Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ồ!

Cả cửa hàng kỹ thuật số như nổ tung, mười mấy người vây xem lập tức sôi sục.

“Là laptop thật kìa! Giải đặc biệt luôn!”

“Vãi luyện! Cái vận may này cũng quá nghịch thiên rồi!”

“Đây là dòng Chiến Thần cấu hình khủng nhất đấy, giá phải tầm một vạn rưỡi.”

“Người anh em, số cậu đỏ như son ấy nhỉ, trúng liền tù tì hai giải lớn.”...

Đám đông xung quanh ai nấy đều hâm mộ, ghen tị ra mặt.

Trần Phong đứng đó mà mặt nghệt ra như ngỗng ỉa. Hắn vốn không tin mình sẽ gặp may mãi, nhưng thực tế nó vả vào mặt hắn đôm đốp: Hắn chính là “Âu Hoàng” (Vua may mắn) tái thế!

Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?

Trong đầu Trần Phong lúc này hiện lên hàng vạn dấu chấm hỏi.

“Này anh bạn, mau nhận giải đi chứ!” Một người tốt bụng đứng bên cạnh nhắc nhở.

Trần Phong lúc này mới bừng tỉnh, gật đầu với bà chủ tiệm đang cười như mếu: “Cảm ơn bà chủ nhé.”

Trong lòng bà chủ tiệm đang rỉ máu. Đây là con laptop cấu hình cao giá 15.000 tệ, bà ta tiếc đứt ruột.

Nhưng trước mặt bao nhiêu khách khứa thế này, muốn quỵt cũng không xong. Cũng chẳng thể lấy con máy cùi bắp ra lấp liếm được vì trên bảng thông báo đã ghi rõ model máy rồi.

Bà chủ tiệm mặt mày bí xị, lôi con laptop Chiến Thần nguyên seal ra đặt lên quầy.

Mười mấy cái đầu chụm vào xem, thậm chí người đi đường thấy ồn ào cũng ghé vào hóng hớt.

Bà chủ nén đau thương, mở máy ngay tại chỗ, rồi bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu tính năng siêu việt của dòng máy này cho mọi người nghe. Coi như tranh thủ quảng cáo cho cửa hàng luôn.

Đồng thời, bà ta cũng tuyên bố ngày mai sẽ tiếp tục bỏ thêm một con laptop y hệt vào giải thưởng, ai may mắn vẫn có cơ hội trúng.

Nghe vậy, đám đông tin sái cổ. Dù sao trước đó đã có người trúng iPhone, giờ lại có người trúng laptop xịn. Người thật việc thật sờ sờ ra đấy.

Lúc trước còn có người nghi ngờ trong đống lì xì không có giải nhất, nhưng giờ Trần Phong đã trúng rồi thì ai còn dám cãi.

Hơn nữa, nhìn cái mặt như đưa đám của bà chủ tiệm thì biết Trần Phong không phải là “chim mồi”. Diễn xuất cỡ đó thì đi tranh giải Oscar được rồi.

Thế là, không ít người trong đám đông thầm tính toán ngày mai quay lại thử vận may.

Nhưng bọn họ chắc chắn sẽ bị hố to. Bà chủ tiệm sau cú sốc này đã quyết tâm “chơi bẩn”, ngày mai đến cái tờ giấy ghi chữ “Laptop” bà ta cũng chẳng thèm viết nữa, có mà trúng vào mắt.

Lần này nếu không phải sơ suất, bà ta cũng chẳng đời nào treo cái giải nhất đó lên.

Trần Phong mặc kệ bà chủ toan tính gì, hắn phối hợp đứng nghe bà ta chém gió một hồi, xong xuôi nhận hóa đơn bảo hành rồi xách máy đi thẳng trong ánh mắt thèm thuồng của bao người.

Bước ra khỏi cửa hàng, Trần Phong lại lần nữa cảm thán cái vận may của mình.

Ảo diệu vãi chưởng!

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, số chuyện tốt hắn gặp phải còn nhiều hơn cả hai mươi mấy năm cuộc đời cộng lại.

Nói ra chắc chẳng ai tin.

Tất nhiên, vận may dồn dập thế này với hắn cũng hơi muộn màng. Vì hắn sắp “đi bán muối” rồi.

Bác sĩ không nói rõ hắn còn sống được bao lâu, nhưng Trần Phong tra Google thì thấy ung thư não giai đoạn cuối thường chỉ trụ được hai, ba tháng.

Cho nên, với một kẻ chỉ còn vài tháng để sống, vận may có nhiều đến mấy cũng vô nghĩa, trừ khi nó giúp hắn đổi mạng.

Nhưng thôi, đã không thiếu tiền thì tội gì không hưởng thụ.

Hắn mang laptop về phòng trọ cất, sau đó lái xe đến khu vui chơi giải trí gần nhất.

Hồi cấp hai, hắn nghiện game thùng lắm, nhưng càng lớn càng bận rộn, chẳng có thời gian mà chơi. Trong thâm tâm hắn vẫn luôn ấp ủ mong muốn được quay lại khu vui chơi xõa một bữa.

