Quy Nhất

Chương 41. Giải quyết hậu quả

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nghe Lâm Thanh Minh nói vậy, Ngô Trung Nguyên càng thêm đau buồn, định nói gì đó nhưng lại chẳng biết nên mở lời thế nào.

Lâm Thanh Minh cũng không đợi cậu lên tiếng, dứt lời liền tăng ga, lái xe máy phóng về hướng Bắc.

Thấy Lâm Thanh Minh thật sự muốn đi, Ngô Trung Nguyên vội vã muốn nói điều gì đó, nhưng dù trong lòng có ngàn vạn lời muốn nói cũng không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng dáng anh biến mất ở lối vào con hẻm phía Bắc.

Đến khi không còn thấy Lâm Thanh Minh nữa, Ngô Trung Nguyên mới đột nhiên sực tỉnh, thi triển khinh công đuổi theo về hướng Bắc. Sau ngày hôm nay, Lâm Thanh Minh sẽ phải phiêu bạt nơi góc biển chân trời, hai anh em có lẽ sẽ khó lòng gặp lại nhau nữa. Có những lời cậu bắt buộc phải nói với anh, nếu hôm nay không nói, sau này có lẽ sẽ không còn cơ hội.

Thế nhưng khi đuổi tới đầu hẻm, Ngô Trung Nguyên lại dừng bước. Cậu dừng lại không phải vì không thấy Lâm Thanh Minh, mà là đột nhiên nghĩ ra có một số chuyện dù có nói với anh cũng vô ích. Ban đầu cậu định nói cho Lâm Thanh Minh biết lai lịch thực sự của mình, để anh cùng cậu tìm cách quay về thời cổ đại, chỉ cần về được đó, Lâm Thanh Minh sẽ không còn là tội phạm nữa.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại, con đường này hoàn toàn không khả thi. Nguyên nhân rất đơn giản, muốn duy trì sự sống cho Hoàng Bình thì phải gánh vác viện phí cực kỳ đắt đỏ, Lâm Thanh Minh vừa phải lẩn trốn sự truy bắt, vừa phải liều mạng kiếm tiền, căn bản không có thời gian để làm việc khác.

Cuối cùng, Ngô Trung Nguyên vẫn không cất tiếng gọi, chỉ lẳng lặng nhìn theo Lâm Thanh Minh rời đi cho đến khi bóng dáng anh khuất hẳn mới thu hồi tầm mắt.

Đau lòng buồn bã là điều khó tránh, muốn khóc cũng là lẽ thường tình, nhưng Ngô Trung Nguyên vẫn cố gắng nhịn xuống, bởi Lâm Thanh Minh từng nói đàn ông không được khóc.

Việc cấp bách lúc này là giúp Lâm Thanh Minh giải quyết hậu quả. Cậu đem chiếc gậy ném thẳng xuống sông, món đồ này đã được tính vào viện phí của Lâm Thanh Minh rồi.

Hai mươi vạn trong lòng phải mau chóng mang đến bệnh viện. Mặc dù Lâm Thanh Minh cho rằng Triệu Đại Trung sẽ không báo cảnh sát nhưng cậu vẫn không yên tâm. Đây là tiền cứu mạng, dù Triệu Đại Trung có báo cảnh sát, cậu tin rằng cảnh sát cũng sẽ không đến bệnh viện để đòi lại số tiền này.

Định bắt xe đến bệnh viện, nhưng cậu lại tạm thời thay đổi ý định, quay lại phía tường nam của Đại Trung Địa Sản, từ chỗ khuất nhìn về phía phòng bảo vệ. Lúc này Triệu Đại Trung vẫn chưa xuống, quanh phòng bảo vệ cũng không có ai.

Đợi chừng ba năm phút, Triệu Đại Trung đi xuống, vào phòng bảo vệ nán lại khoảng mười phút rồi mới đi ra hướng về phía xe hơi của mình.

Hai nhân viên bảo vệ cũng theo ra, đứng ở cổng cho đến khi xe của Triệu Đại Trung rời đi mới quay lại phòng bảo vệ.

Nhìn hành động của hai người thì không thấy gì lạ, nhưng trên mặt họ luôn rạng rỡ nụ cười tươi rói. Việc bị người ta trói lại rồi nhét giẻ vào miệng chẳng phải chuyện gì vui vẻ, việc không thể bảo vệ tổng giám đốc cũng rất mất mặt, sở dĩ họ cười tươi như vậy chắc chắn là vì đã nhận được lợi lộc, chính là tiền bịt miệng.

