Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gã trọc Trương Tùng vung tay lên, hào phóng đẩy giá lên tới ba trăm triệu.
Tiêu Nhất Phàm lắc đầu, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc để nhìn ông ta.
"Chê ít sao? Bốn trăm triệu, không, năm trăm triệu! Cậu thấy sao?"
Trong mắt gã trọc Trương Tùng xẹt qua vài phần căng thẳng.
Lời này vừa thốt ra, cả hội trường đều kinh ngạc.
Đó là năm trăm triệu đấy! Chẳng lẽ viên kỳ ngọc đỏ rực đó thực sự quý giá đến thế? Cho dù là khối ngọc thạch đắt giá nhất thế giới giỏi lắm cũng chỉ tới cái giá này thôi!
Trần Thúy cảm thấy mặt mình nóng ran, ả vừa mới mạnh miệng bảo viên ngọc đỏ này không đáng giá một trăm triệu, bây giờ lại bị vả mặt đôm đốp.
La thiếu ở bên cạnh thì sầm mặt xuống, không biết đang tính toán điều gì.
"Bạn nhỏ, thứ này đối với cấp bậc võ giả như cậu cũng không có tác dụng lớn lắm, ngược lại còn là gánh nặng. Hay là cậu bán cho tôi đi? Thế này nhé, tôi thêm một trăm triệu nữa, sáu trăm triệu, cậu thấy sao?"
Gã trọc Trương Tùng lại cất lời, dáng vẻ vội vã không đợi nổi nữa.
"Viên ngọc đỏ này vậy mà lại có ích với võ giả!"
Tất cả mọi người đều ngẩn người tại chỗ!
Hóa ra là vậy, thảo nào quán chủ Trương lại sẵn sàng bỏ ra cái giá trên trời để mua nó!
Mí mắt La thiếu giật giật, gã chẳng buồn suy nghĩ đã hét lên: "Bán cho tôi! Tám trăm triệu, bản thiếu gia mua!"
Là một tay chơi đổ thạch lão luyện, đương nhiên gã hiểu ngọc trong ngọc có ý nghĩa như thế nào rồi. Sau khi biết thứ này còn có lợi với võ giả, gã quyết định mua lại không chút do dự.
Nghe thấy lời này, Trần Thúy xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống, ả khó tin nhìn viên ngọc đỏ đó, không sao hiểu nổi tại sao thứ này lại đắt giá như thế.
Cứ nghĩ tới việc nếu Tiêu Nhất Phàm không xen ngang thì viên ngọc đỏ này đã lọt vào tay ả, ả lại tức đến ngứa răng hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Tiêu Nhất Phàm tỏ vẻ khinh khỉnh: "Bán cho chó tôi cũng không bán cho mày đâu."
"Đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"
La thiếu tức giận đùng đùng, sắc mặt tái xanh.
Nếu không phải đang ở trước mặt nhiều người thế này, gã đã sai đám vệ sĩ của mình giết quách Tiêu Nhất Phàm rồi cướp viên ngọc đỏ đó đi rồi.
Nghe Tiêu Nhất Phàm nói vậy, một số nhân vật lớn có mặt ở đó đều sáng rực mắt lên, lộ vẻ phấn khích. Lời hắn nói như vậy, có phải là chỉ cần giá cả hợp lý thì hắn vẫn sẽ bán đúng không?
"Cậu thanh niên, tôi trả một tỷ!"
Ông chủ Trần của Tập đoàn trang sức An Hải gọi giá không chút do dự.
"Nhà họ Hoàng tôi trả một tỷ rưỡi."
Một vị tỷ phú dáng người thấp bé cũng lên tiếng.
"Nhà họ Hoàng, quả không hổ là một trong ba gia tộc lớn của An Hải, ra tay thật phóng khoáng!"
Có người thốt lên đầy cảm thán.
"Hai tỷ, nhà họ Mục chúng tôi lấy."
Chẳng mấy chốc, lại có một phú hào dáng người cao lớn ra giá.
"Ông ta là nhân vật quyền lực số hai của gia tộc số một An Hải – nhà họ Mục, là em trai của Thành chủ đấy! Vậy thì khác nào bảo ba gia tộc lớn của An Hải vì viên ngọc đỏ này mà đã dốc hết cả vốn liếng rồi!"
Đám đông vây quanh phát ra những tiếng xuýt xoa.
Đây là cảnh tượng hoành tráng mấy chục năm qua chưa từng có!
Tên nhà giàu mới nổi này, số cũng hên quá đi!
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tiêu Nhất Phàm, muốn xem xem hắn sẽ chấp nhận điều kiện của nhà họ Mục hay lại tiếp tục mặc cả.
Khóe miệng Tiêu Nhất Phàm hiện lên một nụ cười mỉm.
Không ngờ ngày đầu tiên xuống núi đã vướng vào chuyện này. Đổi lại là ba năm trước, hắn nhất định không nói hai lời mà bán đi ngay.
Nhưng hiện tại đã khác xưa. Hai tỷ mà muốn mua được à? Không bao giờ!
Mọi người nhìn thấy nụ cười của Tiêu Nhất Phàm thì tưởng hắn động lòng rồi. Sở dĩ hắn chưa bán, chắc hẳn là muốn đòi một mức giá cao hơn.
"Thanh niên à, đây không phải là một con số nhỏ đâu. Hơn nữa, sau này nếu cậu gặp khó khăn gì, nhà họ Mục tôi cũng sẽ giúp cậu một lần."
Nhị đương gia nhà họ Mục nhìn Tiêu Nhất Phàm, dáng vẻ của kẻ đứng trên cao nhìn xuống.
Những người khác thấy ông ta nhất quyết phải lấy bằng được, cũng biết mình không thể tranh giành đồ vật với nhà họ Mục nên đều lần lượt bỏ cuộc.
"Nhóc con, mày có biết thế nào là mang ngọc mắc tội không? Nếu mày không bán thì chính là không nể mặt ba gia tộc lớn."
La thiếu biết mình không tranh lại nhà họ Mục nên đành buông lời đe dọa, đẩy Tiêu Nhất Phàm vào hố lửa.
Lời này vô cùng thâm độc, muốn biến Tiêu Nhất Phàm thành kẻ thù của ba gia tộc lớn tại An Hải, ép hắn phải bán viên ngọc đỏ.
"Không bán, tôi nói rồi! Tôi sẽ không bán!"
Tiêu Nhất Phàm lạnh lùng liếc La thiếu một cái, nhét viên ngọc đỏ vào túi mình.
Viên ngọc đỏ nằm sát vào cơ thể, Tiêu Nhất Phàm chỉ cảm thấy một luồng hơi ấm áp truyền qua kinh mạch, khiến chân khí của hắn vận hành trơn tru hơn hẳn.