Giờ sắp chết rồi, nguyện vọng nhỏ nhoi này phải thực hiện ngay và luôn.

Đổi 100 xèng, hắn cầm cái rổ nhựa đựng xèng đi thẳng đến khu gắp thú.

Gắp thú bông là trò chơi quốc dân, ai cũng thích, nhưng mấy ai gắp được đâu.

Cái này chẳng liên quan gì đến kỹ năng, chủ yếu là do máy nó chỉnh.

Hầu hết máy gắp thú ở khu vui chơi đều bị chỉnh lực kẹp yếu xìu, kỹ năng thánh thần gì cũng bó tay.

Nếu không thì chủ tiệm ăn cám à?

Tất nhiên, thi thoảng để câu khách, chủ tiệm cũng nhả ra một chút cho dễ gắp, nhưng cái đó là hên xui, hiếm lắm.

Mục đích của Trần Phong là chơi cho vui chứ không phải vì mấy con thú bông. Hắn chọn đại một máy, nhét hai xèng vào rồi bắt đầu gạt cần loạn xạ.

Lượt đầu, trượt vỏ chuối. Lượt hai, vẫn trượt. Lượt ba, Trần Phong đập nút bừa bãi, thế quái nào lại dính, lôi lên được một con gấu Teddy xinh xắn.

Nhìn con gấu bông rơi xuống cửa nhận quà, Trần Phong lại ngẩn tò te. Đừng bảo là chơi cái này cũng được “buff” may mắn nhé?

Thế là hắn tiếp tục. Lượt bốn trượt. Lượt năm lại trúng, lần này là con khỉ. Lượt sáu, một con gà trống...

Tổng cộng 10 lượt, Trần Phong gắp được 5 con thú bông.

Rõ ràng không phải do trình hắn cao, mà là do số hắn đỏ. Hắn nhớ lần cuối chơi gắp thú là hơn hai năm trước, lúc còn đang yêu đương với Thẩm Lâm.

Còn trước đó nữa thì phải quay ngược về thời cấp ba.

“Chú ơi, chú giỏi quá! Chú dạy cháu với được không?”

Đang lúc Trần Phong suy tư, một giọng nói non choẹt vang lên bên cạnh. Một cô bé tầm 15-16 tuổi đang nhìn hắn với ánh mắt sùng bái xen lẫn ghen tị.

Ngoài cô bé này ra, xung quanh hắn cũng đã bu lại một đám người, toàn là thanh niên trẻ tuổi.

Ai nấy đều nhìn hắn như nhìn thánh sống.

Quả thực Trần Phong quá bá đạo, càng về sau gắp càng chuẩn, bách phát bách trúng.

“À, cái này... chú cũng chẳng có bí quyết gì đâu, hên xui thôi.”

“Chú nói điêu.” Cô bé bĩu môi, “Cháu đến đây chơi suốt, tốn bao nhiêu tiền mà có gắp được mấy con đâu? Chú gắp một lèo được cả đống thế kia. Chú giấu nghề chứ gì.”

Con nhóc này! Trần Phong thầm mắng, trẻ con bây giờ đứa nào cũng lồi lõm thế này à?

“Thật mà, lừa cháu làm gì. Thôi chú không chơi nữa, mấy con này cháu lấy không? Cho cháu hết đấy.”

Trần Phong lười đôi co với trẻ con, dúi luôn 5 con thú bông vừa gắp được cho nó.

“A! Thật ạ? Cảm ơn chú, chú đẹp trai nhất quả đất!”

Cô bé sướng rơn, không chút khách sáo cúi xuống ôm hết đống thú bông vào lòng. 5 con to đùng, hai tay ôm không xuể, phải tì cả vào ngực mới giữ được.

Lúc này Trần Phong đã lượn đi chỗ khác, hắn đứng trước một cái máy đẩy xu.

Thứ này nói trắng ra là máy đánh bạc trá hình. Nhìn đống xu nằm chênh vênh ở mép, tưởng như sắp rơi xuống đến nơi, nhưng thực tế thì còn khướt.

Bao nhiêu người bị cái máy này lừa, thậm chí có người nghiện đến mức tán gia bại sản vì nó.

Trần Phong muốn test thử xem vận may của mình còn “ảo” đến mức nào. Hắn tiện tay thả xèng vào con “thôn kim thú” (quái vật nuốt vàng) này. Thả liên tục mười mấy đồng mà chẳng thấy động tĩnh gì.

Trần Phong cũng chẳng bất ngờ, tiếp tục thả thêm mười mấy đồng nữa.

Đang lúc hắn nghĩ hay là cái buff may mắn hết hiệu nghiệm rồi, thì bỗng nhiên...

“Rào rào rào!”

Một âm thanh chói tai vang lên. Tòa tháp xu chất cao ngất ngưởng bên trong bỗng nhiên sụp đổ, kéo theo hàng loạt đồng xu khác trút xuống như thác lũ.