Sau Tỷ Lần Chết, Ta Đồ Sát Vạn Tộc
Chương 19. Giải Thưởng Dũng Cảm Vì Nghĩa!
Người chết chỉ có duy nhất một mình tên giáo đồ Bái Dị Giáo kia mà thôi.
Nhìn Tô Mục đang thở phào nhẹ nhõm, Hạ Như dường như nghĩ ra điều gì đó, hai mắt khẽ híp lại: “Nói mới nhớ, bạn học Tô Mục, chị ở đây cũng có vài câu hỏi, không biết em có tiện giải đáp giúp chị không?”
“Hạ đội trưởng cứ nói ạ.” Tô Mục đáp.
“Chị rất tò mò, một học sinh trường cấp ba bình thường như em vì sao lại mang theo Nhuyễn Cốt Mê Hương bên người? Nếu chị nhớ không lầm thì giá của Nhuyễn Cốt Mê Hương rơi vào khoảng ba vạn tệ. Chị nhìn cách ăn mặc của em, gia đình chắc không tính là khá giả mới đúng, sao lại bỏ tiền ra mua thứ Nhuyễn Cốt Mê Hương chẳng có tác dụng gì cho tu luyện thế này?”
Câu hỏi của Hạ Như khiến Tô Mục thoáng khựng lại một chút.
Thế nhưng cũng may, ngay từ khi vạch ra kế hoạch này, hắn đã sớm lường trước sẽ có màn tra hỏi này.
Tô Mục nói: “Là thế này Hạ đội trưởng, người cũng biết gia cảnh nhà em không được khá giả, Bổ Huyết Tán bán trên thị trường loại rẻ nhất cũng phải năm nghìn tệ một thang. So ra thì các loại dược liệu lại rẻ hơn một chút. Chẳng phải em sắp sửa bắt đầu tu luyện rồi sao, cho nên em tính thử xem mình có thể tự mua một ít dược liệu về điều chế một số loại dược phẩm khí huyết được không.”
“Thế nhưng có chút xấu hổ là dược phẩm khí huyết thì chẳng điều chế ra được, ngược lại lại vô tình điều chế ra thứ tương tự như Nhuyễn Cốt Mê Hương. Ban đầu em tính đợi tan học sẽ mang ra chợ xem có bán được chút tiền nào không, không ngờ lại gặp phải chuyện này, thế là em đem thứ đó ra dùng luôn.”
Lời giải thích của Tô Mục nửa thật nửa giả.
Thứ Nhuyễn Cốt Mê Hương này quả thực là do tự tay hắn mua dược liệu về điều chế, nhưng phối phương là bản giản lược Nhuyễn Cốt Mê Hương do Thâm Lam cung cấp cho hắn.
Còn những thứ khác, tự nhiên là sự chuẩn bị mà hắn đã làm cho kế hoạch vừa rồi ngay sau khi hồi quy.
Lời giải thích của hắn không hề khiến Hạ Như nảy sinh nghi ngờ.
Cô có chút kinh ngạc nhìn Tô Mục.
“Không nhìn ra đấy, bạn học Tô Mục em không chỉ sở hữu thiên phú võ đạo cao như vậy, mà ở phương diện nghiên cứu dược tề cũng có thiên phú thế này sao?”
Hạ Như nói: “Tuy nhiên, dược phẩm khí huyết do mình tự tiện điều chế thì tốt nhất đừng nên uống bừa bãi. Thế này đi, lần vây bắt giáo đồ Bái Dị Giáo này, bạn học Tô Mục em có thể nói là có công đầu, chị sẽ báo cáo lên cấp trên, tranh thủ xin cho em một cái Giải thưởng dũng cảm vì nghĩa.”
“Giải thưởng dũng cảm vì nghĩa? Hạ đội trưởng, có tiện hỏi tiền thưởng là bao nhiêu không ạ?”
Hai mắt Tô Mục sáng rực lên.
Hắn đang đau đầu không biết phải làm sao để kiếm tiền trợ cấp cho gia đình, để bố mẹ không phải vất vả cực nhọc như vậy nữa.
