Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Rượu mềm mại, mang theo hương hoa quả nhè nhẹ, hoàn toàn khác với thứ rượu nồng cay cháy cổ của Nguyên Hạ.
Đôi mắt nàng ta khẽ sáng lên, chân thành khen: “Rượu ngon.”
Thẩm Đinh Hòa mỉm cười, cũng nâng chén nhấp một ngụm. Không khí trong đình lặng xuống một lúc.
Đương Vu Thác Nhã đặt chén xuống, đầu ngón tay vô thức vuốt nhẹ thành chén trơn nhẵn. Cuối cùng nàng ta lấy hết can đảm, khẽ nói: “Chuyện… chuyện trong yến tiệc thiên thu hôm qua, mong Thái tử phi thứ lỗi. Ta…”
Nàng ta muốn giải thích rằng đó không phải ý định của mình mà là bị vương huynh ép buộc. Nhưng lời vừa đến môi lại thấy quá đỗi yếu ớt, giống như đang tự bào chữa, nên giọng nói dần nhỏ xuống.
“Không sao,” Thẩm Đinh Hòa nói bình thản, như đang nhắc đến một chuyện nhỏ không đáng kể.
“Bản cung biết đó không phải bản ý của công chúa.”
Đương Vu Thác Nhã kinh ngạc ngẩng đầu: “Thái tử phi… sao người biết được?”
Thẩm Đinh Hòa nhìn nàng ta, ánh mắt trong trẻo mà thấu suốt:
“Thần sắc của công chúa khi ấy bình lặng như mặt nước tĩnh. Trong mắt không hề có sự nóng vội muốn bám víu tranh sủng, trái lại giống như một con rối bất đắc dĩ. Ngược lại, khi công chúa mở lời, vương huynh của công chúa lại tỏ ra hưng phấn khác thường.”
Chỉ một câu nhẹ nhàng, lại như chạm đúng điểm yếu mà Đương Vu Thác Nhã đã cố giấu kín bấy lâu. Khóe môi nàng ta cong lên cười tự giễu. Nỗi chua xót bị đè nén đã lâu, trước vị Thái tử phi cao quý nhưng không khiến người khác cảm thấy áp lực này, nàng ta bỗng muốn thổ lộ tâm tình.
“Thái tử phi người quả nhiên thông tuệ sáng suốt.”
Giọng nàng ta càng lúc càng nhỏ, mang theo chút mơ hồ.
“Ta chỉ là một công chúa không mấy quan trọng của Nguyên Hạ. Chỉ vì từ nhỏ theo mẫu thân học được chút kỹ nghệ, có chút sở trường, nên mới được vương huynh dẫn đến Đại Chiêu.”
“Vương huynh… huynh ấy bảo ta tìm cách tiếp cận Thái tử điện hạ. Huynh ấy nói cho dù chỉ được một danh phận thấp nhất, đối với Nguyên Hạ cũng có lợi lớn. Như vậy… cuộc sống của mẫu thân ta trong cung có lẽ cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Nói xong, nàng ta vô thức ngước nhìn Thẩm Đinh Hòa, cho rằng sẽ thấy ánh mắt khinh miệt hoặc đề phòng. Nhưng đối phương chỉ lặng lẽ lắng nghe, sắc mặt gần như không thay đổi. Trong đôi mắt đẹp ấy phản chiếu sắc trời màu nước ngoài đình, vẫn là vẻ yên bình khiến người ta an lòng.
Đúng vậy.
Đương Vu Thác Nhã chợt nghĩ.
Những khốn cảnh mà nàng ta coi như xiềng xích của số mệnh, khó mà mở miệng nói ra đối với vị Thái tử phi sinh ra đã có tất cả này… có lẽ chỉ như cơn gió thoảng qua tai.
Thẩm Đinh Hòa cầm bình rượu, tự tay rót đầy chén cho nàng, rồi mới chậm rãi hỏi: “Vậy vì sao công chúa lại nói những chuyện này với bản cung? Dù sao… đây cũng có thể xem là ý đồ của Nguyên Hạ.”
Đương Vu Thác Nhã cầm chén rượu ấm trong tay, cảm nhận hơi ấm thấm dần vào lòng bàn tay, khẽ nói: “Bởi vì ta cảm thấy Thái tử phi là người rất tốt.”
Thẩm Đinh Hòa nghe vậy khẽ cười. Nụ cười của nàng sáng rực như nắng xuân: “Chỉ mời công chúa một chén rượu, vài miếng điểm tâm mà đã được khen như vậy sao? Công chúa thật quá lời.”
