Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có thể nhận được một câu khen của Tạ Diễn Chiêu tuyệt đối không phải chuyện dễ.

Vậy mà giờ đây, một người như vậy lại mất tích đúng vào thời khắc quan trọng...

Thẩm Đinh Hòa siết nhẹ lá thư trong tay, khẽ hỏi: “Lâm Nghiêu… có khi nào đã gặp chuyện rồi không?”

Tạ Diễn Chiêu vuốt nhẹ mái tóc nàng, ánh mắt trầm tĩnh mà sâu xa.

“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Món nợ ở Linh Châu này, cuối cùng cũng phải có người đứng ra thanh toán.”

Xe ngựa tiếp tục tiến về phía trước, vững vàng hướng thẳng tới Linh Châu.

Ngoài rèm, trời dần ngả tối. Phía xa xa đã thấp thoáng bóng dáng cửa thành đã thấp thoáng hiện ra, tựa như một con thú khổng lồ đang phục kích trong hoàng hôn, lặng lẽ chờ họ bước vào.

...

Đầu giờ Mão, trời còn chưa sáng. Xe ngựa xuyên qua rừng rậm, cách thành Linh Châu chưa đầy hai mươi dặm.

Trong rừng sương mù giăng kín, chỉ nghe tiếng bánh xe lăn và tiếng vó ngựa vang lên đều đặn.

Bỗng phía trước vang lên tiếng binh khí va chạm nặng nề, dồn dập hỗn loạn, xé tan sự yên tĩnh của khu rừng.

Tạ Diễn Chiêu lập tức mở mắt. Ánh nhìn sắc bén, hoàn toàn không có vẻ vừa tỉnh ngủ.

Theo bản năng, hắn ôm người trong lòng chặt hơn một chút. Thẩm Đinh Hòa khẽ cựa đầu trên vai hắn, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, giấc ngủ bị tiếng đánh nhau bên ngoài quấy nhiễu.

“Điện hạ.”

Giọng nói đè thấp của Kinh Thương vang lên ngoài xe.

“Phía trước có một nhóm hắc y nhân đang truy sát một nam tử. Khoảng bảy tám người, võ công tạp nham, giống như tư binh được tử sĩ nuôi dưỡng.”

Sắc mặt Tạ Diễn Chiêu không đổi. Hắn chỉ đưa tay nhẹ nhàng che tai Thẩm Đinh Hòa, cúi xuống thì thầm bên tai nàng, hơi thở ấm áp phả nhẹ: “Không sao đâu Nguyên Nguyên, ngủ tiếp đi.”

Thấy hàng mi nàng khẽ run run rồi lại chìm vào giấc ngủ, hắn mới nhàn nhạt lên tiếng: “Xử lý sạch sẽ.”

“Vâng.”

Kinh Thương và Nguyên Xích nhận lệnh, thân hình thoắt ẩn thoắt hiện như quỷ mị.

Ánh sáng trong rừng mờ tối. Chỉ thấy ánh kiếm lạnh lẽo chợt lóe, mùi máu tanh nồng lan tỏa trong không gian, âm thanh rên rỉ và tiếng người ngã xuống liên tiếp vang lên. Mọi thứ diễn ra cực nhanh, chỉ trong vài nhịp thở, tiếng chém giết đã hoàn toàn ngưng bặt.

Tề Tại Thanh tựa lưng vào một gốc cây già, trên vai có một vết thương sâu đến tận xương, máu nhuộm đỏ nửa vạt áo.

Hắn ta vốn đã kiệt sức, đang nhắm mắt chờ cái chết ập đến, không ngờ lại gặp đường sống.

Hắn ta miễn cưỡng chống người đứng dậy, hướng về chiếc xe ngựa từ đầu đến cuối vẫn chưa từng dừng lại giờ đang chậm rãi tiến gần, chắp tay cúi mình, giọng khàn khàn vì mất nhiều máu:

“Đa tạ... chư vị hiệp sĩ đã ra tay cứu mạng.”

Xe ngựa không hề dừng lại, thậm chí chẳng hề giảm tốc. Chỉ khi lướt qua bên cạnh hắn ta, một cơn gió sớm vừa vặn cuốn tung góc rèm cửa.

Trong thoáng chốc ấy, Tề Tại Thanh nhìn thấy một gương mặt đang say ngủ, làn da như ngọc, hàng mi tựa cánh bướm, nàng tựa trong lòng một nam nhân có lồng ngực rộng lớn.

Tư thế của nam nhân ấy vừa chiếm hữu vừa che chở, nhưng gương mặt lại bị bóng tối và góc nhìn che khuất, không thể thấy rõ.

Xe ngựa lộc cộc đi xa, dần biến mất trong làn sương.

