Sau Tỷ Lần Chết, Ta Đồ Sát Vạn Tộc
Chương 7. Sao Chép Thành Công! Tử Vong Hồi Đãng!
Tô Mục không thể không thừa nhận, bản thân trong tương lai quả thực là người hiểu rõ hắn nhất, chỉ trong vài câu ngắn ngủi đã giúp hắn đắp xong nền móng tâm lý vững chắc.
Hắn thở hắt ra một hơi dài.
Tiếp tục đọc nhật ký.
“Muốn giết Trần Bân, hơn nữa lại là ở hậu phương Nhân tộc, đối với một người bình thường chưa giác tỉnh thiên phú như ngươi thì tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng may mắn thay, hậu phương Nhân tộc này cũng chẳng hề yên bình như tưởng tượng, ngươi hoàn toàn có thể mượn sức mạnh của người khác.”
Tô Mục nhanh chóng đọc hết nội dung trên cuốn nhật ký.
Tác dụng phụ của Tử Vong Hồi Đãng Thập Nhị Tiểu Thời khiến vầng trán hắn lấm tấm mồ hôi. Sự hao tổn Tinh Thần Lực này, ngoại trừ một số loại dược phẩm chuyên biệt về tinh thần, cách hồi phục tốt nhất chính là ngủ một giấc thật say. Thế nhưng bây giờ hoàn toàn không phải là lúc để ngủ.
Tô Mục nhanh chóng lấy ra một tờ giấy trắng tinh, xé một góc, dùng bút đỏ vẽ lên đó một đồ án rồi cẩn thận gấp lại thành hình trái tim.
Tiếp đó hắn lại từ trong thùng đựng quần áo dưới gầm giường lôi ra một bộ đồ màu đen tuyền, một chiếc khẩu trang và một chiếc mũ lưỡi trai, nhanh chóng thay vào. Hắn không chọn đi ra bằng cửa chính mà mở cửa sổ, trèo từ cửa sổ ra ngoài.
Nhà bọn họ ở tầng hai, cho nên trèo cửa sổ ra ngoài cũng không tính là quá nguy hiểm.
Rời khỏi nhà, Tô Mục nhanh chóng dựa theo phương pháp ghi trong nhật ký để đi tới một ga tàu điện ngầm gần đó.
Hiện tại tuy là ban đêm, nhưng lượng người qua lại ở ga tàu điện ngầm vẫn rất đông đúc.
Tô Mục đi tới cửa số hai của ga tàu.
Tại lối ra số hai có một sạp báo.
Thế nhưng lúc này vì đã khuya nên sạp báo đã đóng cửa.
Tô Mục không hề bận tâm.
Hắn nhanh chóng nhét mảnh giấy hình trái tim vào dưới khe cửa cuốn bằng sắt của sạp báo.
Lại đưa tay gõ nhẹ lên cửa sắt vài cái theo nhịp điệu.
Làm xong tất cả những việc này, Tô Mục nhanh chân rời đi.
Sau khi Tô Mục rời đi chừng nửa tiếng đồng hồ.
Cửa sắt của sạp báo bỗng nhiên hé mở một khe hở cực nhỏ.
Một bàn tay thò ra chộp lấy mảnh giấy hình trái tim kia kéo vào bên trong.
Lúc này Tô Mục đã quay trở về phòng của mình.
Bộ quần áo, khẩu trang và chiếc mũ trước đó đã bị hắn tìm một con sông bên ngoài ném thẳng xuống dòng nước.
Sau khi về tới phòng, Tô Mục mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Nếu không có gì bất trắc.
Ngày mai có lẽ hắn sẽ không còn nhìn thấy bóng dáng của tên Trần Bân kia nữa.
Phương thức mà hắn vừa sử dụng, theo như nhật ký ghi lại, chính là một phương thức liên lạc cực kỳ bí mật của Bái Dị Giáo ở hậu phương Nhân tộc.
Chỉ có tầng lớp cấp cao của Bái Dị Giáo mới nắm rõ.
Bái Dị Giáo là một lũ phản đồ Nhân tộc không tin tưởng vào tương lai của nhân loại, mưu toan nương nhờ dị tộc để đạt được sức mạnh to lớn hòng bảo toàn tính mạng bản thân.