Điều này cũng gián tiếp chứng minh Triệu Đại Trung thật sự sẽ không báo cảnh sát.

Khi trở lại bệnh viện đã là bốn giờ chiều, Viện trưởng Vương đang họp nên Ngô Trung Nguyên đi đóng tiền đặt cọc trước. Lúc nộp tiền cậu đã phân vân rất lâu, ban đầu định để lại hai vạn cho gia đình Hoàng Bình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại rồi đổi ý, số tiền này dùng để duy trì mạng sống cho chị dâu, không thể dùng vào việc khác, gia đình họ khó khăn thì cậu có thể tìm cách giúp đỡ sau.

Nhưng cuối cùng cậu vẫn chỉ nộp mười tám vạn, bởi vì cậu sắp khai giảng rồi, tiền học phí và sinh hoạt của bản thân cũng là một vấn đề, cậu thực sự không có khả năng tiếp tế cho nhà họ Hoàng.

Năm giờ chiều, Viện trưởng Vương họp xong trở về văn phòng, lúc này Ngô Trung Nguyên đã đợi trước cửa phòng ông gần một tiếng đồng hồ.

Cậu tìm Viện trưởng Vương vì hai việc: thứ nhất là để cảm ơn ông một cách chân thành, Viện trưởng Vương là người tốt đã giúp đỡ cậu rất nhiều; việc thứ hai là dặn dò chuyện của Hoàng Bình, cậu không thể luôn ở bên cạnh cô nên việc chăm sóc phải nhờ cậy vào bệnh viện.

Biết Ngô Trung Nguyên đã nộp mười tám vạn tiền đặt cọc, Viện trưởng Vương rất ngạc nhiên nhưng ông không hỏi về nguồn gốc số tiền, chỉ bảo Ngô Trung Nguyên cứ yên tâm, chỉ cần người nhà bệnh nhân không từ bỏ hy vọng thì bệnh viện cũng sẽ không từ bỏ việc điều trị.

Ngô Trung Nguyên còn muốn bắt chuyến xe khách cuối cùng để về làng, nói xong việc chính liền cáo từ ra về, Viện trưởng Vương đứng dậy tiễn cậu.

"Viện trưởng Vương, cháu có thể làm gì cho ông không?" Lúc này Ngô Trung Nguyên thực sự cảm thấy mang ơn mà không biết lấy gì đáp đền, lòng đầy xúc động xen lẫn bất lực.

Viện trưởng Vương mỉm cười lắc đầu: "Mau đi lo việc của cháu đi, đừng lo cho bệnh nhân, có biến cố hay tiến triển gì chúng tôi sẽ gọi điện thông báo cho cháu ngay."

Ngô Trung Nguyên gật đầu vâng lời, không quên nói thêm ngàn lời cảm ơn.

Năm giờ rưỡi, Ngô Trung Nguyên lên chuyến xe khách cuối cùng về trấn. Tiếp theo còn một việc cậu không muốn làm nhưng bắt buộc phải làm, đó là báo tin về tình trạng của Hoàng Bình cho gia đình cô.

Về đến làng trời đã tối hẳn, Ngô Trung Nguyên biết nhà Hoàng Bình ở đâu, tới cửa cậu chần chừ suốt mười phút mới đánh liều gõ cửa.

Ở nông thôn không dùng cách gõ cửa nhẹ nhàng mà thường là vỗ mạnh vào cánh cửa, vỗ xong thì tự mở cửa vào. Sau khi vào nhà, cậu thấy cha của Hoàng Bình đang ngồi trong bếp nhóm lửa. Nhà họ Hoàng thực sự rất nghèo, bóng đèn chỉ dùng loại mười lăm oát, cộng với việc sử dụng đã lâu bám đầy bụi bẩn khiến ánh đèn càng thêm mờ ảo.

Khi Ngô Trung Nguyên đi vào nhà chính, cậu liếc nhìn gian nhà phía Đông, cửa đang mở, bên trong có một cái cối đá nhưng anh trai của Hoàng Bình không có ở đó.

Cha của Hoàng Bình sức khỏe yếu, mắt lại kém, biết có người đến nhưng nhìn không rõ là ai, mãi đến khi Ngô Trung Nguyên đi tới cửa ông mới nhận ra, bèn vịnh vào bệ bếp đứng dậy chào hỏi cậu vào nhà.

Đang dịp Tết nên gặp mặt trước tiên phải chúc Tết, sau khi nói xong những lời xã giao, Ngô Trung Nguyên im lặng, cậu vẫn không đủ can đảm để nói ra sự thật không nên nói.

