“Đó đương nhiên là do thầy dạy tốt ạ, giáo viên xuất sắc của năm này danh xứng với thực.”

Lộ Tri Trần cảm nhận sức nặng trĩu trên tay, cười nói.

“Hắc, chỉ được cái miệng ngọt, được rồi, đi đi đi đi, đặt trên bàn thầy là được.”

Phó Hỏa Tinh cười mắng một câu, xua xua tay bảo hai người rời đi.

“Đặt xong thì đi ăn cơm đi, ghế thầy sẽ nhờ người mang về giúp các em.”

Lộ Tri Trần gật đầu với giáo viên chủ nhiệm nhà mình, cùng Tô Từ Dạ xoay người đi về phía văn phòng lớp 12.

Cậu nhìn thiếu nữ bên cạnh, phát hiện trên mặt Tô Từ Dạ lại cũng mang theo chút ý cười nhàn nhạt.

Bố mẹ cậu ấy cũng không đến sao?

Nói mới nhớ lễ khai giảng cộng thêm lễ tốt nghiệp kiếp trước, quả thực đều chưa từng nhìn thấy bố mẹ Tô Từ Dạ.

Cho dù là họp phụ huynh hình như cũng đều là một mình cậu ấy tham gia.

Nghĩ đến lời Hỏa Tinh vừa nói, đột nhiên, trong đầu Lộ Tri Trần lóe lên một ý niệm.

Bố mẹ của Tô Từ Dạ?

Nếu bố mẹ cậu ấy cũng đầu tư cho Chung Sâm thì sao?

Gia cảnh Tô Từ Dạ không phú thì quý, đầu tư loại dự án thoạt nhìn tỷ suất lợi nhuận rất cao này cũng không phải là không có khả năng.

Nghĩ đến đây, Lộ Tri Trần rộng mở trong lòng.

Vậy câu nói hôm qua của Khâu Kha Tĩnh liền có thể giải thích được rồi, chẳng lẽ tìm Tô Từ Dạ hỏi một chút trước lại là chỉ chuyện này?

“Hôm qua cậu ngủ không ngon?”

“Hôm qua cậu ngủ không ngon?”

Giọng nói thanh thanh lãnh lãnh của Tô Từ Dạ vang lên.

Lộ Tri Trần theo bản năng muốn sờ sờ mắt mình, phát hiện trên tay đầy ắp mới thôi.

“Hai quầng thâm mắt này rõ ràng như vậy sao?” Cậu bất đắc dĩ lên tiếng.

“Ừm, về nhà có thể dùng khăn nóng chườm một chút, có thể tiêu trừ nhanh hơn một chút.”

Giọng điệu Tô Từ Dạ vẫn bình bình đạm đạm như cũ, nội dung lại là sự quan tâm mà cậu chưa từng nghĩ tới.

Lộ Tri Trần có chút kinh ngạc nhìn về phía thiếu nữ, mà Tô Từ Dạ thì biểu cảm bình tĩnh nhìn lại.

Sau vài giây nhìn nhau, thiếu nữ dời ánh mắt đi, giọng điệu cực kỳ hiếm thấy mang theo một tia xấu hổ.

“Nhìn cái gì vậy.”

Lộ Tri Trần siết chặt tờ giấy chứng nhận sắp trượt khỏi tay mình, lắc đầu cười nói.

“Tôi chỉ là không ngờ Tô nữ thần lại quan tâm tôi.”

Cậu bước lên bậc thềm của tòa nhà giảng dạy, lại phát hiện thiếu nữ bên cạnh dừng bước.

Lộ Tri Trần quay người nhìn lại, thứ đầu tiên đập vào mắt lại là đôi lông mày nhíu lại của cô.

“Tôi không gọi là Tô nữ thần. Tôi có tên, tôi tên là Tô Từ Dạ.”

Hoặc là Từ Dạ cũng được.

Đôi mắt trong veo như nước mùa thu xinh đẹp của cô định định nhìn cậu, giọng điệu nghiêm túc.

Bất quá nửa câu sau thiếu nữ chỉ lặng lẽ niệm trong lòng, không thể nói ra miệng.

Ánh nắng tháng chín dịu dàng khoác lên người cô, đẹp giống như từ trong tranh bước ra vậy.

Dù sao giờ này khắc này, Lộ Tri Trần chỉ cảm thấy bóng dáng Tô Từ Dạ còn chói mắt hơn cả chiếc cúp phản chiếu ánh mặt trời.

Muôn vàn lời nói của cậu nghẹn lại trong lòng, cuối cùng cười hóa thành một tiếng.

“Được, Tô Từ Dạ.”

Thiếu nữ hài lòng gật đầu, đi theo cậu bước lên bậc thềm.

“Buổi sáng cậu muốn nói gì với tôi?”

Giọng điệu Tô Từ Dạ hơi mang theo một tia nhẹ nhàng, mở miệng với Lộ Tri Trần.

Lộ Tri Trần sắp xếp lại ngôn ngữ một chút, nhẹ giọng hỏi.

“Cậu biết người tên Chung Sâm này không?”

“Chung Sâm?”

Tô Từ Dạ rũ mắt suy nghĩ một chút, lắc đầu.

“Không có ấn tượng, anh ta làm sao vậy?”

Nghe thấy đáp án này, Lộ Tri Trần cũng không bất ngờ.

Nếu là khoản đầu tư do bố mẹ Tô Từ Dạ thực hiện, cô không biết cái tên này cũng rất bình thường.

“Chung Sâm là một quản lý cấp cao trong công ty bố tôi, hiện tại đang đi khắp thế giới tuyên truyền dự án đầu tư của anh ta, bố tôi đã bị anh ta thuyết phục rồi.”

“Nhưng khoản đầu tư đó hoàn toàn là một trò lừa đảo từ đầu đến đuôi, tôi cảm thấy bố mẹ cậu nói không chừng cũng đầu tư rồi.”

Lộ Tri Trần cố gắng nói rõ tình hình với Tô Từ Dạ một cách ngắn gọn nhất có thể.

Tô Từ Dạ nghiêm túc nghe xong lời cậu nói, hơi trầm ngâm một lát.

“Dự án đầu tư của Chung Sâm đó, cậu biết tình hình cụ thể không?”

Cô không tỏ ra bất kỳ sự mờ mịt hay là nghi ngờ đối với Lộ Tri Trần, ngược lại trực tiếp hỏi.

Thấy thái độ này của Tô Từ Dạ, trong lòng Lộ Tri Trần buông lỏng.

Cậu sợ nhất chính là Tô Từ Dạ phớt lờ hoặc là coi nhẹ lời cậu nói.

Lộ Tri Trần định thần lại, nhớ lại nói.

“Cụ thể thì tôi không rõ lắm.”

“Nhưng theo như chính anh ta nói, anh ta có thể lấy được nguồn hàng điện thoại di động giá thấp, sau đó bán sang quốc gia khác với giá cao để trục lợi.”

“Dựa theo số tiền đầu tư khác nhau, nhà đầu tư có thể kiếm được từ ba mươi phần trăm đến sáu mươi phần trăm lợi nhuận.”