Võ Đạo Trường Sinh

Chương 10. Việc này không do ngươi quyết định

La Kính Thiên bị chém đầu.

Nhờ bình sinh nhân duyên cũng không tệ, nên vẫn có người đến thu dọn thi thể cho y.

Trần Quan Lâu không vội vàng ra ngoại thành ngay. Hắn nghe ngóng được gia quyến La gia phải nửa tháng sau mới khởi hành đi lưu đày ở Tây Bắc, nên những ngày này hắn vẫn an tâm ở Thiên Lao làm nhiệm vụ.

Đợi đến khi cảm thấy sóng gió đã bình lặng, những gương mặt lạ lẫm lảng vảng ngoài Thiên Lao thưa dần, hắn mới cải trang đi tới Dương Liễu thôn ở ngoại thành. Quả nhiên, dưới gốc cây quế, hắn đào lên được một gói giấy dầu. Chẳng kịp xem bên trong có gì, hắn vội vã quay về kinh thành, sau khi xác định không có ai theo dõi mới dám về nhà.

Hắn cũng chẳng buồn uống hớp nước, lập tức mở bọc giấy ra. Bên trong là vàng bạc châu báu cùng một ngàn lượng ngân phiếu, tính sơ qua cũng phải tầm hai ngàn lượng. Ngoài ra còn có một danh sách, hắn đưa mắt quét nhanh qua một lượt rồi dứt khoát hơ lên ngọn nến, tận mắt nhìn danh sách cháy thành tro bụi.

Dưới đáy bọc giấy là một cuốn công pháp bí tịch mang tên "Thăng Thiên Lục".

Chỉ nhìn cái tên thôi, Trần Quan Lâu đã khó nén nổi vẻ kích động. Có phải là kiểu "thăng thiên" mà hắn đang nghĩ tới không? Chẳng lẽ đây là một thế giới tu tiên ẩn giấu? Trên đời này thật sự có các đại lão tu tiên sao?

Hắn sốt sắng lật xem, nhưng ngay sau đó lại lộ vẻ chán nản.

Có đại lão tu tiên hay không thì chưa biết, nhưng hiện tại hắn chắc chắn là mình không thể tu luyện được.

Bởi vì, hắn nhìn không hiểu!

Ngôn ngữ và văn tự bên trong quá mức súc tích khó hiểu, cần phải nghiền ngẫm từng chữ một. Chỉ cần hiểu sai ý nghĩa của một chữ thôi là có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma ngay. Thảo nào sau khi La Kính Thiên có được bí tịch này vẫn luôn không dám tu luyện. Hắn lật một mạch đến trang cuối, hóa ra bên trong còn giấu mấy tờ đao phổ.

Hắn thử múa may theo đao phổ một chút, cảm thấy đao phổ này phải phối hợp sử dụng cùng bí tịch "Thăng Thiên Lục" mới có thể phát huy uy lực lớn nhất.

"Thăng Thiên Lục" hẳn là một môn công pháp cực kỳ cao thâm, La Kính Thiên không cần thiết phải dùng thứ này để lừa hắn trước khi chết. Tạm thời chưa tu luyện được, hắn quyết định sẽ học thuộc lòng cả cuốn bí tịch, sau đó tranh thủ tìm những người có học vấn để thỉnh giáo, làm rõ ý nghĩa thực sự của từng chữ bên trong.

Dù sao hắn cũng có thừa thời gian, một năm không xong thì hai năm, ba năm... Hắn chẳng có gì phải vội cả.

Có tiền thì dễ làm việc.

Trần Quan Lâu tìm đến đám nha dịch áp giải phạm nhân lưu đày. Mọi người đều là người trong cùng hệ thống, ngày thường tuy ít qua lại, nhưng chỉ cần tiền bạc đầy đủ thì việc nhờ vả trông nom vài phạm nhân chẳng có gì khó khăn.

