Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Các vị tin không?”
“Tài xế uống say, thắng xe lại không ăn, có thể tinh chuẩn lái qua nhiều sơn đạo hung hiểm như vậy, lại chuẩn xác vòng qua vài căn nhà bùn ở cửa thôn, đúng lúc tông vào nơi sư phụ tôi ngủ?”
“Trời mới biết nó làm sao lái tới đó… Nhưng đây là sự thực.”
Lưu Thừa Phong nói đến đây, cảm thấy mình kéo xa, dừng một chút lại nghiêm túc nói:
“Nói chung, thế giới trong cửa máu hết sức phức tạp, chúng ta thông qua quỷ xá nhìn thấy bất quá một góc băng sơn.”
“Cho nên tôi làm theo yêu cầu trên tấm bia đá, xác thực có một nguyên nhân… nhưng bây giờ không thể nói cho các vị biết.”
Ông chỉ chỉ tấm bia đá.
“Chí ít, phải được sự đồng ý của nó trước.”
“Tấm bia đá?”
“Không, ý của tôi là chữ lưu ở trên tấm bia đá, người đại biểu dương, không thôi nếu như tôi nói cho các vị biết chính là đang hại các vị, không chừng ngày mai toàn bộ các vị phơi thây ở trong các ngõ ngách của thành phố.”
Biểu tình của Lưu Thừa Phong ít có nghiêm túc như thế, ba người cũng biết đích xác không phải ông đang nói láo.
“Vậy… phải làm sao đây?”
Ninh Thu Thủy hỏi.
Lưu Thừa Phong quan sát ba người vài lần:
“Các vị xác định, các vị muốn vào vũng nước đục này?”
“Tôi nói rõ với các vị, một khi vào nó mắt, thì có thể không ra được nữa!”
…
“Từ một khắc chúng ta bị quỷ xá chọn kia trở đi, không phải đã không có đường lui sao?”
“Nói lời không dễ nghe, đến cánh cửa thứ chín rất có thể mọi người cũng sẽ chết, nếu như vậy, vì sao không thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình khi còn sống nhỉ?”
Bạch Tiêu Tiêu đã quyết tâm một con đường đi tới đen tối.
“Chú râu rậm, chú không cần lo lắng những thứ này, chúng tôi đều muốn biết rằng chân tướng.”
Ninh Thu Thủy biết Mạnh Quân cũng có lý do không thể không tiếp tục.
“Được rồi, ngày hôm nay tôi đây thử xin phép chúng nó, ngày mai nếu như chúng nó đồng ý, tôi sẽ nói với các vị một chút đồ tôi biết phía sau ở cửa máu.”
Chú râu rậm nói xong, lấy ra một thanh dao nhỏ đặc chế màu đen, bắt đầu khắc chữ ở trên tấm bia đá.
【 Âm: Hai ba bạn tôi, muốn tìm chân tướng, được chứ? 】
“… Chuyện đêm nay không thể nói với bất kỳ người nào, bản thân trở về khép chặt miệng một chút, nếu như được, ngày mai tôi sẽ giải đáp một ít nghi hoặc của các vị, nếu như không được, tôi sẽ chọn ra một ít tôi có thể nói với các ngươi, còn dư lại phải nhờ vào các vị tự đoán, vậy là chuyện của bản thân các vị, không có quan hệ gì với tôi.”
“Sau khi bữa tiệc bắt đầu, Âm sơn sẽ trở nên đặc biệt đặc biệt nguy hiểm, hiện tại thừa dịp thời gian còn chưa tới, các vị mau chóng theo tôi xuống núi!”
Giọng của Lưu Thừa Phong phi thường nghiêm túc, anh nhìn xung quanh, xác nhận không vấn đề, liền dẫn ba người đi một hướng ngược lại.
Ông cầm trên tay một chậu đặc thù, bên trên có ba hạt châu, liên tục lăn ở trên chậu.
Trên đường, Mạnh Quân vẫn rất lo lắng cho Lương Ngôn, bất quá Lưu Thừa Phong nói cho anh biết, chuyện của Lương Ngôn bọn họ đã không quản được.
Không cho tính chỉ có hai loại khả năng, loại thứ nhất là Lương Ngôn đã chết, loại thứ hai đó chính là lúc này Lương Ngôn đã xuất hiện ở thế giới bên kia cửa máu.
Vô luận là loại nào, hiện tại bọn họ đều không quản được.
Có chú râu rậm dẫn dắt, đường xuống núi trở nên an toàn rất nhiều, bọn họ không có gặp chuyện quỷ dị gì nữa.
Lúc tách ra, tựa hồ Ninh Thu Thủy muốn hỏi Lưu Thừa Phong chút gì, thế nhưng thái độ của Lưu Thừa Phong phi thường kiên quyết, ông nói với Ninh Thu Thủy, ngày mai trước khi đầu kia truyền lại tin tức, ông không thể vọng nghị về bất cứ chuyện gì trên Âm sơn.
Nếu chú râu rậm đã nói như vậy, Ninh Thu Thủy cũng không tiện hỏi nữa.
Kiên trì đợi đến buổi tối ngày thứ hai, Lưu Thừa Phong gọi cho bọn họ một cú điện thoại.
Ba người tề tụ ở trang viên Mê Điệt Hương.
Đây là lần đầu tiên Lưu Thừa Phong tới đây, bị cảnh trí bên này cho hung hăng làm rung động.
Đi tới biệt thự của Bạch Tiêu Tiêu, bốn người ngồi ở đại sảnh, theo thường lệ Lưu Thừa Phong khui cho mình một chai nước ngọt.
“Nói với các vị trước, đối phương đã đồng ý.”
“Tôi có thể nói với các vị một ít chuyện ma về phía sau cửa máu, khả năng đây sẽ tạo thành trùng kích tam quan khó có thể tưởng tượng cho các vị, trước đó, các vị cần phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
Mọi người rất khó từ trên mặt của Lưu Thừa Phong nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc như vậy, cũng bắt đầu nhịn không được hiếu kỳ trong miệng ông rốt cuộc sẽ nói những chuyện gì?
“Chớ thừa nước đục thả câu, chú trực tiếp giảng đi, tất cả mọi người không phải con nít.”
Từ trước đến nay Mạnh Quân đều là người thích đi thẳng vào chủ đề.
Lưu Thừa Phong lại nhìn hai người khác một mắt, sau khi xác nhận bọn họ cũng không có ý kiến gì, lúc này mới từ từ nói:
“Trước tiên tôi hỏi cái vấn đề, đêm qua các vị ở chỗ tấm bia đá trên núi, có nhìn thấy người nào hay không?”