ở đây có người.

Sư phó tài xế dường như cũng quen biết nàng, trêu chọc hỏi: “Nhìn bộ dạng tiểu ca là bị dọa rồi a, lá gan này của ngươi không được rồi.”

“Ha ha ha, một đứa trẻ mấy tuổi liền dọa ngươi thành thế này?”

Bé gái vẫn đang nói lời điên khùng, xe bình an vững vàng lái qua cây cầu lớn.

Mà ta cũng từ trên tay mẫu thân bé gái cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nhân loại.

Cơ bắp toàn thân căng cứng khoảnh khắc buông lỏng, ta tức giận nói: “Sư phó ngươi biết, ngươi còn im hơi lặng tiếng, tâm nhãn đủ xấu đấy.”

Tài xế đắc ý cười to.

Mẫu thân bé gái lại một lần nữa xin lỗi ta xong, dắt bé gái xuống xe.

Lờ mờ ta nhìn thấy trong túi trên tay mẫu thân bé gái dường như là rong biển.