Hắn bỏ tiền ra đả thông quan hệ, không lộ diện trước mặt người nhà La gia mà chỉ đứng từ xa tiễn họ ra khỏi cổng thành. Sau đó, hắn bỏ tiền thuê cao thủ của Đả Hành để hộ tống thân nhân La gia bình an đến nơi lưu đày ở Tây Bắc.

La Kính Thiên chỉ nhờ hắn hộ tống gia quyến bình an ra khỏi kinh thành, nhưng Trần Quan Lâu đã nhận được "Thăng Thiên Lục" cùng bạc trắng, dứt khoát làm người tốt tới cùng, thuê người bảo vệ họ đến tận Tây Bắc. Nếu thật sự có kẻ muốn sát hại người nhà La gia, chắc chắn chúng sẽ không ra tay trong địa giới kinh thành mà sẽ chọn những đoạn đường hiểm trở sau khi rời kinh.

Phía Đả Hành sắp xếp một cao thủ hộ tống, đôi bên gặp mặt tại ngũ lý đình ngoài thành.

Đến ngũ lý đình, hắn thấy một người trong giới giang hồ đội nón lá, hai tay ôm kiếm.

"Chỉ có mình ngươi thôi sao?" Trần Quan Lâu có chút nghi ngờ thực lực của đối phương. Kiến đông cắn chết voi, chỉ có một người, dù có đánh được năm người thì chẳng lẽ đánh thắng nổi mười hay hai mươi người cùng lúc sao.

"Lâu lão bản cứ yên tâm, đây là cao thủ hàng đầu của Đả Hành chúng ta đấy." Gã quản sự phụ trách tiếp đón của Đả Hành cười nịnh nọt nói.

Trần Quan Lâu tiếp xúc với Đả Hành không dùng tên thật, hắn lấy hóa danh là họ Lâu, Lâu Lão Ngũ, mọi người đều gọi hắn là Lâu lão bản.

"Vạn nhất đối phương đông người..."

Xoẹt!

Kiếm ra khỏi vỏ!

Kiếm vào vỏ!

Một con ruồi vừa bay qua đã bị chém làm đôi, rơi xuống mặt bàn đá.

Trần Quan Lâu khẽ nheo mắt, lòng thầm rùng mình, kiếm nhanh thật! Hắn nhìn chằm chằm vào kiếm khách, diện mạo của y vẫn luôn bị chiếc nón lá che khuất, chỉ thấy được nửa khuôn mặt dưới với râu ria lởm chởm, trông có vẻ hơi sa sút nhưng lại mang nét phong trần phóng khoáng. Từ đầu đến cuối y không hề mở miệng nói câu nào.

Hắn khẽ hỏi gã quản sự Đả Hành:

"Mấy phẩm?"

Gã quản sự ra hiệu số hai.

Nhị Phẩm võ giả.

Đây chính là thực lực của Nhị Phẩm võ giả sao? Kiếm ra quá nhanh, Trần Quan Lâu căn bản không thấy đối phương rút kiếm thế nào, chỉ nghe thấy một tiếng động duy nhất. Kiếm ra rồi vào vỏ mà hắn chỉ nghe thấy một tiếng vang, tốc độ này đúng là thực lực của Nhị Phẩm rồi.

Tuy nhiên, với tư cách là khách hàng, hắn vẫn muốn bắt bẻ một chút:

"Chẳng phải nói là Tam Phẩm sao?"

"Lâu lão bản có chỗ không biết, cái giá ngài đưa ra chỉ mời được Nhị Phẩm thôi."

Ý tứ trong lời nói là: cao thủ Tam Phẩm thì có đấy, nhưng phải thêm tiền.

Trần Quan Lâu suy nghĩ một chút, nghiến răng nói:

"Cho thêm mấy tên Nhất Phẩm nữa đi, ta sợ không đủ người."

"Chuyện này... Lâu lão bản có lẽ không hiểu rõ thị trường rồi. Nếu chuyện mà Nhị Phẩm võ giả không giải quyết được thì Nhất Phẩm võ giả lại càng không có cách nào." Gã quản sự Đả Hành khéo léo chỉ ra rằng Lâu lão bản là người ngoài nghề. Chúng ta không lừa tiền ngài, chúng ta là người làm ăn lâu dài.

