Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Buổi chiều, Trần Duệ bỏ luôn cả việc chở hàng, đích thân dẫn Trần Phong đi khảo sát mặt bằng mở tiệm. Cuối cùng, hai anh em chấm được một căn nhà cấp bốn xập xệ nằm ngay sát quốc lộ, có vẻ như đã bị bỏ hoang từ lâu.

Hỏi thăm vài người xung quanh là tìm ra ngay chủ nhà. Hóa ra lại là người có họ hàng xa với nhà Trần Phong, thế thì dễ nói chuyện rồi. Sau một hồi cò kè bớt một thêm hai, căn nhà cùng với mảnh đất rộng chừng một mẫu được chốt giá 12 vạn tệ.

Cái giá này chủ yếu là mua đất, chứ cái nhà nát mấy chục năm tuổi kia thì đáng giá mấy đồng.

Tất nhiên, ở vùng nông thôn, những giao dịch kiểu này đều là mua bán giấy tay, chính quyền không công nhận.

Sở dĩ hai anh em quyết định mua đứt chứ không thuê là vì vị trí này quá đắc địa. Hơn nữa, họ còn phải đập bỏ nhà cũ để xây lại và trang trí nội thất. Nếu làm xong xuôi hết rồi, sang năm chủ nhà giở chứng đòi tăng giá thuê hoặc không cho thuê nữa thì tính sao? Thà mua đứt luôn cho nhẹ nợ.

Những ngày tiếp theo, hai anh em đồng tâm hiệp lực, gọi đội thi công đến bắt tay vào việc. Đầu tiên là san phẳng căn nhà cũ, dựng lên một dãy nhà trọn gói năm gian. Trong đó, hai gian dùng làm mặt bằng tiếp khách, ba gian còn lại làm khu vực thao tác để đỗ xe, rửa xe và chăm sóc xe.

Bên cạnh đó, khoảng sân trước tiệm cũng được đổ bê tông bằng phẳng để xe cộ ra vào và đỗ lại cho tiện.

Song song với việc xây dựng là lo liệu thủ tục đăng ký kinh doanh và lựa chọn thương hiệu nhượng quyền.

Hai anh em bận tối mắt tối mũi suốt hơn nửa tháng trời, cuối cùng tiệm chăm sóc xe hơi cũng chính thức khai trương. Tính toán chi li từ đầu đến cuối, tổng chi phí rơi vào khoảng 47 vạn tệ.

Trần Phong bỏ ra 40 vạn tệ, Trần Duệ góp 7 vạn tệ. Cổ phần chia theo tỷ lệ Trần Phong 7, Trần Duệ 3.

Ban đầu Trần Phong định chia 6-4, nhưng Trần Duệ sống chết không chịu, hắn đành thôi. Tuy nhiên, Trần Phong vẫn trả thêm cho anh trai mức lương 8.000 tệ/tháng với vai trò quản lý cửa hàng. Vốn dĩ hắn định trả 1 vạn tệ, nhưng đàm phán không thành, đành chốt ở mức 8.000.

Hai anh em còn làm việc rất bài bản, nhờ người làm chứng, soạn hợp đồng đàng hoàng, ký tên điểm chỉ đầy đủ.

Ngày khai trương, nhờ mấy tấm biển quảng cáo cỡ lớn dựng ngoài trời thu hút sự chú ý, khách khứa kéo đến đông nườm nượp.

Đa phần khách đến rửa xe. Vì là tiệm nhượng quyền của thương hiệu lớn, lại có nhân viên do tổng công ty cử xuống đào tạo bài bản, đồng phục chỉnh tề, phục vụ nhiệt tình nên trông rất sang trọng, đẳng cấp. Quan trọng nhất là giá cả lại rất phải chăng.

So với hai bãi rửa xe tư nhân ngoài trời kia thì đúng là một trời một vực.

Mấy ngày liền làm ăn phát đạt, cả nhà ai nấy đều cười tươi như hoa.