Cha của Hoàng Bình ngồi trước bếp nhóm lửa, nắp nồi làm bằng gỗ, hơi nóng bốc lên từ trong nồi mang theo mùi khoai lang và thức ăn thừa, lẫn với mùi ẩm mốc trong căn phòng khiến người ta cảm thấy vô cùng ngột ngạt.

Không đủ can đảm nói sự thật, Ngô Trung Nguyên bắt đầu hỏi thăm tung tích của Thuyên Trụ, Thuyên Trụ là tên thường gọi của anh trai Hoàng Bình.

Tên là Thuyên Trụ, nhưng thực ra cái gã khờ này chẳng ai giữ chân nổi, đã chạy mất tích nhiều ngày rồi. Cha cô sức khỏe kém, lại bị bệnh phổi, trời lạnh bệnh tình nặng thêm nên không thể đi xa, chỉ có thể tìm quanh đây nhưng cũng chẳng thấy đâu.

Cuối cùng Ngô Trung Nguyên cũng không đủ can đảm nói sự thật với người già cô độc này. Cha của Hoàng Bình bệnh nặng, cô là niềm hy vọng duy nhất của ông, nếu biết tình trạng thực sự của con gái, ông chắc chắn sẽ không chịu nổi cú sốc nặng nề này.

Không thể nói thật thì đành phải nói dối, trong lúc vạn phần bất đắc dĩ, Ngô Trung Nguyên chỉ còn cách bịa chuyện. Cậu nói rằng ông chủ xưởng may nơi Hoàng Bình làm việc gặp chuyện, nên cô đã theo các công nhân khác sang xưởng khác làm, xưởng mới việc rất nhiều, ngày nào cũng phải tăng ca, Tết cũng không được nghỉ. Cuối cùng cậu lấy hai vạn tệ ra, nói là Hoàng Bình bận quá không về được nên nhờ cậu mang tiền lương về hộ.

Lão nhân làm sao ngờ được Ngô Trung Nguyên đang lừa mình, nghe cậu nói vậy liền thắc mắc hỏi ông chủ xưởng cũ gặp chuyện gì, Ngô Trung Nguyên cũng không nói quá chi tiết, chỉ bảo nghe Hoàng Bình nói ông chủ gặp chuyện, còn cụ thể là chuyện gì thì cậu cũng không rõ.

Cha của Hoàng Bình tin lời, cầm hai vạn tệ mà vui mừng khôn xiết. Cuộc sống của nhà họ Hoàng bấy lâu nay luôn túng quẫn, hai vạn tệ này có thể giúp ích được rất nhiều việc.

Ngô Trung Nguyên trút được gánh nặng trong lòng. Lúc Hoàng Bình ngã lầu là khi công nhân đang nghỉ phép nên không mấy ai biết chuyện, nhưng việc ông chủ xưởng bị giết chắc chắn sẽ xôn xao sau kỳ nghỉ. Cậu tiết lộ tin này trước cho cha cô để sau này nếu ông có nghe thấy tin đồn gì thì cũng sẽ không suy nghĩ nhiều nữa.

Cơm chín, cha Hoàng Bình mời Ngô Trung Nguyên ở lại dùng bữa, cậu cũng không từ chối, giấu đi nỗi lòng trĩu nặng, cố gắng tỏ ra thoải mái.

Sau bữa ăn, biết nhà của cậu đã bị phá dỡ, ông liền giữ cậu ở lại ngủ qua đêm.

Ngô Trung Nguyên vốn định từ chối nhưng nghĩ lại rồi đồng ý. Cậu không thể cứ thế mà đi, phải tìm cách đưa Thuyên Trụ về, đồng thời giữ chân cha cô ở nhà để ông khỏi vì nhớ con gái mà lên thành phố tìm kiếm.

Dọn dẹp bàn ăn xong, Ngô Trung Nguyên rời đi, đến tiệm tạp hóa trong làng mua đồ cúng rồi ra khu đất cũ của nhà mình để tế bái sư phụ.

Ngôi nhà đã mất từ lâu, đống đổ nát cũng không còn, ngay cả cái cây lớn cũng bị chặt bỏ. Nơi này sắp xây dựng khu nghỉ dưỡng, khu vực này là một phần của sân golf nên đã được trồng thảm cỏ.

Dù không còn vật tham chiếu nhưng Ngô Trung Nguyên vẫn tìm được vị trí chính xác của mộ sư phụ. Tuy nhiên cậu không bái tế ở gần đó mà đứng từ xa đốt vàng mã, rưới rượu, rồi lầm bầm trò chuyện với sư phụ, cầu xin người phù hộ cho Lâm Thanh Minh...