Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Đừng để y quá kích động, sẽ dẫn đến khó thở...”
Lời Vương viện trưởng còn chưa dứt, thanh niên kia đã bắt đầu ho dữ dội, sau vài tiếng khục khặc, một ngụm máu tươi bắn vọt ra ngoài.
Thấy vậy, Ngô Trung Nguyên vội vàng đỡ lấy định cho y ngồi xuống, nhưng thanh niên kia dù vừa nôn ra máu nhưng tinh thần lại khởi sắc hơn hẳn, y liên tục xua tay, ra hiệu mình có thể đứng nói chuyện được.
Nhìn thấy gò má vốn trắng bệch của thanh niên đột nhiên xuất hiện chút hồng nhuận, Vương Hân Nhiên vội nhìn sang Vương viện trưởng: “Có phải là hồi quang phản chiếu không?”
Tình huống tương tự thế này Vương viện trưởng đã gặp vô số lần, ông gật đầu: “Y mất máu quá nhiều, đã đến mức dầu cạn đèn tắt rồi, hồi quang phản chiếu cũng không kéo dài được lâu đâu, hai đứa phải nhanh lên.”
“Cháu có thể truyền máu cho y không?” Ngô Trung Nguyên quay đầu hỏi, trước đó chắc chắn bệnh viện đã kiểm tra nhóm máu của thanh niên này.
Vương viện trưởng lắc đầu.
Vương Hân Nhiên lấy điện thoại ra, nhắm chuẩn về phía Ngô Trung Nguyên: “Muốn hỏi gì thì hỏi nhanh đi.”
“Trong phòng oxy cao áp có thiết bị giám sát đấy.” Vương viện trưởng nhắc nhở.
Vương Hân Nhiên vẫn không hạ điện thoại xuống, chỉ giơ tay ra hiệu cho Ngô Trung Nguyên tranh thủ thời gian.
Ngô Trung Nguyên đỡ thanh niên tựa vào vách buồng ngồi xuống, còn mình thì ngồi xổm đối diện, đầu tiên cậu chỉ vào Vương Hân Nhiên: “Vương Hân Nhiên”, rồi chỉ vào Vương viện trưởng: “Vương viện trưởng”, sau đó lại chỉ vào chính mình để hỏi tên thanh niên.
Thanh niên biết Ngô Trung Nguyên đang hỏi tên mình, y đáp: “Ngô Truy.”
Ngôn ngữ và chữ viết không ra đời cùng lúc, thường có ngôn ngữ trước rồi mới có chữ viết, cả hai chỉ hòa nhập vào nhau ở giai đoạn sau. Phát âm của thanh niên là Ngô Truy, vậy tên của y chính là âm đọc đó, chứ không nhất định phải là hai chữ “Ngô Truy” này.
Ngô Trung Nguyên lại chỉ vào bản thân mình. Năm đó khi cậu tới đây mới được tám tháng tuổi, theo lý thường thì chắc chắn đã có tên rồi.
“Ngô.” Ngô Truy nói.
Ngô Trung Nguyên bừng tỉnh đại ngộ, “Ngô” hẳn là họ của bộ tộc phía cha cậu. Ngô Truy và Ngô Thiên Sơn đều dùng họ này, mà năm đó sư phụ để cậu mang họ Ngô, không nghi ngờ gì nữa cũng là vì “điểu nhân” kia đã nói cho ông biết cậu tên là Ngô.
Trong phòng oxy cao áp có treo một cái kẹp tài liệu để ghi chép, Vương viện trưởng gỡ nó xuống đưa cho Ngô Trung Nguyên: “Xem xem y có biết viết chữ không?”
Ngô Trung Nguyên đón lấy kẹp tài liệu, tự mình viết trước vài chữ rồi đưa cho Ngô Truy.
Ngô Truy rất thông minh, lập tức hiểu được ý đồ của Ngô Trung Nguyên. Y cầm lấy kẹp tài liệu và bút rồi nhanh chóng viết xuống. Tư thế cầm bút của y khác với người hiện đại, có chút giống cách cầm bút lông, cũng hơi giống cách cầm bút vẽ, nhưng tốc độ viết rất nhanh, điều này chứng tỏ trước đây y thường xuyên viết chữ.
Thấy Ngô Truy biết viết chữ, Vương viện trưởng vô cùng kích động. Về nguồn gốc chữ Hán, giới học thuật có hai luồng ý kiến khác nhau, một cho rằng chữ Hán bắt nguồn từ nhà Hạ, luồng khác lại cho rằng chữ Hán có từ thời Hoàng Đế, do Thương Hiệt chỉnh lý và sáng tạo ra. Việc Ngô Truy biết viết chữ đã chứng minh ngay từ thời viễn cổ đã có chữ viết.
