Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong hậu hoa viên Vương phủ, Thẩm Đinh Hòa vốn nên an giấc trong khuê phòng, lúc này đang lén lút di chuyển, bộ diêu lưu tô bên thái dương khẽ lay động theo từng động tác.

Dưới chân tường kê một chiếc ghế đẩu thấp do Thanh Du mang tới.

Thẩm Đinh Hòa giẫm lên mặt ghế, hai tay bám chặt vào khe gạch xanh trên đầu tường, mũi chân mượn lực đạp lên mặt tường leo lên trên.

Rõ ràng là tiểu thư khuê các được nuông chiều từ bé, động tác trèo tường lại vô cùng lưu loát.

Dù sao từ nhỏ nàng đã theo danh sư học qua vũ đạo và chút võ thuật cơ bản, chút độ cao này đối với nàng mà nói vốn không tính là khó.

Thanh Du và Thanh Như ở phía sau lo lắng đỡ lấy nàng, căng thẳng đến nỗi mặt mũi cứng đờ.

Thanh Du: “Tiểu thư, hay là quay về đi, nếu để Thái tử điện hạ biết được chuyện này, thế nào cũng sẽ phạt người…”

Thẩm Đinh Hòa vất vả lắm mới leo lên được đầu tường, mông vừa ngồi vững, nghe vậy liền quay đầu trừng mắt lườm nàng ấy một cái: “Phi phi phi, không được nói gở!”

Nàng giơ tay quệt chóp mũi, đáy mắt lóe lên giảo hoạt: “Ta chỉ nhất thời nổi, Tạ Diễn Chiêu huynh ấy cho dù là thần tiên, cũng không bắt được ta.”

“Nhưng mà tiểu thư…” Thanh Như còn muốn khuyên thì bọc hành lý trong tay lại bị Thẩm Đinh Hòa đoạt lấy.

“Được rồi, các ngươi mau trở về đi.”

Thẩm Đinh Hòa xua tay, ôm bọc hành lý xoay người, nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi đầu tường.

Khi chạm đất, mũi chân nàng điểm nhẹ, thân hình vững vàng, trên mặt nở nụ cười đắc ý.

Đang chuẩn bị xoay người chạy về phía đầu hẻm thì nhìn thấy một cái bóng đen sẫm.

Dưới bóng cây cách đó không xa, một dáng người cao ngất tĩnh lặng đứng đó, chính là thị vệ thiếp thân của Tạ Diễn Chiêu - Kinh Thương.

Hắn ta vô cảm chắp tay hành lễ với Thẩm Đinh Hòa, giọng nói trầm thấp không chút gợn sóng: “Tiểu thư, điện hạ đang đợi người trên xe ngựa.”

Hắn ta giơ tay ra hiệu, Thẩm Đinh Hòa lúc này mới phát hiện, trong bóng tối lại ẩn giấu một cỗ xe ngựa.

Cỗ xe ngựa kia bề ngoài mộc mạc giản dị, thậm chí cả màu sơn cũng hơi tối nhưng dưới ánh trăng mơ hồ toát ra vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm.

Lồng ngực Thẩm Đinh Hòa “thịch” một tiếng, nàng bất giác nuốt nước bọt, cười gượng lùi về sau nửa bước: “Chỉ tại bữa tối ăn hơi no nên ta ra ngoài tản bộ một chút, trễ thế này rồi, sẽ không quấy rầy Thái tử ca ca nữa…”

Nói đoạn, nàng xoay người muốn bỏ chạy nhưng vừa được mấy bước thì một dáng người cao lớn đã cản trước mặt nàng.

Nguyên Xích khoanh tay đứng đó, hiển nhiên đã phụng mệnh canh giữ ở đây từ trước rồi.

Rèm xe ngựa được phu xe vén lên, ánh nến vàng ấm áp từ trong khoang xe hắt ra, soi rõ nam nhân đang ngồi ngay ngắn bên trong.

Tạ Diễn Chiêu khẽ ngước mắt, ánh nhìn rơi trên người nàng, giọng nói trầm thấp đầy từ tính: “Nguyên Nguyên, qua đây.”

Thẩm Đinh Hòa ảo não nhăn mặt, đành chấp nhận số phận mà bước lên xe ngựa.

Cỗ xe này trông có vẻ kín đáo nhưng không gian bên trong lại khắc hẳn.

Sàn trải thảm dày dặn, bốn vách treo gấm vóc thêu chìm họa tiết mây lành, trong góc đốt một ngọn đèn trầm hương, làn khói lượn lờ, hương thơm thanh mát.

