Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngón trỏ Ôn Vân Diệp gạt gạt nước, gợn sóng nổi lên lập tức đảo ngược đánh nát, sau khi mơ hồ lại rất giống dáng vẻ sau này của nàng.
Tiểu Hỏa Long gặm xong chim nướng bên cạnh cũng cảm thấy mỹ mãn, nằm thẳng cẳng dưới chân Ôn Vân, đang định thương lượng với nàng lại đánh thêm một con nhạn, lại phát hiện thiếu nữ kia cởi trường bào, xắn ống tay áo bắt đầu đào bùn bên cạnh đầm lầy.
Tiểu Hỏa Long thấy vậy trợn mắt há hốc mồm: "Không phải nói ma pháp sư đều chú ý hoa lệ ưu nhã sao? Ngươi vì cái gì làm này?"
Ôn Vân vẫn thản nhiên, cùng đám kiếm tu không chú ý kia chờ đợi gần trăm năm, có thể không sơ sài sao?
Nàng tay không ném bùn lên bờ, đẩy về phía tiểu hỏa long: "Đến, phun long viêm đem nó đốt thành gạch, ta muốn xây tòa tháp vu sư ở đây."
Tiểu Hỏa Long hoài nghi lỗ tai của mình xảy ra vấn đề, dùng Long Viêm thiêu gạch? Cái này ma pháp sư não không có xảy ra vấn đề chứ?
Nhưng mà Ôn Vân ánh mắt "Ta tin tưởng ngươi", kiên định nhìn nó, trên cằm còn chứa nụ cười thân thiết ôn nhu, nhìn chằm chằm khiến da đầu Tiểu Hỏa Long run lên.
Nó thử phun một phát long viêm vào bùn.
Ôn Vân ở bên cạnh: "Đúng là như vậy, ngươi quả nhiên không phụ kỳ vọng của ta, không hổ là Hỏa Thần Long, ta biết ngay chuyện quan trọng như vậy chỉ có thể giao cho ngươi làm."
Tiểu hỏa long đơn thuần được mấy câu khen này bồng bềnh, lập tức vểnh đuôi đắc ý nói: "Cái này chỉ là chuyện nhỏ thôi a, ta còn có thể phun ra lửa mãnh liệt đây!"
Thế là quả nhiên lại có một đạo long viêm phun ra, thật không phụ Ôn Vân không tốn tiền khoác lác một câu.
Sau khi lừa gạt Tiểu Hỏa Long làm cu li, ngày thứ nhất, một tòa tháp vu sư cao vút lặng yên sừng sững trên cánh đồng hoang vu không người.
Tiểu Hỏa Long mệt mỏi đến mức vỗ cánh, buồn bực: "Chẳng lẽ ma pháp sư ngu xuẩn ngươi định định cư ở cái nơi chim không thèm ỉa này sao?"
Ôn Vân: "Không sai."
Tiểu Hỏa Long căng thẳng trong lòng: "Hẳn là ngươi sẽ không giống với những gia hỏa kia, ở trong tháp mấy năm rồi nhỉ?"
Nó còn trông cậy vào ngày nào đó Ôn Vân có thể mang mình ra ngoài mạo hiểm.
Hảo Thiền Ôn Vân lắc đầu: "Đương nhiên không có khả năng là mấy năm."
Trong lòng Tiểu Hỏa Long buông lỏng.
Nhưng mà câu tiếp theo của Ôn Vân, gần như muốn khiến nó chết bất đắc kỳ tử tại chỗ ---
"Ta muốn ngươi ở đây năm trăm năm."
Thời gian năm trăm năm có thể làm gì?
Trong thế giới ma pháp, không thể tu luyện nguyên lực, nhưng vẫn có thể tu luyện kiếm thuật, cái quan trọng là... có thể hoàn thiện pháp tắc không gian của nàng.
Lúc trước, Ôn Vân bọn họ thiếu nhất kỳ thật chính là thời gian.
Nếu lại để cho bọn họ tiềm tu ngàn năm, ba vị sư huynh tất nhiên đã phi thăng, đến lúc đó thực lực của Vân Hải Thành chỉ sợ cũng không kém hơn Đông Huyền Phái, mà Ôn Vân và Diệp Sơ Hữu liên thủ, cũng chưa chắc không thể đánh một trận với Thượng Huyền Tiên Tôn.
Nhưng mà hiện thực rất tàn khốc, Thượng Huyền Tiên Tôn không phải ngốc, tự nhiên sẽ không bỏ mặc hai thiên tài tùy ý trưởng thành đến tình trạng có thể uy hiếp mình.
Bây giờ Ôn Vân đã có được năm trăm năm, phần lớn thời gian trong năm trăm năm này nàng đều chạy trốn, lãng phí rất nhiều thời gian tu luyện.
Đời này mài dũa tinh thần lực của nàng sớm đã đạt tới Phi Thăng Giới, đừng nói là Quang Minh Giáo Hội, cho dù là toàn bộ Ma Pháp Giới đến đây vây công nàng sợ rằng cũng phải bị giết ngược lại.
Từ hôm nay trở đi, nàng liền ở đây thủ Thiền làm Ma Vương, ai cũng không sợ!
Vì vậy trong lòng Tiểu Hỏa Long nghĩ, ma pháp sư trong tháp này nàng điên rồi.
Mỗi ngày trời còn chưa sáng đã bắt đầu luyện tập kỹ xảo chiến đấu kỳ quái, vào đêm lại bắt đầu lẻn vào trong rừng nghiên cứu ma pháp, trừ thời gian ăn uống, ngay cả ngủ cũng thay thế thành tu luyện
Tiểu Hỏa Long không muốn bồi luyện, sau khi thân thể của nó khôi phục gần như xong, nó bắt đầu chậm rãi bay ra ngoài chơi, có lúc lại ở trấn trên gần nhất, có lúc đi đến vương thành xa xôi, tâm tình tốt còn có thể đi rình coi hai cái Quang Minh Giáo Hoàng và Hắc Ám Giáo Hoàng.
Chỉ là đi bên bờ sông thường xuyên nào có không ướt móng vuốt.
Tiểu Hỏa Long nhiều lần đi lên nóc nhà của Giáo hội Quang Minh để lay ngói lưu ly, cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của Hồng y đại giáo chủ.
Ôn Vân đang luyện tập kiếm thuật chợt nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của tiểu hỏa long, tập trung nhìn lại, lại phát hiện phía sau hắn thế mà có hai ma đạo sư Quang Minh Giáo Hội!
Tiểu Hỏa Long vừa trốn vừa uy hiếp người phía sau...
"Chủ nhân của ta là thần linh!"
"Các ngươi hôm nay truy sát ta, ngày mai sẽ phải tiếp nhận thần phạt!"
Hai Quang Minh Ma Đạo Sư tự nhiên cũng nhìn thấy tòa tháp vu sư màu đỏ vàng phía trước, còn có thân ảnh mặc ma pháp bào màu đen dưới tháp, nhưng bọn họ lại không để ý tới.