Chiều hôm đó, thấy tiệm đã đi vào quỹ đạo, Trần Phong cũng không định ở lại trông coi nữa.

Hắn vừa cưỡi chiếc xe máy điện của bố ra khỏi tiệm thì thấy một chiếc Mini Cooper chạy tới. Chiếc xe đột nhiên bóp còi mấy tiếng rồi dừng lại, một cái đầu thò ra khỏi cửa sổ.

Là một đại mỹ nữ tóc dài thướt tha, đang nở nụ cười rạng rỡ vẫy tay với Trần Phong.

Trần Phong nhìn thấy cô nàng thì hơi ngẩn người, nhưng vẫn lập tức bóp phanh dừng xe lại.

“Anh Trần, trùng hợp quá. Thật không ngờ lại gặp anh ở đây.”

Ngô Mộng Đình mở cửa bước xuống xe, mỉm cười chào hỏi Trần Phong.

Lúc này Trần Phong mới như bừng tỉnh, vội vàng dựng chân chống xe máy điện, cười đáp: “Đúng là trùng hợp thật. Sao em lại đến đây?”

Gặp phải mấy chuyện trùng hợp kiểu này, Trần Phong đã chai sạn cảm xúc rồi. Chỉ là hắn không ngờ lần này lại đụng độ cô biên tập viên xinh đẹp Ngô Mộng Đình.

Ngô Mộng Đình cười tươi rói: “Em có một cô bạn thân hồi cấp ba lấy chồng ở Lâm Nam các anh. Ngày mai là đám cưới rồi nên hôm nay em chạy qua đây làm phù dâu cho nó. Đi ngang qua thấy biển quảng cáo nên định vào rửa xe.”

Trần Phong lúc này mới vỡ lẽ, gật đầu: “Ra vậy. Để anh dẫn em vào rửa xe. Tiệm này là nhà anh mở đấy, mới được mấy hôm thôi. Hôm nay miễn phí cho em.”

Nói rồi, Trần Phong lại trèo lên xe máy điện.

“A, thế sao được, ngại chết đi được.” Ngô Mộng Đình tỏ vẻ ngượng ngùng.

“Có hai ba chục tệ thôi mà, có gì đâu mà ngại. Khó khăn lắm mới tình cờ gặp lại em ở đây, đúng là có duyên mà.”

Mặt Ngô Mộng Đình hơi ửng đỏ, cuối cùng cũng gật đầu: “Vậy thì cảm ơn anh nhé.”

Trần Phong xua tay, quay đầu xe chạy ngược vào tiệm.

“Tiểu Phong, sao lại quay lại rồi? Quên đồ à?”

Trần Duệ đang đứng trước cửa tiệm thấy em trai quay lại thì tò mò hỏi.

“Không phải, em gặp một người bạn. Cô ấy tiện đường ghé vào rửa xe nên em dẫn vào, miễn phí cho cô ấy nhé.”

“À, bạn à. Được thôi.”

Trần Duệ vừa dứt lời thì nhìn thấy Ngô Mộng Đình ngồi trong chiếc Mini Cooper qua cửa kính xe. Anh ngớ người, ghé sát vào tai em trai thì thầm: “Xinh phết nhỉ, bạn mày thật à?”

Trần Phong giải thích qua loa: “Quen ở Tú Châu. Cô ấy là người trên thành phố Lộc Thị mình, lần này xuống Lâm Nam dự đám cưới bạn học.”

Trần Duệ gật gù, vẻ mặt bán tín bán nghi.

Ngô Mộng Đình đỗ xe xong liền bước tới chỗ Trần Phong.

“Anh Trần, lần này lại làm phiền anh rồi.” Ngô Mộng Đình vẫn giữ thái độ rất lịch sự.

“Chào người đẹp, anh là Trần Duệ, anh trai của Trần Phong. Tiệm này là do nó mở đấy, em tên gì nhỉ?”

“Chào anh, em là Ngô Mộng Đình.” Ngô Mộng Đình hào phóng xưng tên, sau đó ngạc nhiên nhìn Trần Phong: “Sao anh lại về quê mở tiệm rửa xe thế này? Anh không định quay lại Tú Châu nữa à?”

