Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Quốc Nghi, ngươi câm miệng cho ta!” Tôn Sách chỉ vào Tôn Phụ, lạnh giọng khiển trách. “Ngươi mụ đầu rồi sao? Ngươi muốn nàng, ta ban nàng cho ngươi là được. Nể mặt ngươi, ta không giết cả nhà nàng, sao ngươi còn được voi đòi tiên, muốn cưới nàng làm chính thê? Vợ cả cái rắm, nàng ta chỉ là một tù binh, có tư cách gì làm chính thê? Ngươi tương lai là người bái tướng phong hầu, chính thê tự nhiên phải là danh môn vọng tộc, nàng ta xứng sao?”
“Bá Phù, huynh nghe đệ nói, đừng nổi giận mà…” Tôn Phụ cười làm lành, lẽo đẽo theo sau.
“Tránh ra, ngươi xem bộ dạng của ngươi đi, còn có chút khí phách trượng phu nào không?” Tôn Sách chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. “Bát tự còn chưa ra một nét, ngươi đã coi nàng như của báu, sau này còn đến mức nào nữa? Đại trượng phu lo gì không có vợ, ngươi cam lòng vì nàng mà hủy hoại tiền đồ sao?”
“Sao lại thế được, sẽ không đâu.” Tôn Phụ lẩm bẩm, xấu hổ xoa tay.
Tôn Sách hừ một tiếng, đẩy Tôn Phụ ra rồi hầm hầm bỏ đi. Tôn Phụ đứng tại chỗ, muốn đuổi theo nhưng lại không dám. Hắn để mắt đến Thái Kha, muốn cưới nàng làm chính thất, nhưng Tôn Sách lại kiên quyết phản đối. Dù tuổi tác lớn hơn Tôn Sách vài tuổi, nhưng khi Tôn Sách nổi giận, hắn cũng không dám chống đối.
Hôm qua, Tôn Sách cùng Bàng Đức Công luận đạo, lại có tuệ nhãn thức nhân, thu phục được mãnh tướng Hoàng Trung. Hôm nay, Tôn Sách đoán chắc Lưu Biểu sẽ không phái người chi viện, một lần là hạ được Châu Thái. Lần đầu xuất chinh, Tôn Sách đã dùng một trận thắng đẹp đẽ để chứng minh bản thân, cũng giành được sự ủng hộ của các tướng sĩ. So sánh với hắn, Tôn Phụ gần như không có công trạng gì, khí thế hoàn toàn lép vế.
“Tôn tướng quân, xin dừng bước!” Thái Kha từ một bên bước ra, lớn tiếng gọi.
Tôn Sách không dừng bước. Thấy vậy, Thái Kha vội xách vạt váy dài, chạy tới chắn trước mặt Tôn Sách, dang hai tay chặn đường. Nàng chạy quá vội, gấm vóc cũng không kìm được lồng ngực sóng sánh, trên mặt càng ửng lên một màu hồng, đẹp tựa hoa đào.
Thảo nào Tôn Phụ bị nàng ta mê hoặc. Tôn Sách thầm bật cười. Đối với nhà Tôn gia mà nói, Thái Kha cũng được xem là một bạch phú mỹ. Giống như năm đó cha già Tôn Kiên để mắt đến mẹ già Ngô phu nhân, mặt dày đến cửa cầu thân, Tôn Phụ cũng bị Thái Kha làm cho mê mẩn. Bình thường hắn gặp phụ nữ không phải là nông phụ áo vải trâm gai thì cũng là tỳ nữ tạp dịch trong doanh trại quân nhu, làm gì được thấy loại tiểu thư được nuông chiều từ bé, da thịt mịn màng, thân hình đẫy đà thế này. Chỉ vài cái liếc mắt đưa tình, Tôn Phụ đã hoàn toàn đầu hàng.
Tôn Sách dám chắc, nếu cưới nàng, tương lai Tôn Phụ sẽ không có ngày nào yên ổn. Cũng chính vì thế, Tôn Sách mới bề ngoài phản đối, nhưng ngấm ngầm thêm dầu vào lửa. Muốn đứng vững ở Kinh Châu, Tôn gia cần sự ủng hộ của nhà họ Thái, liên hôn là phương thức thích hợp nhất, nhưng hắn lại không thể quá thân cận với nhà họ Thái, nếu không tất sẽ bị họ khống chế. Để Tôn Phụ liên hôn với nhà họ Thái vừa là nể mặt Tôn Phụ, lại vừa lôi kéo được nhà họ Thái, một công đôi việc, tiến thoái ung dung.