Hạ Như nhìn thấy phản ứng của Tô Mục liền cười lớn nói: “Nói chung thì Giải thưởng dũng cảm vì nghĩa cũng chia thành các cấp bậc. Trường hợp của em, chị thử xem có thể giúp em xin được giải hạng nhì không, ước chừng được khoảng mười lăm vạn tệ đấy.”
“Mười lăm vạn!”
Nhiều hơn cả thu nhập cả một năm của gia đình hắn cộng lại!
“Vậy thì làm phiền Hạ đội trưởng quá rồi ạ!”
Tô Mục nói.
Hạ Như xua tay: “Đều là việc chị nên làm thôi mà, đừng gọi chị là Hạ đội trưởng nghe xa cách thế. Nếu không ngại thì chị chắc lớn hơn em vài tuổi, em cứ gọi chị là Như tỷ đi.”
“Với tư chất của em, muốn thi đỗ vào các trường đại học võ đạo hàng đầu của Đại Hạ hẳn không phải là chuyện khó khăn gì. Sau này vào kỳ thực tập mùa hè, em có thể cân nhắc gia nhập Dạ Hành Nhân của Đệ Tam An Toàn Khu chúng ta, lúc đó đích thân chị sẽ dẫn dắt em.”
Cảm nhận được thiện ý mà Hạ Như phát ra, Tô Mục gật đầu.
“Đến lúc đó em nhất định sẽ nghiêm túc cân nhắc ạ.”
Hạ Như cũng hài lòng gật đầu.
Đối với chàng thiếu niên mày thanh mắt tú, lại mưu trí dũng cảm này, cô thực sự rất có hảo cảm. Đương nhiên không phải là sự yêu thích nam nữ, mà là tình cảm của người chị gái nhìn đứa em trai.
“Đúng rồi, ban nãy em bảo bản thân tự mua một số loại thuốc rồi điều chế ra dược tề tương tự như Nhuyễn Cốt Mê Hương, chị thấy em ở phương diện nghiên cứu dược tề có lẽ có chút thiên phú đấy. Em có thể cân nhắc gia nhập Nghiên Cứu Viên Công Hội của Đại Hạ chúng ta. Nghiên Cứu Viên Công Hội có một diễn đàn chuyên dụng, trên đó có thể tải lên một số phối phương dược tề do cá nhân tự nghiên cứu điều chế ra. Nếu tải lên được thông qua thì có thể nhận được tiền thưởng, hơn nữa sau này nếu có người tải về trích dẫn thì em cũng sẽ nhận được lợi nhuận tương ứng. Đừng lo lắng về vấn đề rò rỉ, Đại Hạ quản lý mảng này vô cùng nghiêm ngặt.”
“Tải lên phối phương dược tề sao?” Tô Mục rơi vào trầm tư suy nghĩ.
Trước đây hắn thực sự chưa từng nghĩ tới điểm này.
Điều này cũng bình thường thôi, mấy ngày trước hắn vẫn chỉ là một học sinh cấp ba bình thường.
Ước mơ lớn nhất chẳng qua là thi đỗ một trường đại học võ đạo, đưa gia đình sống những ngày tháng tốt đẹp.
Tự nhiên cũng chưa từng cân nhắc tới những chuyện kiếm tiền sâu xa như thế này.
“Ừm, ngoài phối phương dược tề ra, trên diễn đàn nghiên cứu viên còn có người tải lên luyện thể thuật, hô hấp pháp và một số võ kỹ các loại. Có một số môn vì mới sáng tạo ra nên giá bán sẽ rẻ hơn ngoài thị trường rất nhiều. Tư chất như em tốt nhất nên tu luyện luyện thể thuật và hô hấp pháp xịn một chút.”
“Còn có thể tải lên cả luyện thể thuật và hô hấp pháp nữa sao?”
Đôi mắt Tô Mục dần dần sáng rực lên.
Xem ra đôi khi không phải là không có cách kiếm tiền, chỉ là bản thân nhất thời bị những lối mòn tư duy trước kia trói buộc mà thôi.
“Em biết rồi Như tỷ!”
Hạ Như cũng gật đầu: “Vậy nếu không có việc gì nữa thì chị về trước đây, chúc em có thể đạt được thành tích xuất sắc trong kỳ thi đại học nhé!”