Trần Phong liếc nhìn ông anh trai đang cười tủm tỉm, giải thích: “Tiệm này là hai anh em anh hùn vốn mở chung. Bình thường anh trai anh quản lý, anh chỉ góp vốn thôi. Chắc một thời gian nữa anh sẽ quay lại Tú Châu.”

Ngô Mộng Đình gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

Trần Duệ cười xòa: “Hay là hai đứa vào văn phòng nói chuyện đi. Trong đó đang trống đấy.”

Ngô Mộng Đình vội vàng lắc đầu: “Dạ thôi ạ, bạn em đang đợi bên kia rồi. Rửa xe xong em phải qua đó hội họp với mọi người luôn.”

“Thế à, vậy hai đứa cứ nói chuyện đi nhé.” Trần Duệ nháy mắt ra hiệu khích lệ em trai rồi chủ động chuồn lẹ.

Trần Phong thấy vậy thì dở khóc dở cười. Ông anh này chẳng chịu nhìn xem em trai mình bao nhiêu tuổi, Ngô Mộng Đình bao nhiêu tuổi.

“Hai anh em anh nhìn chẳng giống nhau chút nào nhỉ.” Ngô Mộng Đình chủ động trêu chọc.

Trần Phong cười gật đầu: “Đúng vậy, ai cũng bảo thế. Anh ấy mặt tròn, giống mẹ anh. Còn anh mặt chữ điền, giống bố.”

“Thế thì hợp lý rồi.”

“Bạn em quê ở đâu? Cũng trên thành phố à?”

“Không phải, ở thành phố Phi Vân, ngay sát huyện Lâm Nam nhà anh đấy. Hai người họ yêu nhau tự do, quen nhau trong một chuyến du lịch. Kể ra cũng lãng mạn phết.”

Hai người đứng trò chuyện mười mấy phút thì xe cũng rửa xong.

“Em đi trước nhé. Lần này cảm ơn anh nhiều, cả lần trước nữa. Bao giờ anh lên Tú Châu, em mời anh đi ăn.”

Đứng cạnh chiếc Mini Cooper, Ngô Mộng Đình vẫy tay chào tạm biệt Trần Phong.

Trần Phong gật đầu cho có lệ: “Được, bao giờ lên Tú Châu anh sẽ liên lạc với em.”

Nói thì nói vậy thôi, chứ Trần Phong chắc chắn sẽ không chủ động liên lạc với cô. Mà từ lúc chia tay lần trước, hình như cô cũng chẳng thèm nhắn tin cho hắn.

Ngô Mộng Đình ngồi vào xe, hạ kính cửa sổ xuống vẫy tay với Trần Phong thêm lần nữa rồi phóng xe đi thẳng.

“Tiểu Phong, cô bé này được đấy, chắc chưa có bạn trai đâu nhỉ? Phải ra tay nhanh gọn lẹ vào.”

Trần Duệ chui ra từ xó nào không biết, bộ dạng hoàng đế không vội thái giám đã vội, liên tục giục giã Trần Phong.

“Anh không thấy bọn em cách nhau mấy tuổi à?” Trần Phong bực mình vặn lại.

“Chắc cũng chỉ chênh nhau năm sáu tuổi chứ mấy. Kể cả chênh sáu bảy tuổi thì đã sao. Anh có thằng bạn tên Phong, Phong trong từ ngọn núi ấy. Nó ly hôn xong vớ ngay được cô vợ kém tám tuổi, năm ngoái vừa đẻ sinh đôi xong đấy.”

“Thôi đi. Anh bớt lo chuyện bao đồng lại. Em đi đây.”

Trần Phong trèo lên xe máy điện, phóng vút đi.

Kết quả, vừa mới rẽ ra con đường bê tông cạnh quốc lộ, hắn đã nhìn thấy chiếc Mini Cooper đang đỗ chình ình ngay trên đường.