Còn về bản thân Thái Kha, Tôn Sách thật sự không lọt mắt. Thứ nhất, hắn biết người này không phải dạng hiền thê lương mẫu, thứ hai, có quá nhiều mỹ nữ để cưới, hắn không có hứng thú với quả phụ trung niên này. Đừng nhìn nàng bây giờ diễm lệ tứ phía, phụ nữ thời này nhanh già lắm, đợi nàng sinh con, qua vài năm nữa, nét già sẽ hiện ra, trông chẳng khác gì mẹ kế. Tôn Phụ từ nhỏ thiếu tình thương của mẹ có lẽ sẽ thích, chứ hắn thì không.
“Ngươi muốn nói gì?” Tôn Sách nhíu mày, quay lại lườm Tôn Phụ một cái. “Quốc Nghi, đem nữ nhân của ngươi về đi, còn ra thể thống gì nữa? Ngươi không biết xấu hổ, nhưng Tôn gia ta còn cần mặt mũi.”
Tôn Phụ ngượng đến đỏ bừng mặt, ba bước thành hai chạy tới, kéo Thái Kha định đi. Thái Kha hất tay hắn ra, lớn tiếng nói: “Tôn tướng quân, ngài không cần chê bai Quốc Nghi, ta đã nguyện ý gả cho chàng thì sẽ toàn lực ủng hộ. Chẳng phải ngài muốn binh lính và lương thảo sao? Được thôi! Ngài muốn gì, ta cho nấy, có điều, số binh lương này không thể cho ngài, mà là của hồi môn của ta, chỉ dành cho Quốc Nghi.”
“Của hồi môn?” Tôn Sách cười lạnh một tiếng: “Bao gồm cả ngươi, toàn bộ Châu Thái đều là chiến lợi phẩm của ta, ngươi có tư cách gì để ra điều kiện với ta?”
“Vậy thì tốt, ngài cứ đồ sát Châu Thái đi.” Thái Kha cũng đáp lại bằng một nụ cười lạnh. “Lệnh tôn Tôn tướng quân lấy việc đánh bại Đổng Trác mà thành danh, còn ngài lại muốn trở thành một tên đồ tể giống như Đổng Trác, ta xem toàn bộ Kinh Châu còn có mấy nhà nguyện ý ủng hộ ngài.”
“Ngươi nói cái gì?” Tôn Sách giận dữ, đưa tay rút đao. Thái Kha không những không lùi, ngược lại còn ngẩng mặt, ưỡn ngực, trừng mắt nhìn Tôn Sách. Tôn Phụ hoảng sợ, vội vàng xông tới, ôm ngang Thái Kha giấu sau lưng mình. “Bá Phù, huynh đừng chấp nhặt với một nữ nhân. Nhưng nàng nói đúng, giết tù binh là điềm xấu, cho dù thúc phụ biết được cũng sẽ không đồng ý.”
Tôn Sách trong lòng cười thầm, nhưng mặt ngoài vẫn tỏ vẻ bực tức. Hắn thu trường đao lại, chỉ vào Tôn Phụ. “Ngươi đó, đừng trách ta không nói trước, sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy trong tay nữ nhân này, đến lúc đó có hối cũng không kịp.”
“Ngài yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để ngày đó xảy ra.” Thái Kha ở sau lưng Tôn Phụ, nhón chân lên, nói với Tôn Sách.
“Hừ!” Tôn Sách khịt mũi, phất tay. “Ta không quản được ngươi, ngươi đi mà xin chỉ thị cha ta và huynh trưởng của ngươi đi, xem họ dạy dỗ ngươi thế nào.” Nói rồi, hắn xoay người bỏ đi, được hai bước lại quay đầu lại. “Tập trung thuyền của nhà họ Thái lại, cố gắng vận chuyển thêm lương thực qua đó. Ta đoán không bao lâu nữa, Lưu Biểu sẽ phái binh bao vây Châu Thái.”
“Ta biết, ta biết.” Tôn Phụ lau mồ hôi trán, luôn miệng đáp ứng.
Thái Kha oán hận nhìn chằm chằm bóng lưng Tôn Sách, cắn răng không nói. Tôn Phụ kéo nàng đi tìm Thái Phúng, đem ý của Tôn Sách nói lại một lần. Thái Phúng cười khổ, biết rõ Tôn Sách đang xẻo thịt nhà họ Thái, nhưng cũng chỉ có thể đồng ý, sắp xếp người đi chất lương lên thuyền. Tôn Phụ vui mừng hớn hở rời đi, Thái Phúng nhìn Thái Kha, thở dài một tiếng.