Sau Khi Trùng Sinh Có Thêm Một Thanh Mai

Chương 35. Khâu Tiểu Thư Và Tô Nữ Thần 2

Dọn dẹp một hồi thế mà lại nghĩ ngợi đến xuất thần, câu trả lời kia của Tô Từ Dạ quả thực có dư âm quá lớn.

Hắn bước ra khỏi cửa lớp, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng lấy điện thoại ra mở QQ.

Quả nhiên, tin nhắn Khâu tiểu thư gửi tới đang nhấp nháy.

Một, hai, ba, bốn, năm.

Xong rồi, năm tin nhắn mà mình chưa trả lời một tin nào.

[Khâu Kha Dĩ Bắc]: Tôi đang ở cổng trường rồi.

[Khâu Kha Dĩ Bắc]: Cậu đâu rồi? Sao còn chưa ra.

[Khâu Kha Dĩ Bắc]: Mười phút rồi.

[Khâu Kha Dĩ Bắc]: Tin nhắn cũng không trả lời, cậu tốt nhất nên cho thanh mai đáng yêu của cậu một lời giải thích!

[Khâu Kha Dĩ Bắc]: Xảy ra chuyện gì rồi? Cậu mà không ra nữa là tôi quay lại tìm cậu đấy.

Nhìn thời gian thì tin nhắn cuối cùng vừa mới được gửi.

Sắc mặt Lộ Tri Trần trắng bệch, vội vàng nhắn lại một câu “Đến ngay”, gửi xong lập tức quay đầu chạy thục mạng.

May mà lớp 1 cũng không cách cổng trường bao xa.

Hắn chạy chậm ra khỏi cổng trường, đảo mắt một vòng liền nhìn thấy Khâu Kha Tĩnh đang đứng đợi ở cách đó không xa.

Thiếu nữ cầm điện thoại dựa vào tường, ánh tà dương buông xuống, kéo bóng cô đổ dài thật dài.

Tự dưng lại mang đến cảm giác có chút cô đơn.

Lộ Tri Trần hít sâu vài hơi để nhịp thở bình ổn lại một chút, chậm rãi bước đến bên cạnh Khâu Kha Tĩnh.

Thiếu nữ vẫn cầm điện thoại, dường như chưa phát hiện ra bên cạnh mình có thêm một người.

Hắn suy nghĩ một chút, từ từ vươn tay vỗ nhẹ lên vai phải của Khâu Kha Tĩnh.

Động tác bấm điện thoại của Khâu Kha Tĩnh khựng lại, chậm rãi quay đầu nhìn sang bên trái.

Nhìn khuôn mặt xinh xắn không chút biểu cảm của thiếu nữ, Lộ Tri Trần bối rối cười gượng hai tiếng.

“À thì... chào cậu.”

Im lặng.

Cứ im lặng nhìn nhau vài giây như vậy, cho đến khi Lộ Tri Trần đang nghĩ xem nên nói gì trước, Khâu Kha Tĩnh đột nhiên phì cười.

Nụ cười này giống như tuyết mùa xuân tan chảy, khiến cả người thiếu nữ bừng sáng lên.

“Lộ Tri Trần, cậu lại dám dùng cách của tôi để đối phó với tôi, tôi là loại người dễ mắc lừa thế sao!”

“Thử chút thôi mà, có mất tiền đâu.”

Lộ Tri Trần thả lỏng người, cũng cười đáp lại.

“Bản tiểu thư thông minh tuyệt đỉnh, sao có thể mắc mưu loại này giống như cậu được.”

Khâu Kha Tĩnh vỗ một cái lên cánh tay hắn.

“Nói đi, tại sao ra muộn thế, còn không trả lời tin nhắn của tôi.”

“Nếu không phải bị bảo vệ cản lại, tôi đã sớm vào trong tìm cậu rồi.”

Thảo nào vừa nãy cảm thấy cô có vẻ hơi buồn bực, chắc hẳn là sau một hồi thương lượng với bảo vệ vẫn không thể vào được.

Quy định của trường Trung học số 2 Lâm An là vậy, sau khi tan học chỉ cho phép ra chứ không cho phép vào.

Cho dù cậu vừa mới bước ra ngay dưới mí mắt bảo vệ cũng không được, muốn vào lại thì phải liên hệ giáo viên ra dẫn vào.

Trong lòng Lộ Tri Trần dâng lên một cỗ áy náy, xin lỗi nói.

“Thực ra là do tôi ngẩn ngơ lâu quá.”

“Ngẩn ngơ? Ngẩn ngơ cái gì?”

Thiếu nữ chớp chớp mắt, dường như không hiểu ý hắn.

“Chính là lúc tan học tôi dọn dẹp đồ đạc... ừm... không cẩn thận bị phân tâm, lúc phản ứng lại thì đã đến giờ này rồi.”

Lộ Tri Trần càng nói giọng càng nhỏ, bởi vì ánh mắt của Khâu Kha Tĩnh trước mặt đang dần trở nên nguy hiểm.

“Ồ, thì ra là ý này à.”

Cô khoa trương gật gật đầu, lại lặp lại một lần nữa.

“Nói cách khác, thực ra chẳng có chuyện gì cả, chỉ là lúc cậu dọn cặp sách đã ngẩn ngơ suốt hai mươi phút.”

“Tin nhắn cũng không thèm trả lời.” Cô bổ sung thêm.

Lộ Tri Trần có chút chột dạ dời ánh mắt đi, nói thật chính hắn cũng cảm thấy hơi quá đáng.

Lời trách móc trong dự đoán không hề xuất hiện.

Thiếu nữ hừ nhẹ một tiếng: “Bỏ đi, đi thôi đi thôi, để tôi nghe xem rốt cuộc là chuyện gì có thể khiến cậu ngẩn ngơ lâu đến thế.”

Khâu Kha Tĩnh xoay người bước đi vài bước, phát hiện Lộ Tri Trần không đuổi theo, liền quay lại kỳ lạ hỏi.

“Sao còn chưa đi?”

“Đến đây đến đây!”

Lộ Tri Trần tắt màn hình điện thoại trong tay, vội vàng đuổi theo.

[Khâu Kha Tĩnh]: Cứ từ từ nhé, tôi đợi cậu ở bên cạnh cổng trường.

...

Bên con phố phía xa, chiếc Mercedes-Benz S350L sang trọng lặng lẽ đậu ven đường.

Tô Từ Dạ nhìn hai người đi xa, thu hồi ánh mắt.

“Đi thôi chú Lý, hôm nay đến chỗ bố cháu.”

Tài xế được gọi là chú Lý sửng sốt, do dự nói.

“Tiểu thư, hôm nay ông chủ phải gặp vài vị khách, có lẽ rất muộn mới về đến nhà.”

“Vâng, cứ đi đi.”

Giọng điệu của Tô Từ Dạ nhàn nhạt, không nghe ra chút dao động nào.

Lý Mục nghe xong, chỉ đành bất đắc dĩ khởi động xe.

Thân xe mượt mà của chiếc S350L chớp mắt đã hòa vào dòng xe cộ cuồn cuộn.

“Ý cậu là, Tô Từ Dạ bảo cậu mời khách ở nhà ăn á?”

“Cậu cảm thấy chưa đủ, còn chủ động đòi mời thêm vài lần?”