Sau khi đến thời hiện đại, Ngô Truy chắc hẳn đã thấy qua loại bút không cần chấm mực này nên không hề tỏ ra kinh ngạc. Y liên tục viết rất nhanh, những chữ y dùng cực kỳ cổ quái và mộc mạc, có chút giống chữ Giáp Cốt, cũng rất gần với chữ tượng hình, nhiều chữ trông giống như những hình vẽ hơn.
Chữ viết của Ngô Truy sắp xếp theo hàng dọc từ trên xuống dưới, từ phải sang trái, cỡ chữ rất lớn. Sau khi viết đầy một trang, y liền gấp lại rồi xé ra đưa cho Ngô Trung Nguyên, sau đó lập tức viết tiếp trang thứ hai.
Ngô Trung Nguyên không cắt ngang mạch viết của Ngô Truy. Ngô Truy rất thông minh, y hiểu rằng so với ngôn ngữ thì chữ viết trên giấy có thể lưu giữ lâu dài, dễ dàng được truy xuất và thấu hiểu hơn, vì vậy y mới cố gắng dùng chữ viết để thuật lại mọi chuyện.
Ngô Truy thực sự rất thông minh và cũng có lòng cảnh giác rất cao. Khi viết y luôn cúi đầu, dùng mái tóc xõa xuống che khuất những chữ đang viết, mỗi khi viết xong một trang đều gấp lại trước rồi mới xé. Y làm vậy không nghi ngờ gì nữa là vì không muốn bất kỳ ai ngoài Ngô Trung Nguyên nhìn thấy nội dung mình viết.
Ngô Truy cứ viết liên tục như thế, viết ròng rã hơn mười trang vẫn chưa có ý định dừng bút. Thấy xấp giấy trên kẹp sắp hết, Vương viện trưởng lại đi ra ngoài lấy thêm một xấp khác mang vào.
Lúc này Ngô Truy lại ho khan dữ dội, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nôn ra máu tươi, nhưng biểu cảm trên mặt y vẫn rất bình thản, không hề thấy vẻ hoảng loạn. Y đã nếm trải đủ mọi gian khổ, cuối cùng cũng tìm được người cần tìm, lúc này đang truyền đạt thông tin, nhiệm vụ của y sắp sửa hoàn thành.
Sau khi viết được mười lăm trang, tốc độ của Ngô Truy mới chậm lại. Nhưng sự chậm lại này không phải do thể lực không chống đỡ nổi, mà là y bắt đầu suy nghĩ. Cứ viết được vài chữ, y lại dừng lại ngẫm nghĩ một chút.
Thấy vậy, Ngô Trung Nguyên mới yên tâm hơn. Căn cứ vào hành động của Ngô Truy, có vẻ như những chuyện quan trọng y đã viết xong hết rồi, hiện giờ chỉ đang cân nhắc xem còn điều gì cần bổ sung hay không.
Thấy Ngô Truy có ý định buông bút, Ngô Trung Nguyên liền làm động tác ôm một đứa trẻ sơ sinh, sau đó lại dùng tay ra dấu hình mỏ chim trước miệng mình.
Ngô Truy hiểu ý, biết Ngô Trung Nguyên đang hỏi về thân phận của người kia, thế là y lại bắt đầu viết tiếp. Viết xong, y vẫn đưa trang giấy đó cho Ngô Trung Nguyên.
Ngô Trung Nguyên cầm lấy cây bút trong tay Ngô Truy, vẽ một vòng tròn, chỉ vào chính mình và Ngô Truy, sau đó vẽ thêm một vòng tròn nữa rồi chỉ vào Vương viện trưởng và Vương Hân Nhiên. Tiếp đó, cậu dùng bút vẽ một đường thẳng nối giữa hai vòng tròn cùng một mũi tên hướng về phía trước. Lo sợ Ngô Truy không hiểu, cậu còn vẽ thêm nhiều mũi tên tiến lên trên đường thẳng đó.
Cuối cùng, cậu lại vẽ thêm một đường thẳng nữa nằm dưới đường thẳng có mũi tên tiến lên kia, tay cầm bút làm bộ muốn vẽ mũi tên đi ngược lại.
Ngô Truy đã hiểu. Y cầm lấy bút, vẽ những mũi tên đi ngược lại trên đường thẳng thứ hai, sau đó nắm chặt lấy tay Ngô Trung Nguyên, dùng ngón tay chỉ vào vòng tròn thứ nhất rồi gật đầu thật mạnh với cậu.