Tề Tại Thanh ôm lấy vết thương, ghi nhớ hoa văn trên chiếc xe ngựa kia, tuy giản dị nhưng không giấu nổi sự tinh xảo .

Trong thành Linh Châu, hoàng hôn đã buông xuống.

Xe ngựa tiến vào một tòa đại trạch yên tĩnh được thuê ở phía tây thành.

Trạch viện khá sâu, tường trắng ngói đen, bề ngoài trông như phủ đệ của một phú hộ bình thường nhưng trong ngoài đều có vài luồng khí tức ẩn nấp canh giữ.

Khi màn đêm buông xuống, một chiếc xe ngựa treo rèm màu xanh không mấy bắt mắt dừng lại bên cửa hông của trạch viện.

Thẩm Thừa Bách khoác áo choàng sẫm màu, đưa tay gõ lên vòng cửa.

Nguyên Xích mở cửa. Trong mắt hắn ta thoáng qua vẻ vui mừng: “Thẩm công tử...”

Chưa kịp nói xong, hắn ta đã thấy phía sau Thẩm Thừa Bách còn có một nữ tử hắc y đeo kiếm, liền đổi cách xưng hô: “Công tử, ngài tới rồi. Công tử và phu nhân nhà ta đã đợi trong thư phòng.”

Thẩm Thừa Bách gật đầu, bước nhanh qua sân.

Vừa đến trước cửa thư phòng, cửa đã được mở từ bên trong. Một bóng áo vàng nhạt như chim sẻ lao thẳng vào lòng y.

“Đại ca!”

Thẩm Đinh Hòa ôm chặt lấy y, giọng nói tràn đầy niềm vui và nhớ nhung không hề che giấu.

Nét lạnh lùng trên gương mặt Thẩm Thừa Bách lập tức dịu lại. Y đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nàng.

Y vốn có thể dựa vào gia thế và tài học để ở lại kinh thành giữ một chức quan thanh quý, nhưng lại tự xin điều ra ngoài, luân chuyển qua các châu huyện, nguyện vì dân mà làm việc thực tế.

Hơn một năm qua, y với người trong nhà tất nhiên là đoàn tụ thì ít mà xa cách thì nhiều. Lần trước muội muội thành thân, vì công vụ khẩn cấp mà y không thể ở lại lâu.

“Được rồi, lớn thế này rồi mà vẫn như trẻ con.”

Thẩm Thừa Bách buông nàng ra, cẩn thận nhìn ngắm: “Lần trước gặp mặt vội vã, còn chưa kịp nhìn kỹ. Để đại ca xem nào... Ừm, Nguyên Nguyên nhà chúng ta ngày càng xinh đẹp rồi.”

Lúc này Thẩm Đinh Hòa mới chú ý tới nữ tử đang đứng im lặng phía sau đại ca nửa bước.

Toàn thân vận hắc y gọn gàng, dáng người cao thẳng, dung mạo lạnh lùng như phủ sương tuyết, sống lưng thẳng như kiếm, khi đứng im gần như hòa vào bóng tối.

Lúc này ánh mắt bình tĩnh của nàng ấy cũng đang dừng trên người Thẩm Đinh Hòa.

“Đại ca, vị này là...?”

“Dạ Tâm.” Thẩm Thừa Bách hơi nghiêng người giới thiệu, giọng nói thoáng chần chừ: “Xem như... hộ vệ của ta.”

Thẩm Đinh Hòa nhạy bén nhận ra trong giọng đại ca có chút khác thường, nhưng lúc này không phải thời điểm để hỏi thêm.

Nàng mỉm cười thân thiện, khẽ gật đầu với Dạ Tâm.

Dạ Tâm chắp tay cúi người hành lễ. Động tác dứt khoát gọn gàng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lẽo: “Tiểu thư.”

“Người đó ở bên trong?” Thẩm Thừa Bách nhìn về phía cửa trong của thư phòng.

Vì còn có Dạ Tâm ở đây nên y không dùng cách xưng hô tôn kính.

“Có ạ. Đại ca mau vào đi.” Thẩm Đinh Hòa buông tay, giúp họ đẩy mở cánh cửa phòng trong.

Thẩm Thừa Bách bước vào. Dạ Tâm theo thói quen dừng lại ngoài hành lang, ẩn mình trong bóng tối. Thân hình nàng ấy thẳng tắp, lặng lẽ như một thanh kiếm.

Cánh cửa khẽ khép lại.

Thẩm Đinh Hòa biết họ sắp bàn chuyện quan trọng về tình hình hỗn loạn ở Linh Châu, tung tích ngân lượng cứu tế, còn có cả việc Lâm Nghiêu mất tích. Nàng không có ý định xen vào.