Trần Quan Lâu dứt khoát trả tiền.

Vị kiếm khách kia nhận tiền xong liền đi ngay, chỉ vài cái nhún người đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Gã quản sự thấy hắn trả tiền sảng khoái như vậy thì bắt đầu chào mời thêm:

"Lâu lão bản yên tâm, chuyến này đảm bảo không có vấn đề gì. Sau này ngài có nhu cầu cứ lại đến tìm ta, ta sẽ giảm giá cho ngài, giảm hẳn năm phần trăm."

Trần Quan Lâu cực kỳ chê bai, hắn không cần giảm giá, hắn muốn một môn đao pháp, loại phổ thông cũng được, hắn không chê. Về phương diện này, tin rằng người của Đả Hành rất thạo nghề.

Gã quản sự quả nhiên rất thạo, giới thiệu cho hắn một môn đao pháp không cần nội công tâm pháp cũng có thể luyện, còn nói nể tình hợp tác nên có thể tặng không cho hắn.

Tốt thế sao?

Trần Quan Lâu tức thì nghi ngờ, đơn hàng này e là hắn đã bị hớ rồi.

Có được đao pháp, hắn quay lại Thiên Lao tiếp tục làm việc.

Dãy chữ Bính lại mới tống vào một nhóm phạm nhân mới.

Đi ngang qua ngục số sáu mươi, bên trong là một tên hái hoa tặc mới đến. Loại này như chuột chạy qua đường, ai thấy cũng muốn đánh. Nghe nói trước kia hắn gây án ở địa phương nhưng không bị bắt, thế mà lại to gan lớn mật chạy đến kinh thành gây án, còn lẻn vào nhà Binh bộ Thị lang, suýt chút nữa đã làm nhục thiên kim tiểu thư nhà Thị lang đại nhân.

Cũng may, nhà Thị lang có nuôi mấy vị võ giả, gia đinh trong phủ cũng rất tận trách, kịp thời phát hiện tung tích tên hái hoa tặc, một chiêu đã tóm gọn.

Ở phòng giam cạnh tên hái hoa tặc là đại đạo tặc được giang hồ gọi là "Không Không tiên sinh", chuyên trộm cắp khắp nam bắc, còn dám chạy vào phủ công chúa hành nghề.

Thủ vệ phủ công chúa đâu phải hạng xoàng, mặc cho y có ba đầu sáu tay thì vẫn sa vào thiên la địa võng, bị đánh gãy hai chân rồi tống vào Thiên Lao.

Hai người bọn họ, một kẻ bị đánh gãy hai tay, một kẻ bị đánh gãy hai chân, lại đều sa lưới tại phủ đệ của hào môn quyền quý trong kinh thành, đúng là một cặp huynh đệ cùng khổ.

"Có gì ăn không?" Không Không tiên sinh bị đánh gãy chân không cử động được, chỉ có thể tựa vào vách tường. Trên mặt y đầy vết máu bẩn, từ lúc bị bắt tới giờ vẫn chưa được lau rửa, trông rất thảm hại.

"Tìm người đưa cơm ấy." Trần Quan Lâu nói xong liền tiếp tục tuần tra. Loại phạm nhân mới đến này ở Thiên Lao chính là béo bở nhất. Hắn là lính mới, rất tự giác giữ đúng vị trí của mình, không tranh giành mối làm ăn với đám lão làng.

Không Không tiên sinh kêu lên:

"Đám đưa cơm đó tâm địa đen tối quá, một bát cháo mà dám mở miệng đòi năm lượng bạc. Không đưa thì chúng bắt ta ăn cơm thừa canh cặn."

Trần Quan Lâu liếc đối phương một cái, vẫn tiếp tục tiến về phía trước.

Không Không tiên sinh lại gọi:

"Ta có tiền, nhưng ta không muốn bị hớ."

Trần Quan Lâu dở khóc dở cười.

Khì khì!

Việc này có do ngươi quyết định đâu!