Quy Nhất

Chương 25. Thực chiến

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đây là một trận đánh thật sự, hơn nữa còn là một chọi năm. Năm gã đàn ông vây đánh một thiếu niên, ý đồ của đối phương rất rõ ràng là muốn tốc chiến tốc thắng.

Năm kẻ này đều là dân luyện võ, có lẽ bọn chúng chưa từng học võ thuật cổ truyền nhưng chắc chắn đã qua đào tạo tán thủ, quyền cước phát ra lộng gió, lực đạo vô cùng nặng nề.

Ngô Trung Nguyên chưa bao giờ gặp phải trận thế thế này, nhất thời vẫn chưa thể bắt nhịp được. Tuy nhiên, dù không có chiêu thức sát thủ nhưng cậu lại có bùa hộ mệnh, đó là Khinh công. Nhờ di chuyển thần tốc, đối phương hoàn toàn không thể chạm tới người cậu.

Bên truy đuổi bên né tránh, bên đánh bên lùi, đôi bên cứ giằng co như thế hơn một phút. Đối phương bắt đầu sốt ruột, một tên trong số đó liền bỏ mặc Ngô Trung Nguyên, lao thẳng về phía Vương Hân Nhiên ở cách đó không xa.

Ngô Trung Nguyên đương nhiên biết rõ ý đồ của đối phương, nhưng dù biết rõ kẻ địch muốn dụ mình tới thì cậu cũng chỉ còn cách lách mình vọt tới, vừa đáp đất đã tung chân chặn đứng cú đá của hắn nhắm vào Vương Hân Nhiên.

Cú va chạm trực diện khiến chân trái Ngô Trung Nguyên hơi đau nhức, trong khi đối thủ lại đau đớn rên rỉ, ôm chân lùi lại.

Mới thử nghiệm một chút mà đã thấy hiệu quả, Ngô Trung Nguyên tự tin hơn hẳn. Cậu có lẽ không hề đánh giá thấp đối thủ, nhưng lại đánh giá thấp chính bản thân mình. Do thiếu kinh nghiệm thực chiến nên trước đây cậu luôn thiếu đi sự hiểu biết cần thiết về uy lực Ngạnh khí công của chính mình.

Bị một thằng nhóc đá bị thương không phải là chuyện vẻ vang gì, tên kia sau khi lấy lại bình tĩnh liền dậm bước lao lên, dốc toàn lực tung ra một cú đấm, mục tiêu chính là đầu của Ngô Trung Nguyên.

Ngô Trung Nguyên có ý muốn thử nghiệm uy lực của Ngạnh khí công nên không thèm né tránh. Cậu vận khí dồn vào cánh tay phải, cũng tung ra một cú đấm đối diện.

Lại là một màn đối đầu trực diện, tiếng xương cốt gãy lìa "rắc rắc" vang lên.

Âm thanh rợn người này khiến Ngô Trung Nguyên không khỏi lo lắng, bởi vì lúc này tay phải cậu cũng vô cùng đau đớn, cậu không thể xác định được tiếng gãy đó phát ra từ ai.

Sau khi thu nắm đấm lại, cậu thử co duỗi năm ngón tay. May quá, không sao cả, kẻ bị gãy xương là đối phương.

Nếu là người bình thường thì khi gãy xương đã sớm choáng váng rồi, nhưng đối thủ của cậu rõ ràng đã qua huấn luyện chuyên nghiệp. Dù bị trọng thương nhưng hắn vẫn vung cánh tay trái ra, dùi cui điện trên tay mang theo những tia điện xẹt xẹt đâm thẳng vào ngực bụng Ngô Trung Nguyên.

Trước đó vì quá căng thẳng nên Ngô Trung Nguyên thậm chí còn quên mất thanh đoản côn trên tay đối phương là dùi cui điện. Nhìn thấy thứ đồ chơi phóng điện lấp loáng này đâm tới, cậu giật mình kinh hãi, vội vàng nghiêng người tránh né.

Lẽ ra là đã tránh được, nhưng thực tế lại không tránh khỏi hoàn toàn. Dùi cui điện sượt qua người khiến Ngô Trung Nguyên cảm thấy một cơn tê dại chạy dọc toàn thân, bất giác rùng mình một cái.