Trên chiếc kỷ nhỏ bày bộ chén trà tinh xảo cùng trái cây tươi, thậm chí còn đặt một cái lò sưởi tay, mọi chi tiết đều toát lên vẻ xa hoa.

Mà nam nhân ngồi ở chính giữa khoang xe kia, lại càng lóa mắt hơn cả cỗ xe ngựa này.

Tạ Diễn Chiêu vận một thân cẩm bào màu huyền, trên mặt vải thêu vân rồng màu vàng sẫm, dưới ánh nến những tia sáng lưu chuyển càng tôn lên dáng người cao lớn thẳng tắp của hắn.

Hắn có khuôn mặt đẹp như ngọc, nhưng không phải kiểu trắng trẻo ôn nhuận, mà là vẻ anh tuấn có phần lạnh lẽo, một đôi mắt phượng sâu thẳm như đầm nước lạnh, đuôi mắt khẽ xếch lên toát lên vẻ cao quý.

Ánh nến phác họa đường nét sườn mặt góc cạnh của hắn, giữa hàng mày ngưng tụ khí độ non sông, khóe môi vương một nụ cười nhàn nhạt như có như không.

Nhưng ý cười lại chưa chạm tới đáy mắt kia lại khiến người ta sinh lòng kính sợ.

Thẩm Đinh Hòa chọn chỗ ngồi cách xa hắn nhất.

Tạ Diễn Chiêu nhìn bộ dáng giấu đầu hở đuôi kia của nàng, đáy mắt lóe lên một tia cười kín đáo nhưng cũng không vạch trần, chỉ đưa tay về phía nàng, khẽ nhướng mày, ý tứ không thể rõ ràng hơn được.

Từ nhỏ đến lớn, chẳng có mấy ai quản được Thẩm Đinh Hòa, Tạ Diễn Chiêu chính là một người trong số đó.

Nàng giờ bị bắt tại trận, không trốn thoát được đành chấp nhận số phận đưa bàn tay nhỏ bé ra, đặt lên lòng bàn tay to lớn ấm áp của hắn.

Tạ Diễn Chiêu khẽ dùng sức kéo cả người nàng sang, vững vàng ấn nàng ngồi lên đùi mình.

Thẩm Đinh Hòa cũng không giãy giụa, ngược lại thuận theo tìm một tư thế thoải mái dựa vào.

Suy cho cùng lúc nhỏ học viết chữ, đọc sách, hầu như nàng đều được hắn ôm vào lòng dạy dỗ như vậy, cũng đã sớm quen thuộc với Long Diên Hương thanh mát trên người hắn.

Bàn tay Tạ Diễn Chiêu nhẹ nhàng đặt lên phần bụng dưới bằng phẳng của nàng: “Lại ăn no quá sao?”

Thẩm Đinh Hòa vùi đầu vào hõm cổ hắn, giọng nói rầu rĩ, vẫn còn cứng miệng: “Vâng, đúng là ta ăn hơi no nên ra ngoài đi dạo.”

“Ồ?” Tạ Diễn Chiêu khẽ cười một tiếng, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc.

“Lần trước nàng muốn lén lút chuồn đến núi Cửu Hoa cũng dùng lý do này.”

Thẩm Đinh Hòa khẽ giật mình, ngẩng đầu mở to đôi mắt hạnh long lanh, vẻ mặt thản nhiên.

“Có sao? Đó là ngoại tổ mẫu gọi ta đến ở cùng người vài ngày mà.”

“Cớ này dùng rồi.” Tạ Diễn Chiêu chậm rãi nói.

Thẩm Đinh Hòa vẫn chưa từ bỏ ý định, lại viện cớ khác: “Vậy thì đi tìm A Khê chơi. Mấy hôm trước nàng ấy nói mới có được vài món đồ chơi thú vị…”

Giọng nói của Tạ Diễn Chiêu vẫn bình tĩnh như cũ: “Cũng dùng rồi.”

Thẩm Đinh Hòa xìu xuống hoàn toàn, khuôn mặt nhỏ ủ rũ tựa lại lên vai hắn, không nói tiếng nào nữa.

“Không bịa được lý do nào nữa sao?” Tạ Diễn Chiêu cúi đầu nhìn nàng, ý cười trong giọng lại đậm hơn một chút.

“Hừ!” Thẩm Đinh Hòa bị hắn trêu chọc đến vừa tức vừa cáu, há miệng cắn một cái lên phần da thịt mềm mại bên cổ hắn.

Đáy mắt sâu thẳm của Tạ Diễn Chiêu chợt lóe lên một tia cười. Khắp thiên hạ này, kẻ dám vừa cắn vừa làm loạn với hắn như vậy cũng chỉ có duy nhất người đang ôm trong ngực này thôi.

Chương sau