Sư Muội Kiếm Tông Tay Cầm Ma Trượng

Chương 504. Tiểu Bạch, chúng ta đi! (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

May mắn duy nhất chính là Bạch Ngự Sơn thường xuyên đến rút Phượng Hoàng Mộc như vậy, mặc dù ảnh hưởng tới thời gian thức tỉnh của Diệp Sơ Bạch, nhưng lại trợ giúp Diệp Sơ Bạch tu luyện sinh tử pháp tắc ở một mức độ nào đó.

Dù sao Phượng Hoàng Mộc bị nhổ một lần, tương đương với Diệp Sơ Bạch lại chết một lần nữa, mà nó lại mọc ra một lần nữa, lại chờ hắn sống lại một lần nữa...

Nhiều lần trải qua sinh tử như vậy, cũng khó trách sau này pháp tắc sinh tử của Diệp Sơ Bạch lại tiến triển nhanh như vậy.

Nhưng mà Ôn Vân yên lặng ghi chép lại số lần Bạch Ngự Sơn nhổ Phượng Hoàng Mộc.

Lúc rút tới lần thứ mười một, ngoại môn Thanh Lưu Kiếm Tông mới có một nữ đệ tử.

Nữ hài gọi Ôn Vân.

Nàng còn có một cái tên khác, Tiểu Cửu.

Mưa dông giữa hè đến đột ngột, chân trời hiện lên một đạo điện quang, ngay sau đó là mưa to như trút nước từ trên trời trút xuống.

Tiểu Cửu cuộn mình trong một căn phòng nhỏ ở ngoại viện, trên người nóng hổi, hô hấp lại càng ngày càng yếu ớt, đến phía sau cơ hồ nửa điểm khí cũng không có.

Sau khi nàng bị Tạ gia đào đi Kim Đan đã sớm thành phàm nhân, cơ hồ toàn bộ đều nhờ vào tia không cam lòng kia mới gắng gượng chịu đựng cho tới bây giờ.

Nhưng hôm nay, cơn giận này đã không chịu đựng nổi nữa.

Ôn Vân lơ lửng ngoài sân, không khỏi thở dài.

Sinh cơ của tiểu cô nương này đã hao hết, thần hồn sắp thoát ly thân thể, cho dù mình dùng Trì Dũ Thuật cũng không thể cứu nàng.

Nàng bước vào trong phòng chứa củi nhỏ hẹp này, ở trước đống cỏ khô nhìn thấy thần hồn của tiểu cô nương sắp tiêu tán ở trong thiên địa.

Dường như người phía sau có cảm ứng, ngẩng đầu nhìn nàng: "Ngươi là quỷ sai đến đón ta?"

Tiểu Cửu thần hồn không thể so với Ôn Vân yếu ớt giống như là ánh nến tắt bất cứ lúc nào, vách tường phòng củi rách nát khắp nơi đều là khe hở, ngoài cửa sổ sấm chớp vang dội, cuồng phong thổi cành lá vang lên, mang theo mưa rền gió dữ mùi bùn đất theo khe hở mà vào, thần hồn của nàng cũng theo đó trở nên rách nát thành mảnh nhỏ.

Trong lòng Ôn Vân có chút chua xót, dùng thần hồn của mình bảo vệ nàng, giống như ôn nhu ôm lấy tiểu cô nương này, thay nàng ngăn trở những mưa gió kia.

Tiểu Cửu chỉ có một đoàn thần hồn nho nhỏ, mê hoặc ngẩng đầu nhìn Ôn Vân.

Lúc cô chưa chết luôn đề phòng những đòn đánh lén đến từ chỗ tối kia, cho nên luôn tràn ngập cảnh giác, rất kháng cự với sự tiếp cận của người lạ, nếu có người tới gần thì phải lập tức lui ra phía sau.

Nhưng không biết vì sao, một thần hồn khác lại khiến nàng không sinh ra được chút ý thức kháng cự. Trong cái ôm của đối phương, thậm chí nàng còn nhận ra cảm giác an tâm chưa bao giờ có.

Giống như chị gái ruột ở thế giới khác.

Ôn Vân nhẹ giọng hỏi nàng: "Ngươi có muốn tận mắt nhìn thấy người xấu bị trừng phạt, trả lại những gì bọn họ nợ ngươi không?"

Tiểu Cửu giật mình.

Qua một lúc lâu, kiên quyết: "Ân."

Ôn Vân ngớ người, nhẹ giọng nói: "Được, vậy ta đi làm thay ngươi."

Cô nhét tàn hồn của tiểu Cửu vào trong sự bảo vệ của thần hồn mình, mang theo nàng một lần nữa trở lại thân hình nhỏ gầy trên giường kia.

Lại trở lại khởi điểm của câu chuyện.

Thua không sao, lần này nàng biết nội dung của đề thi.

Tuyệt đối sẽ không viết sai đáp án.

Sau khi Ôn Vân sống lại không lâu, cuối cùng cô cũng trở lại Đệ Thập Phong, dựa theo nội dung cốt truyện trong trí nhớ, cứu được khúc gỗ Phượng Hoàng thứ mười hai được rút ra từ trong tay Tam sư huynh.

Khi nhìn về phía cây non này, trong lòng nàng khó nén được kích động.

Đương nhiên, đời trước nàng cũng rất kích động khó nhịn, có điều lần trước là không kiềm chế được mà muốn gọt Phượng Hoàng Mộc thành ma trượng lợn trắng, lần này lại đang chờ Diệp Sơ Bạch chui ra.

Ôn Vân vốn tưởng rằng nhìn thấy Diệp Sơ Bạch sống lại xuất hiện ở trước mặt, phản ứng đầu tiên của mình là cao hứng.

Nhưng khi nam tử kia chậm rãi mở mắt nhìn chăm chú lại, giống như kiếp trước, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng lại chất phác nói một câu ---

"Chúng ta đã gặp nhau."

Trong nháy mắt đó, ngực Ôn Vân giống như bị hung hăng nhéo một cái, chua xót đến mức gần như không duy trì được vẻ vân đạm phong khinh ngoài mặt hiện tại, ngay cả hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Nàng nghĩ, nàng và hắn đâu chỉ gặp qua.

Năm tháng dài đằng đẵng mà nàng xuyên qua đủ để khiến biển cả hóa thành ruộng dâu, lâu đến mức ngoại trừ nàng ra sợ là không ai có thể, cũng không ai dám chịu đựng sự cô tịch dài đằng đẵng kia.

Tim của Ôn Vân bắt đầu nóng lên, nóng đến mức nàng muốn rơi nước mắt ủy khuất.

Ta chạy không ngừng nghỉ, liều mạng mới chạy về được, xuất hiện ở đây bắt lấy ngươi.

Cuối cùng, những lời này đều bị nàng lén lút giấu ở trong lòng, thiếu nữ hơi nâng cằm lên, đuôi mắt phiếm hồng, thanh âm lại nhẹ nhàng...

"Ta là chủ nhân của ngươi, Ôn Vân."