"Hóa ra cảm giác bị dùi cui điện giật là thế này." Ngô Trung Nguyên thầm nghĩ. Cảm giác đó thật khó diễn tả bằng lời, vừa tê vừa dại, lại còn có cảm giác muốn chuột rút.

Cũng may là không bị đâm trúng trực diện, cảm giác tê dại tan biến trong tích tắc. Nếu thời gian kéo dài thêm một chút, cậu sẽ không kịp chống đỡ bốn kẻ đang lao tới kia.

Sau khi đánh gãy xương ngón tay đối phương, sự tự tin của Ngô Trung Nguyên tăng lên đáng kể. Cậu không còn né tránh một cách thụ động nữa mà vận khí hỗ trợ, trực diện giao phong với bốn tên còn lại.

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó cậu đã phải chịu đòn. Người ta thường nói hai đấm khó địch bốn tay, lúc này đối phương lại có tới tám bàn tay, chính xác hơn là chín bàn tay, ra đòn cực nhanh khiến cậu phải chật vật ứng phó, không thể bao quát hết được.

Thực tế vẫn là do thiếu kinh nghiệm thực chiến, khi ra tay cậu luôn không thể cùng lúc thi triển cả Ngạnh khí công và Khinh công. Hai loại công phu này thực ra có thể sử dụng đồng thời, nhưng cậu cứ dùng cái này thì quên cái kia, chỉ cần một thoáng sơ sẩy là chắc chắn sẽ bị trúng đòn.

Sau khi lãnh hai cú đá, Ngô Trung Nguyên lại bắt đầu lách người né tránh. Tên bị thương kia trở nên tức tối, thấy không làm gì được cậu liền muốn trút giận lên người Vương Hân Nhiên. Cách trút giận của hắn rất bạo lực và đơn giản, đó là dùng chân đá.

Tên này thực chất đang dùng chiến thuật vây thành diệt viện, dù không được quang minh chính đại cho lắm nhưng lại rất hiệu quả. Ngô Trung Nguyên không còn cách nào khác, đành phải quay lại cứu viện, nhưng lần này cậu không đi tay không mà nhặt một viên gạch cầm trên tay.

Thấy không kịp lao đến, Ngô Trung Nguyên liền ném viên gạch trong tay ra. Viên gạch bay đi không lệch một li, trúng ngay chính giữa đầu đối phương.

Tên kia bị gạch đập cho choáng váng mặt mày. Thấy Ngô Trung Nguyên lao tới, hắn lại dùng dùi cui điện đâm vào. Vì bị thương khá nặng nên đòn ra của hắn vừa thiếu lực vừa mất chuẩn xác, bị Ngô Trung Nguyên chộp lấy cổ tay, cướp mất cây dùi cui điện.

Thứ này thật tốt, không cần đánh trúng đích cũng có thể gây sát thương cho đối thủ, có nó sẽ tiết kiệm được không ít sức lực.

Thế nhưng trong lúc vội vàng cậu không tìm thấy công tắc, đành phải dùng nó như một thanh đoản côn bình thường. Người ta nói một thốn dài là một thốn mạnh, đừng xem thường việc dài thêm bốn năm mươi phân này, dùng nó mạnh hơn tay không rất nhiều.

Thấy Ngô Trung Nguyên cầm dùi cui điện mà chỉ dùng để đập, đối phương cũng đoán được cậu không tìm thấy nút bấm. Tuy nhiên, nhóm người này lo ngại kéo dài thời gian sẽ sinh biến, nên để nhanh chóng hạ gục cậu, chúng đành phải kích hoạt dùi cui điện.

Hành động này là một sai lầm lớn. Không những không hạ được Ngô Trung Nguyên mà còn giúp cậu nhìn thấy vị trí của nút bấm. Nút bấm của thứ này không hề lồi ra mà làm phẳng, nằm ngay vị trí ngón cái khi cầm.