Rất nhiều kẻ trong số chúng đang hoạt động ngầm tại hậu phương Nhân tộc.
Thường xuyên thay Vạn Tộc ám sát các thiên tài của Nhân tộc hoặc tạo ra các vụ bạo loạn ở hậu phương.
Đây cũng là lý do vì sao trước đó thầy giáo của Tô Mục lại dặn dò bọn họ không được tùy tiện để lộ thiên phú của mình.
Nhân tộc không phải chưa từng nghĩ đến việc thanh trừng đám Bái Dị Giáo đang hoạt động ở hậu phương này.
Chỉ là những kẻ thuộc Bái Dị Giáo này bản thân vốn là người Nhân tộc, ẩn náu ở hậu phương cực kỳ khó phát hiện, có kẻ thậm chí đã mai danh ẩn tích mười mấy hai mươi năm, cuộc sống thường ngày chẳng khác gì người bình thường.
Muốn thanh trừng triệt để là chuyện muôn vàn khó khăn.
Nằm trên giường.
Tâm trạng Tô Mục có chút phức tạp.
Lần đầu tiên giết người, tuy là mượn tay kẻ khác để giết, kẻ bị giết lại là phản đồ Nhân tộc trong tương lai.
Thế nhưng cảm giác kỳ lạ trong lòng kia dù thế nào cũng chẳng thể xua đi được.
Đây ước chừng cũng là lý do vì sao bản thân tương lai không chịu tiết lộ quá nhiều điều trong cuốn nhật ký đúng không?
Tô Mục lắc đầu cười khổ.
Để bản thân không suy nghĩ lung tung.
Tô Mục ép mình tập trung nghĩ về nội dung trong nhật ký.
Theo như nhật ký nói, đợi đến ngày mai, à không, là ban ngày hôm nay, sau khi bản thân giác tỉnh thiên phú lần nữa thì trang tiếp theo mới mở ra.
Nếu không có gì bất trắc, lần giác tỉnh lại này của hắn hẳn sẽ giác tỉnh một lúc hai thiên phú.
Nghĩ ngợi một hồi, Tô Mục dần chìm vào giấc ngủ sâu.
“Sắp sửa giác tỉnh thiên phú rồi, Mục ca, cậu có kích động không?”
“Kích động? Chẳng có gì đáng để kích động cả.”
Tô Mục ngáp một cái.
Vẫn là những lời thoại quen thuộc.
Trên sân thể dục của trường, học sinh khối mười hai đứng xếp hàng đông nghịt.
Từng người đều đang đứng chờ tới lượt làm lễ giác tỉnh thiên phú.
Điểm khác biệt duy nhất chính là.
Hôm nay không còn thấy bóng dáng tên Trần Bân nhuộm mái tóc vàng hoe kia đâu nữa.
Ngay khi nhóm người Tô Mục đang chờ đợi giác tỉnh thiên phú.
Giáo viên chủ nhiệm của bọn họ có chút sốt ruột nhận một cuộc điện thoại, sau đó rảo bước rời khỏi sân thể dục, một lát sau mới với vẻ mặt nặng nề quay trở lại.
“Tất cả học sinh lớp năm, sau khi giác tỉnh xong thì về lớp ngay, thầy có việc cần thông báo.”
Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của chủ nhiệm.
Các bạn học lớp năm đều có chút nghi hoặc bắt đầu bàn tán xôn xao.
“Mục ca, cậu đoán xem lão ban định nói chuyện gì thế? Nhìn sắc mặt thầy có vẻ không ổn lắm.”
Lê Hướng Đông tò mò ghé sát lại bên cạnh Tô Mục.
Tô Mục nghe vậy lắc đầu: “Chịu thôi, ước chừng là chuyện liên quan đến thiên phú chăng?”
Hắn tự nhiên biết tám chín phần mười là có liên quan tới Trần Bân, chỉ là hắn không thể nói ra mà thôi.
Rất nhanh sau đó đã đến lượt Tô Mục giác tỉnh.
Một lần nữa bước vào cỗ máy giác tỉnh thiên phú hình khối cầu màu đen, Tô Mục có cảm giác như cách biệt cả một đời.