Chứng kiến cảnh này, Vương viện trưởng và Vương Hân Nhiên nhìn nhau ngơ ngác. Cuộc giao tiếp không lời giữa Ngô Trung Nguyên và Ngô Truy không hề mập mờ, ý của Ngô Trung Nguyên là "Chúng ta còn có thể quay về không?", còn ý của Ngô Truy là "Có thể quay về, hơn nữa bắt buộc phải quay về".
Ngô Trung Nguyên vỗ vỗ vai Ngô Truy, nghiêm túc gật đầu với y, sau đó lại chỉ vào hai vòng tròn kia rồi xua tay, vẻ mặt lộ rõ sự bất lực.
Ngô Truy chỉ vào xấp giấy trên tay Ngô Trung Nguyên, ra hiệu rằng phương pháp quay về nằm ở trong đó.
Ngô Trung Nguyên lại chỉ vào vòng tròn thứ hai, sau đó chỉ vào chính mình với vẻ mặt thắc mắc.
Ngô Truy hiểu Ngô Trung Nguyên đang muốn hỏi tại sao y lại xuất hiện ở đây. Sau một hồi suy nghĩ, y giơ tay ra bộ chiến đấu, rồi dang rộng hai tay, nhắm mắt ngẩng đầu. Sau đó y dùng bút vẽ một đường ngang trên giấy, vẽ xong liền lập tức gạch đi, rồi lại vẽ một đường dọc, đường dọc này nối liền với vòng tròn thứ hai.
Ngô Trung Nguyên lờ mờ hiểu ra, năm đó ở gần Hoàng huyện chắc hẳn đã xảy ra một trận chiến ác liệt. Trận chiến ấy rất có thể có sự tham gia của một người có khả năng khống chế thời không. Người này vốn muốn đưa cậu từ chiến trường đến một nơi an toàn khác, nhưng kết quả lại xảy ra sai lệch, sự chuyển dịch không gian đã biến thành chuyển dịch thời gian. Vị trí không đổi, nhưng thời gian đã thay đổi.
Trầm ngâm một lát, Ngô Trung Nguyên kéo Vương viện trưởng và Vương Hân Nhiên lại, chính mình thì ngồi xổm giữa hai người làm bộ dạng trẻ sơ sinh, sau đó lại chỉ vào họ.
Ngô Truy nhìn thấy hành động của Ngô Trung Nguyên nhưng không hề phản hồi.
Thấy vậy, Ngô Trung Nguyên tưởng Ngô Truy chưa hiểu ý mình nên lại lặp lại động tác vừa rồi một lần nữa.
Ngô Truy thở dài, nhắm mắt lắc đầu.
Ngô Trung Nguyên đã hiểu, nhưng cậu không muốn chấp nhận hiện thực nên lại xác nhận thêm một bước, ngón tay chỉ vào Vương viện trưởng rồi nhìn về phía Ngô Truy.
Ngô Truy lắc đầu.
Cậu lại chỉ vào Vương Hân Nhiên, rồi nhìn Ngô Truy.
Ngô Truy lại lắc đầu lần nữa.
Ngô Trung Nguyên giơ tay che mặt. Vừa rồi cậu hỏi về tình hình của cha mẹ mình, mà câu trả lời của Ngô Truy chính là họ đã không còn nữa. Thực ra ngay từ lần đầu tiên cậu ra dấu, Ngô Truy đã hiểu rồi, chỉ là sợ cậu không chấp nhận nổi hiện thực này mà thôi.
Thấy tâm trạng Ngô Trung Nguyên xuống dốc, Ngô Truy cầm lấy kẹp tài liệu, bắt đầu vẽ tiếp. Lần này y không viết chữ mà vẽ những thứ giống như những con số sắp xếp theo hàng dọc. Có tổng cộng bốn hàng: hàng thứ nhất là một vòng tròn, hàng thứ hai là hai gạch thẳng đứng, hàng thứ ba là hai chữ "Chính" (正) cộng thêm hai gạch thẳng đứng, hàng cuối cùng là một đường ngang.
Thấy Ngô Trung Nguyên lộ vẻ nghi hoặc, Ngô Truy chỉ vào cậu, rồi lại chỉ vào vòng tròn ở hàng đầu tiên.
Sau đó y chỉ vào hai gạch thẳng ở hàng thứ hai, dang rộng hai tay, nhắm mắt ngẩng đầu.
Lại chỉ vào hàng thứ ba, gồng cánh tay phải lên làm bộ dạng thể hiện sức mạnh.