Đương Vu Thác Nhã cũng chỉ mỉm cười, không giải thích thêm.
Vị Thái tử phi lớn lên trong yêu thương này có lẽ sẽ không hiểu rằng đôi lúc chỉ một chén rượu, một miếng điểm tâm, một lời mời đơn giản… Đối với nàng ta, đó đã là một trong số ít những sự tôn trọng và thiện ý hiếm hoi trên thế gian lạnh lẽo này, đối phương là người đối xử với nàng ta không mang theo bất kỳ mục đích vụ lợi nào ngoài mẫu thân của nàng ta.
Trong mười mấy năm sống tại vương cung Nguyên Hạ, nàng ta đã nếm đủ mùi bị lãng quên và khinh rẻ. Chút ấm áp ít ỏi ấy đã đủ khiến nàng ta cảm kích, thậm chí sẵn sàng mạo hiểm một chút… chỉ để nói ra vài lời chân thật.
Thẩm Đinh Hòa nhìn vẻ cô đơn không thể xua tan trên mặt Đương Vu Thác Nhã, lòng khẽ mềm lại nhưng nhất thời không tìm được lời nào thích hợp để an ủi nàng ta.
Đúng lúc ấy, Kỳ Lộc vội vàng tìm đến Ngự hoa viên, hành lễ với hai người hành lễ: “Nô tài thỉnh an Thái tử phi nương nương. Điện hạ đang tìm người, đặc biệt lệnh cho nô tài tới đón người về.”
Thẩm Đinh Hòa khẽ lẩm bẩm: “Ta mới ra ngoài chưa đến nửa canh giờ mà…”
Kỳ Lộc cười nịnh nọt: “Điện hạ chỉ cần một lát không thấy nương nương đã lo lắng, trong Đông cung đã hỏi mấy lần rồi.”
Thẩm Đinh Hòa đành mỉm cười áy náy với Đương Vu Thác Nhã, dịu dàng nói: “Công chúa cứ tự nhiên, ta xin thất lễ trước.”
Đương Vu Thác Nhã vội đứng dậy hành lễ tiễn nàng.
Ánh mắt Thẩm Đinh Hòa lướt qua con diều giấy bên cạnh, giọng nói nhẹ nhàng bảo:
“Nếu công chúa thích con diều này thì cứ giữ lại.”
Ánh mắt Đương Vu Thác Nhã lóe lên kinh ngạc lẫn cảm kích, vội vàng nói: “Đa tạ Thái tử phi nương nương ban tặng.”
Trong thế đạo đầy ràng buộc đối với nữ nhân này, Thẩm Đinh Hòa chỉ mong, trong phạm vi không vượt quá giới hạn, có thể dành cho những người cũng là nữ tử như nàng một chút quan tâm và thiện ý.
…
Thẩm Đinh Hòa trở về Đông cung, đi thẳng đến thư phòng.
Tạ Diễn Chiêu đang đứng sau án thư lớn, chăm chú luyện chữ. Nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc, hắn ngẩng đầu lên, đưa tay về phía nàng, vẻ mặt cũng dịu đi.
“Lại đây, Nguyên Nguyên.”
Thẩm Đinh Hòa bước tới, đặt bàn tay hơi lạnh của mình vào lòng bàn tay hắn. Hắn khẽ kéo một cái, nàng liền rơi vào lòng hắn. Nàng vùi mặt vào hoa văn mãng xà được may bằng tơ vàng trên ngực hắn, giọng buồn rầu mang chút nũng nịu: “Ta mới ra ngoài có nửa canh giờ thôi…”
Bàn tay lớn của Tạ Diễn Chiêu vững vàng đặt nơi eo nàng, qua lớp y phục mỏng khẽ vuốt ve. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên má nàng:
“Nửa canh giờ còn chưa lâu ư?”
Tạ Diễn Chiêu không muốn để cho Nguyên Nguyên của hắn biết những ý nghĩ u ám và cố chấp trong lòng mình. Thật ra, hắn hận không thể buộc nàng bên cạnh mình từng giờ từng phút, nửa bước cũng không rời.
Nếu Nguyên Nguyên có thể mãi mãi dính lấy hắn như vậy thì tốt biết bao. Nhưng hắn cũng biết, làm vậy chẳng khác nào bẻ gãy đôi cánh của nàng, khiến nàng không còn vui vẻ.
Dù hắn có vô số cách để giam nàng trong một góc trời nhỏ nhưng Tạ Diễn Chiêu vẫn nguyện ý ở trong lãnh địa do mình nắm giữ mở ra cho nàng một khoảng trời tưởng như tự do.