Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lòng nàng ta khẽ chấn động.
Giọng nói ôn hòa, chậm rãi và kiên nhẫn này hoàn toàn khác với vị Thái tử lạnh lùng, uy nghiêm trên đại điện Thiên Hoa Yến, người chỉ một câu đã khiến cả điện lặng thinh.
Bên ngoài vẫn đồn rằng Thái tử cực kỳ sủng ái Thái tử phi. Hôm nay tận mắt chứng kiến những chi tiết nhỏ này, nàng ta mới biết lời đồn không những không sai, thậm chí còn chưa thấm vào đâu.
“Không biết hôm nay công chúa đến đây là có việc gì?”
Thẩm Đinh Hòa nuốt xong ngụm thuốc, lên tiếng hỏi.
Đương Vu Thác Nhã nhất thời nghẹn lời.
Vốn dĩ nàng ta định tìm cơ hội cầu kiến riêng Thái tử phi trước, mượn chút tình nghĩa giữa nữ nhân để từ từ tính toán. Không ngờ Thái tử cũng có mặt, lại còn thân mật đến vậy.
Dù ngăn cách bởi bức bình phong, khí thế áp bức vô hình cùng cảm giác bị ánh mắt lạnh lẽo dò xét vẫn khiến sống lưng nàng ta lạnh buốt. Những lời đã chuẩn bị sẵn trong đầu nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.
“Hôm trước được Thái tử phi tặng con diều tinh xảo vô cùng, ta rất thích.”
Nàng ta trấn tĩnh lại, chọn đề tài an toàn nhất.
“Vì thế ta chuẩn bị một ít y phục và trang sức đặc trưng của Nguyên Hạ. Tuy không đáng giá gì, nhưng cũng là chút tâm ý, mong Thái tử phi đừng chê.”
Thẩm Đinh Hòa cảm thấy đây không phải mục đích thật sự của nàng ta, nhưng cũng không tiện truy hỏi, chỉ khách sáo đáp: “Công chúa có lòng rồi. Chỉ là một món đồ nhỏ thôi, không cần bận tâm.”
“Ngoan, còn mấy ngụm nữa.” Sự chú ý của Tạ Diễn Chiêu hiển nhiên vẫn đặt trên bát thuốc, giọng nói dịu xuống vài phần.
Đương Vu Thác Nhã nghe tiếng bát muỗng khẽ chạm cùng những lời dịu dàng từ sau bình phong, nhất thời tiến thoái lưỡng nan, đành lên tiếng: “Lễ vật ta đã cho người đưa tới rồi, vậy ta xin phép cáo lui…”
Tạ Diễn Chiêu cho Thẩm Đinh Hòa uống xong ngụm thuốc cuối cùng, đặt bát rỗng lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, rồi lấy khăn lụa lau nhẹ khóe môi nàng. Lúc này hắn mới ngước mắt, ánh nhìn dường như xuyên qua tấm bình phong, rơi thẳng lên người Đương Vu Thác Nhã.
“Nếu công chúa có việc quan trọng, cứ nói thẳng.”
Giọng hắn lấy lại vẻ bình thản quen thuộc, nhưng vẫn mang theo cảm giác sắc bén như nhìn thấu lòng người.
Tạ Diễn Chiêu là nhân vật nào?
Ý chí kiên định, mưu lược thâm sâu, ánh mắt sắc sảo, điều này cả triều đình đều rõ.
Chuyện của sứ đoàn Nguyên Hạ vốn là do hắn sắp đặt. Bối cảnh và tính cách của những nhân vật chủ chốt trong các sứ đoàn, hắn đã nắm rõ từ lâu.
Vị công chúa Nguyên Hạ này có thể sống sót đến hôm nay giữa sự chèn ép của vương hậu, sự bắt nạt của huynh trưởng, lại còn biết ẩn nhẫn chờ thời, tuyệt đối không yếu đuối đơn giản như vẻ ngoài.
Thẩm Đinh Hòa nằm trong lòng Tạ Diễn Chiêu khẽ cắn một cái lên cằm hắn, như trách hắn quá thẳng thắn.
Trong mắt Tạ Diễn Chiêu thoáng hiện một tia cười rất khẽ. Hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng.
Hắn làm vậy là vì ai chứ?
Đã đến đây rồi thì cứ nói hết đi. Hắn cũng không muốn vị công chúa này còn tìm cách đến quấy rầy Nguyên Nguyên của hắn nữa.
Đương Vu Thác Nhã bị ánh mắt ấy ép đến không còn đường lui. Nàng ta hiểu rằng trước mặt người này, mọi sự vòng vo che giấu đều vô ích.
