Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Hả?" Tiêu Nhất Phàm khẽ ồ lên.
"Thiếu chủ, việc chính quan trọng hơn. Cô gái lăng loàn cùng với Bang Cuồng Xà này, chắc cũng chẳng phải loại con gái nhà lành, chúng ta rời đi thôi." Lão Dương còn tưởng Hoàng Ngọc Dao là loại phụ nữ trăng hoa.
"Không đúng, cô ấy trúng độc rồi." Tiêu Nhất Phàm lắc đầu. Nói đoạn, hắn bước về phía Hoàng Ngọc Dao. Lão Dương hối hả đi theo sau.
Lúc tiến lại gần, Lão Dương cũng phát hiện ra điểm bất thường của Hoàng Ngọc Dao, chau mày bảo: "Thiếu chủ, cô ta hình như bị hạ thuốc rồi, chắc chắn là do tam đương gia Bang Cuồng Xà giở trò."
Tiêu Nhất Phàm gật đầu, rút vài cây kim vàng ra. Hắn giữ chặt lấy Hoàng Ngọc Dao đang không ngừng vặn mình, định bụng giải độc cho cô.
Ngờ đâu, vừa chạm vào vai cô, Hoàng Ngọc Dao đã bật dậy như một con mèo. Ngay sau đó, đôi tay cô siết chặt lấy cổ Tiêu Nhất Phàm, hai chân cũng quặp cứng lấy eo hắn.
"..."
Tiêu Nhất Phàm bị diễm phúc bất ngờ này làm cho dở khóc dở cười.
"Tiểu thư, đắc tội rồi."
Hắn gỡ hai tay Hoàng Ngọc Dao ra, đè cô xuống mặt bàn để tiện bề châm kim. Mái tóc vốn đã rối bời của Hoàng Ngọc Dao xõa tung trên mặt bàn, tôn lên gương mặt xinh đẹp kiều diễm. Bắt gặp ánh mắt rạo rực của cô, Tiêu Nhất Phàm cũng bất giác đỏ mặt.
Nhìn kĩ lại thêm một chút, tim Tiêu Nhất Phàm đập thót một nhịp, sao trông quen mắt thế này?
Lúc bấy giờ, Hoàng Ngọc Dao cơ hồ đã hoàn toàn đánh mất lý trí, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Nhất Phàm, cô lại bàng hoàng sửng sốt.
"Anh Nhất Phàm, là anh phải không? Em đang nằm mơ sao? Em nhớ anh nhiều lắm..." Hoàng Ngọc Dao lầm bầm khe khẽ, cơ thể vẫn uốn éo không ngừng, hai chiếc cúc áo sơ mi trắng đã bung ra.
"Em..." Tiêu Nhất Phàm sững sờ.
Lão Dương cũng ngơ ngác, nhưng rất nhanh sau đó ông đã phản ứng kịp, lui ngay khỏi phòng họp, chốt cửa đứng gác bên ngoài.
"Thiếu chủ ơi thiếu chủ, ngài đúng là có diễm phúc quá mà, người đẹp cỡ này cũng tự sà vào lòng." Lão Dương âm thầm tấm tắc khen.
Bên trong phòng họp, sau khi nhìn thật kỹ Hoàng Ngọc Dao, Tiêu Nhất Phàm thốt lên kinh ngạc: "Em là Ngọc Dao!"
Thì ra, hồi còn bé, Hoàng Ngọc Dao hay theo mẹ đến cô nhi viện làm tình nguyện viên. Mẹ cô phụ giúp chăm sóc những đứa trẻ mồ côi, còn cô nhóc Ngọc Dao cứ lẽo đẽo chạy theo Tiêu Nhất Phàm nô đùa khắp viện. Dần dà, Hoàng Ngọc Dao đã phải lòng anh chàng cao to đẹp trai này tự lúc nào, nhưng cô vẫn cứ giấu nhẹm trong lòng, chưa bao giờ thổ lộ.
Ba năm trước, lúc Tiêu Nhất Phàm đột ngột bị bắt cóc rồi bặt vô âm tín, Hoàng Ngọc Dao đã khóc ròng suốt bao nhiêu ngày.
"Con bé Ngọc Dao này, ba năm không gặp mà đã ra dáng một đại mỹ nữ rồi, đúng là nữ đại mười tám biến..." Tiêu Nhất Phàm bùi ngùi cảm thán.
Nào ai ngờ, ba năm ròng rã bặt tin nhau, lần gặp lại này lại ở trong tình cảnh trớ trêu đến thế.
"Anh Nhất Phàm, ôm em đi..." Hoàng Ngọc Dao chỉ thấy cả người khó chịu vô cùng, khao khát đến tận cùng một thứ gì đó.
Bắt gặp ánh mắt đong đưa lả lơi của cô, lửa nóng trong người Tiêu Nhất Phàm cũng bị nhen nhóm.
Nhưng hắn lập tức dập tắt tia bốc đồng ấy, lúc này đâu phải lúc để mây mưa. Hơn nữa, gian phòng họp này thì lai láng đầy máu cùng xác chết ngổn ngang, bối cảnh thật chẳng phù hợp tẹo nào.
Hắn đặt một tay lên ngực Hoàng Ngọc Dao, đè cô xuống mặt bàn, tay kia thoăn thoắt bấm huyệt. Năm cây kim bạc găm trúng phóc vào năm yếu huyệt trên người cô.
Đối với hắn, giải thứ độc con nít này dễ như trở bàn tay.
Chỉ chốc lát sau, Hoàng Ngọc Dao đã ngừng vặn vẹo, ánh mắt cũng lấy lại được vài phần tỉnh táo.
"Ngọc Dao, giờ em thấy sao rồi?" Tiêu Nhất Phàm đau xót hỏi han.
Nghe thấy thanh âm quen thuộc này, Hoàng Ngọc Dao dán mắt vào khuôn mặt ngay sát bên mình.
"Anh Nhất Phàm! Em không nằm mơ! Anh thực sự vẫn còn sống!" Hoàng Ngọc Dao mừng rỡ như điên, kích động bật thốt lên.
"Ừ, anh vẫn khỏe." Tiêu Nhất Phàm mỉm cười gật đầu.
"Tuyệt quá! Anh Nhất Phàm, em nhớ anh muốn chết..." Hoàng Ngọc Dao kích động bật dậy ôm chầm lấy Tiêu Nhất Phàm, hai hàng lệ nóng tuôn rơi lã chã.
"Ngọc Dao..." Xưa nay Tiêu Nhất Phàm vốn dĩ sắt đá, nhưng ngay lúc này khóe mắt hắn cũng rơm rớm ướt.
"Được rồi, Ngọc Dao, em siết chặt quá làm anh hơi khó thở..." Tiêu Nhất Phàm vỗ nhẹ lưng cô, nhẹ nhàng thủ thỉ.
"A..." Hoàng Ngọc Dao bấy giờ mới sực nhớ ra mình hơi mất khống chế, vội vàng nới lỏng vòng tay.
Đôi gò má cô thoắt cái đỏ bừng hệt như trái táo chín. Trông thấy cúc áo đứt tung của mình, cô lại nhớ đến chuyện bị lão tam Bang Cuồng Xà bỏ thuốc mê, bẽn lẽn chỉ hận không tìm được cái lỗ nẻ nào chui xuống.
"Em xin lỗi... anh Nhất Phàm, lúc nãy em không có làm chuyện gì... quá đáng với anh chứ?" Cô hấp tấp quay lưng cài lại cúc áo.