Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Vậy sao nhị ca không khóc?” Tứ đệ hỏi.

Trưởng huynh lườm đối phương một cái: “Đệ tưởng ai cũng giống đệ chắc, không chỉ là kẻ mách lẻo, mà còn là đồ nhát gan. Nhị đệ mới không thóc đâu, ta cũng sẽ không khóc.” Rõ ràng là hắn đã quên mất cảnh tượng mình bị đánh khóc rống lên mấy ngày trước rồi.

Tan học, mấy người liền đi đến chỗ lão thái thái thỉnh an, ai ngờ vừa đi được nửa đường thì chạm mặt Phương Ân, tùy tùng bên cạnh phụ thân Phong Giản Ninh.

“Nhị lang quân, thế tử gọi ngài đến ngoại thư phòng một chuyến.”

“Xem ra phụ thân đã biết rồi, nhị đệ đi đi, tỷ sẽ chuẩn bị thuốc trị thương cho đệ, lần này đệ cứ coi như rút ra bài học, sau này không được tái phạm nữa.” Phong Nghiên Mẫn vẫn rất có phong thái của một người trưởng tỷ, lúc rời đi còn lén nháy mắt với hắn, ý là nhỡ đâu phụ thân đánh hắn, nàng sẽ đi dọn cứu binh.

“Đa tạ.” Phong Nghiên Sơ nhếch khóe miệng, thở dài với Phương Ân: “Đi thôi.”

Ngoại thư phòng, Dương Húc Thăng đã cáo trạng xong rồi.

Phong Giản Ninh nghe xong lông mày vẫn luôn nhíu chặt, ông cảm thấy đứa con thứ hai này thực sự quá nghịch ngợm, không chỉ xúi giục mấy anh em tè vào vại rượu, hôm nay lại còn ngủ gật trong lớp.

“Phụ thân.” Phong Nghiên Sơ thấy sắc mặt phụ thân khó coi, sau khi vào cửa liền vô cùng quy củ hành lễ.

“Có biết vì sao ta gọi con đến không?”

“Ngủ gật trong lớp ạ.”

“Thì ra con cũng biết cơ đấy, nói đi, hôm nay học cái gì?”

“Hôm nay ôn lại ‘Mông Đồng Tu Tri’.”

“Đã thuộc chưa?”

Phong Nghiên Sơ nghe thấy câu này liền ngẩng đầu lên: “Chẳng phải người nói ngày mốt mới kiểm tra sao?” Lời vừa dứt, thấy đối phương sắp nổi giận, hắn vội vàng đọc thuộc lòng không sót một chữ.

Phong Giản Ninh không ngờ đứa con thứ hai lại đọc thuộc lòng trôi chảy đến vậy, điều này khiến cơn giận của ông nghẹn ở lồng ngực, lên không được xuống không xong, vô cùng khó chịu: “Đừng tưởng con thuộc rồi thì tài giỏi lắm, là có thể ngủ gật trong lớp! Nếu còn có lần sau, cẩn thận cái da của con!”

Cuối cùng ông vẫn không phạt, mấy ngày trước vì chuyện đứa con thứ hai bị ngất xỉu, mẫu thân đã gọi ông qua mắng cho một trận té tát, ngay cả phụ thân cũng trách ông ra tay không biết nặng nhẹ.

Phong Nghiên Sơ cúi đầu nhìn gạch lát nền không nói một lời, chọc tức Phong Giản Ninh mắng: “Cút cút cút, đừng ở đây chọc tức ta!” Nghe thấy lời này, hắn liền chạy bay ra ngoài.

Vừa đến chỗ tổ mẫu, đối phương liền kéo hắn lại cẩn thận đánh giá từ trên xuống dưới: “Phụ thân con có đánh con không?”

“Không ạ, phụ thân mắng tôn nhi một trận rồi cho tôn nhi về.” Phong Nghiên Sơ không hề để tâm đến lời mắng của phụ thân, mắng thì mắng thôi, chẳng đau chẳng ngứa.

“Vậy thì tốt, phụ thân con cũng thật là, trước đó con đang ốm, chắc chắn là nghỉ ngơi chưa đủ, tối nay ngủ sớm một chút.” Sau đó quay sang nói với đại nương tử Đường Thần: “Lát nữa con nhớ dặn dò, bảo nhũ mẫu canh chừng nó ngủ.”

Đường Thần đáp: “Vâng, lát nữa con sẽ dặn dò Lý ma ma.”

Đến tối, Phong Nghiên Sơ viết xong chữ mà Dương tiên sinh giao, hoàn toàn không có ý định đi ngủ, ngược lại còn nghiên cứu trò Hoa Dung Đạo. (Trò chơi xếp hình trượt dựa trên bối cảnh 'Tào Tháo bại trận ở đường Hoa Dung')

Lý ma ma bưng một bát canh bách hợp tuyết lê bước vào: “Nhị lang, uống xong bát canh bách hợp tuyết lê này rồi ngủ đi, kẻo ngày mai lại ngủ gật trong lớp.”

Tay trái của Phong Nghiên Sơ đã được bôi thuốc và quấn băng gạc, Lý ma ma định tự tay đút cho hắn ăn, hắn liền giơ tay trái lên: “Ma ma, con bị thương ở tay trái, có thể tự ăn được.”

Lý ma ma ép không được, đặt bát xuống thở dài: “Nhị lang, sau này nghe lời một chút, đừng nghịch ngợm nữa, con xem mới có mấy ngày mà đã bị đánh hai lần rồi, con cũng phải nghĩ cho di nương của con chứ, vừa nãy trước mặt con thì bà ấy vẫn bình thường, nhưng về phòng là lại lén lau nước mắt đấy.”

Lý ma ma không ngừng lải nhải khiến Phong Nghiên Sơ có chút mất kiên nhẫn, hắn ba hớp hai miếng uống sạch, đẩy bát lại: “Ma ma, con uống xong rồi, giờ con đi rửa mặt rồi ngủ đây.”

Lý ma ma nhận lấy bát, gọi với ra ngoài: “Bích Phương, hầu hạ lang quân rửa mặt.”

Một lát sau, Bích Phương dẫn theo mấy tỳ nữ nhị đẳng, bưng đồ rửa mặt bước vào. Con người ai cũng có tính ỷ lại, Phong Nghiên Sơ đến thế giới này chưa được mấy ngày, đã rất tận hưởng việc được người khác hầu hạ, hắn chỉ cần động mồm là xong.

Rửa mặt, đánh răng, ngâm chân xong, Lý ma ma đã trải giường sẵn sàng. Vì đại nương tử dặn dò, đêm nay bà sẽ gác đêm, nên đã trải chăn đệm trên chiếc sập ở gian ngoài.

Nằm trên giường, Phong Nghiên Sơ rất tỉnh táo, hắn tưởng mình không dễ chìm vào giấc ngủ, nhưng lại đánh giá thấp tốc độ và chất lượng giấc ngủ của trẻ con, khi tỉnh lại lần nữa đã là sáng sớm hôm sau, và vẫn là do Lý ma ma gọi dậy.