Thế là mọi chuyện trở nên đơn giản hơn nhiều. Không cần phải dùng cả Ngạnh khí công và Khinh công cùng lúc nữa, chỉ cần dùng Khinh công để di chuyển thật nhanh, sau khi áp sát thì đâm một phát là xong.

Ban đầu chưa có kinh nghiệm, cậu vừa chạm vào đã thu lại ngay. Sau đó phát hiện thời gian điện giật quá ngắn không đủ để đối thủ gục ngã, cậu liền kéo dài thời gian tiếp xúc. Chẳng cần nhiều, chỉ cần hai giây là có thể khiến một tên gục xuống.

Chẳng mấy chốc, cả bốn tên đều bị điện giật ngã gục. Tên bị thương thấy tình hình bất ổn liền quay đầu định bỏ chạy, cũng bị Ngô Trung Nguyên đuổi theo đâm cho một gậy.

Thấy những kẻ này ngã xuống đất vẫn còn ý định bò dậy, Ngô Trung Nguyên lại chạy tới bồi thêm cho mỗi tên một phát điện, khiến bọn chúng toàn thân co giật, sùi bọt mép.

Dù vậy, Ngô Trung Nguyên vẫn chưa yên tâm. Đám người này vẫn còn cử động, vạn nhất bọn chúng khôi phục khả năng hành động thì sẽ rất rắc rối, thế là cậu lại đi châm điện thêm một vòng nữa.

Vẫn chưa được, những kẻ này vẫn còn đang co giật, nhưng lần này cậu không tiến tới đâm nữa vì nhận ra đó chỉ là những cử động vô thức. Thực tế là bọn chúng đã sớm bị điện giật cho choáng váng đến mất ý thức rồi.

Trên dùi cui điện có dây đeo, Ngô Trung Nguyên treo nó bên hông rồi tiến tới lục soát chiến lợi phẩm. Động cơ của cậu không hề đơn giản, ngoài việc cố gắng tìm kiếm giấy tờ tùy thân của bọn chúng, cậu còn muốn tìm tiền. Cuộc sống đại học tốn kém hơn cậu tưởng, mới một học kỳ đã tiêu mất hơn năm nghìn tệ, lại còn bị Vương Hân Nhiên mượn mất năm trăm. Đám người này đều là kẻ xấu, dù tiền có bị lục mất thì chắc chắn chúng cũng không dám báo cảnh sát.

Tiền thì có một ít, có cả tiền Trung Quốc và tiền nước ngoài. Có phải tiền đô la Mỹ hay không thì cậu không biết, vì cậu chưa bao giờ nhìn thấy đô la Mỹ, cũng không phân biệt được chân dung trên tờ tiền là người nước nào.

Ngoài tiền ra thì không còn gì khác, không có bất cứ thứ gì có thể chứng minh thân phận của những kẻ này, ngay cả điện thoại di động cũng không có.

Ngô Trung Nguyên không cam tâm, lục soát xong tên này lại sang tên khác. Thực tế cậu cũng không hẳn là tìm giấy tờ của đối phương, mà trong tiềm thức vẫn muốn tìm thêm chút tiền.

Con người thiếu cái gì thì sẽ xem trọng cái đó. Cậu từ nhỏ đến lớn đều thiếu tiền, toàn phải tiêu tiền của người khác nên trong lòng cũng không mấy dễ chịu.

Trên người những kẻ này đều mang theo tiền, dường như số lượng cũng xấp xỉ nhau. Cậu thu hết lại, nhét vào túi trong của áo khoác.

Cất tiền xong, cậu tiến tới bế Vương Hân Nhiên lên, đưa mắt nhìn quanh tìm hướng thoát thân.

Đúng lúc này, từ hướng Tây Nam vang lên một tiếng động khẽ, âm thanh không lớn nhưng lại vô cùng đáng sợ. Bởi vì trước đó Ngô Trung Nguyên đã từng nghe thấy hai lần, đây chính là tiếng súng bắn kim thuốc mê.

Cảm giác rợn tóc gáy vừa mới hiện lên thì mạn sườn trái đã truyền đến một cơn đau nhói. Cúi đầu nhìn lại, thôi xong, trên đó đang cắm một cây kim...