Nàng ta đột nhiên quỳ sụp xuống đất, không còn do dự, nói ra kế hoạch táo bạo nhất trong lòng: “Xin Thái tử điện hạ và Thái tử phi nương nương giúp ta một tay! Nếu sau này ta có thể nắm quyền ở Nguyên Hạ, ta nhất định thay mặt vương thất Nguyên Hạ xưng thần với Đại Chiêu, hàng năm triều cống, vĩnh viễn không phản bội! Nguyên Hạ là cường quốc ở Nam Dương, khi đó các nước Nam Dương cũng sẽ tôn Đại Chiêu làm chủ!”
Thần sắc Tạ Diễn Chiêu không đổi, chỉ nhàn nhạt nói: “Hiện nay các nước Nam Dương vốn đã xưng thần, triều cống với Đại Chiêu. Nếu làm theo lời công chúa, đối với Cô có lợi ích gì?”
Đương Vu Thác Nhã hít sâu một hơi, nói ra bí mật sâu hơn: “Điện hạ minh giám. Chính vì có địa hình hiểm trở là Nam Thiên Hà ngăn cách, những năm gần đây phụ vương ta đã nảy sinh dị tâm, thực ra từ lâu đã muốn cắt đứt triều cống, tự lập một phương.”
Giữa Đại Chiêu và Nam Dương là dòng Nam Thiên Hà rộng lớn và hung dữ, thủy triều phức tạp.
Tuy thủy quân Đại Chiêu hùng mạnh nhưng muốn chinh phạt cũng không phải chuyện dễ.
Sao Tạ Diễn Chiêu lại không biết điều này? Thám tử cài cắm ở Nguyên Hạ đã báo những ý nghĩ ấy của Quốc vương Nguyên Hạ về từ lâu. Chỉ là vì địa thế và chưa có thời cơ thích hợp nên hắn vẫn chưa ra tay thu một mẻ lớn.
Ánh mắt Tạ Diễn Chiêu lại lướt qua bóng người đang quỳ bên ngoài bình phong. Ngón tay hắn vô thức vuốt nhẹ mái tóc buông xuống của Thẩm Đinh Hòa.
Đây đúng là một cơ hội tốt.
Thẩm Đinh Hòa khẽ ghé sát tai hắn, hơi thở phảng phất hương lan, thì thầm chỉ hai người nghe thấy: “Ca ca, giúp nàng ta đi…”
Một nữ tử làm Vương là chuyện hiếm biết bao.
Huống hồ cái tên Đương Vu Triều Cách kia, chỉ nhìn thôi nàng đã thấy chán ghét.
Nhớ lại ánh mắt dâm tà nhớp nhúa của gã, nàng không khỏi cau mày.
Tạ Diễn Chiêu vỗ nhẹ lưng nàng, ra hiệu đã hiểu.
Thẩm Đinh Hòa hiểu hắn. Như vậy tức là đã đồng ý, nhưng chắc chắn trong lòng hắn còn có tính toán sâu xa hơn.
Hắn chưa từng làm chuyện lỗ vốn.
“Cô có thể giúp ngươi.” Giọng Tạ Diễn Chiêu vang lên rõ ràng.
“Nhưng Cô có một điều kiện.”
Trong lòng Đương Vu Thác Nhã căng thẳng: “Xin điện hạ nói, Thác Nhã không dám không theo.”
“Tất cả các mỏ hắc sa trong lãnh thổ Nguyên Hạ, mỗi năm khai thác được bao nhiêu, phải dâng cho Đại Chiêu bảy phần.”
Hắc sa!
Đồng tử Đương Vu Thác Nhã co lại.
Loại khoáng này nếu dùng trong luyện kim có thể khiến đao kiếm sắc bén vô cùng, là trọng khí của quân quốc.
Trong lãnh thổ Đại Chiêu, loại khoáng này cực kỳ hiếm. Ngược lại, Nguyên Hạ lại có trữ lượng khá dồi dào.
Chỉ có điều kỹ thuật luyện chế chỉ có Đại Chiêu nắm giữ. Dù Nguyên Hạ có hắc sa mà không có phương pháp luyện chế cũng khó phát huy tác dụng.
Hơn nữa quốc lực, lãnh thổ và binh lực của Nguyên Hạ đều kém Đại Chiêu rất xa. Ở nhiều phương diện vẫn còn tụt hậu.
Phụ vương nàng ta ngu muội, chỉ nhìn lợi ích trước mắt. Thực ra chỉ khi đi theo Đại Chiêu, học được kỹ thuật của họ thì Nguyên Hạ mới có thể thật sự hưng thịnh.