Khi chỉ đến hàng thứ tư, y ngước nhìn lên trên như đang ngưỡng vọng.
Cuối cùng, y chỉ vào vòng tròn đại diện cho thế giới của họ mà Ngô Trung Nguyên đã vẽ, rồi nhìn cậu một cách đầy trang trọng.
Ngô Trung Nguyên gật đầu. Ngô Truy rất thông minh, cách biểu đạt cũng cực kỳ chính xác. Ý của Ngô Truy là cậu chính là thủ lĩnh của một bộ lạc nào đó, chính xác hơn là người kế vị chức thủ lĩnh. Dưới trướng cậu có lẽ còn có hai vị vu sư, mười hai dũng sĩ dũng mãnh thiện chiến cùng toàn bộ tộc nhân đang phụ thuộc vào cậu.
Sau đó Ngô Truy bắt đầu ho khan. Thấy y ho đến khổ sở, Ngô Trung Nguyên bèn tiến lên vỗ lưng giúp y thuận khí. Ngay lúc này, Ngô Truy thừa cơ nhét một vật vào trong cổ áo cậu.
Vật này lành lạnh, trơn nhẵn, Ngô Trung Nguyên lập tức biết đó là thứ gì. Cậu cũng hiểu rằng Ngô Truy giả vờ ho chỉ là để dẫn dụ mình lại gần, nhằm bí mật giao khối ngọc thạch trắng này cho cậu.
Làm xong những việc này, Ngô Truy như trút được gánh nặng, y nhắm mắt lại thở hắt ra một hơi dài, trên mặt hiện lên nụ cười.
Y vốn đã nến tàn dầu cạn, hoàn toàn dựa vào ý chí để chống đỡ, giờ đây đã hoàn thành sứ mệnh, tâm nguyện đã thỏa, sắc hồng nhuận trên mặt dần tan đi, thay vào đó là vẻ trắng bệch không còn giọt máu.
"Ngô Truy." Ngô Trung Nguyên gọi tên y.
Ngô Truy dường như không ngờ Ngô Trung Nguyên có thể gọi đúng tên mình, tinh thần hơi phấn chấn lên một chút, y mở mắt nhìn về phía Ngô Trung Nguyên.
Sau một thoáng khựng lại, Ngô Truy giơ tay chỉ vào hàng cuối cùng của trang giấy cuối trên kẹp tài liệu, rồi lại chỉ vào chính mình.
Hàng cuối cùng này có lẽ đại diện cho những tộc nhân bình thường bên dưới vu sư và dũng sĩ, hành động này của Ngô Truy chắc là muốn biểu thị y chỉ là một tộc nhân bình thường mà thôi.
Ngô Trung Nguyên không hiểu rõ hàm ý trong hành động này của y nên ngẩng đầu nhìn Ngô Truy.
Lần này Ngô Truy không nhìn cậu mà nhìn về phía Vương viện trưởng và Vương Hân Nhiên. Sau một thoáng nhìn thẳng, Ngô Truy giơ tay phải lên, trầm giọng nói điều gì đó, sau đó gập ngón tay nắm thành quyền, đấm mạnh vào vách buồng. Kèm theo một tiếng động trầm đục, vách buồng bằng thép không gỉ dày cộp bị đấm thủng một lỗ.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, không ai trong ba người ngờ được một kẻ sắp chết lại có thể bộc phát ra sức mạnh kinh hồn đến thế. Đến khi trấn tĩnh lại nhìn kỹ Ngô Truy, họ phát hiện y đã bất động. Cú đấm này chính là đòn cuối cùng trước lúc lâm chung, đã vắt kiệt chút sinh mệnh cuối cùng của y, ngay cả cánh tay phải vừa đấm ra cũng không kịp thu về.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Vương viện trưởng tiến lên kiểm tra hơi thở, rồi bắt mạch cho Ngô Truy, sau đó quay người lắc đầu với hai người.
Vương Hân Nhiên gật đầu, cất điện thoại đi.
Vương viện trưởng nghiêng người xem xét vách buồng, kinh hãi cảm thán: "Một người sắp chết sao lại có sức mạnh lớn như vậy?"
"Y sợ Ngô Trung Nguyên không muốn quay về, nên muốn thông qua việc phô diễn vũ lực để khơi gợi sự tò mò trong lòng cậu, thúc giục cậu trở về." Vương Hân Nhiên nói.
"Không phải đâu." Ngô Trung Nguyên nhắm mắt lắc đầu, "Y đang thị uy với các người, muốn nói cho các người biết tôi không phải là kẻ đơn độc, khiến các người phải kiêng dè mà không dám làm hại tôi..."