Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Ếch ngồi đáy giếng." Tiêu Nhất Phàm nói xong, mặc kệ luôn hai gã tông sư một sao đã bị phế, cất bước tiến về phía Mục thiếu.
"Đúng là đồ phế vật!" Mục thiếu chửi thề một tiếng, quay đầu vắt chân lên cổ chạy tót lên tầng trên. Gã bắt đầu hối hận, tại sao lúc trước không bảo ba phái thêm hai vị tông sư đến đây cơ chứ.
"Mày không thoát được đâu, bớt uổng công vô ích đi." Đằng sau Mục thiếu, Tiêu Nhất Phàm lạnh lùng lên tiếng. Bóng hình Tiêu Nhất Phàm chớp động, chớp mắt đã hiện ra ngay trước mặt Mục thiếu.
"Mày định làm gì? Mày có biết tao là ai không?" Dù căng thẳng đến tột độ, Mục thiếu vẫn cố tỏ vẻ không nao núng.
"Mày là ai quan trọng lắm sao?" Tiêu Nhất Phàm giáng một cái tát nảy lửa lên má gã.
"Bốp!" Một âm thanh đinh tai nhức óc. Mục thiếu lộn nhào mấy vòng trên không rồi đập mạnh vào tường rớt uỵch xuống nền nhà.
Nếu không phải vì muốn truy vấn chỗ giấu Chu Ấu Vi, hắn đã sớm vỗ một chưởng nổ tung óc gã từ lâu rồi.
Mục thiếu chật vật bò dậy, khạc ra bãi máu tươi lẫn với dăm ba cái răng vỡ vụn. "Mày mà dám đụng đến một cọng lông của tao, tao sẽ nghiền mày ra bã. Thêm nữa, kết cục của con khốn Chu Ấu Vi cũng chẳng khá khẩm gì hơn mày đâu!" Mục thiếu tru tréo.
"Đã tới nước này mà còn dám xảo biện! Nói, Ấu Vi ở đâu?" Tiêu Nhất Phàm vươn tay tóm chặt yết hầu, xách bổng gã lên.
"Mày... mày sẽ chết... thảm hại lắm!" Mục thiếu vẫn cứ cho rằng, Tiêu Nhất Phàm chỉ đang dọa dẫm, chứ nào dám tước mạng gã.
"Con người có bao nhiêu đốt xương, mày biết không?" Tiêu Nhất Phàm cười nhạt.
Mục thiếu khịt mũi hừ một tiếng, chẳng buồn đáp.
"Nói cho mày hay, cơ thể người có tất cả hai trăm lẻ sáu đốt xương, sáu trăm ba mươi chín khối cơ. Tao muốn xem, khi tao lóc từng thớ thịt róc từng mảnh xương của mày, mày có còn cứng họng được như vậy không?" Tiêu Nhất Phàm bình thản cất giọng đều đều.
Cơ mặt Mục thiếu cứng đờ lại, trong đôi mắt gã lướt qua một nỗi sợ hãi tột độ.
"Cứ yên tâm, với y thuật của tao, tao thừa sức lóc từng lớp da thịt và tháo khớp xương của mày một cách hoàn mỹ nhất." Tiêu Nhất Phàm nhặt một thanh đao vứt lăn lóc dưới đất lên, nhón lấy ngón trỏ của Mục thiếu, gằn giọng: "Nói hay không nói?"
"Khoan đã, đợi chút!" Mặt mũi Mục thiếu hoảng hốt, vội lên tiếng ngăn Tiêu Nhất Phàm lại.
"Tao không đợi được." Tiêu Nhất Phàm vừa nói, vừa phẩy nhẹ lưỡi đao, phạt phăng một khúc xương trên ngón trỏ Mục thiếu.
"Á á á! Thằng khốn! Đau chết tao rồi!" Trán Mục thiếu nổi gân xanh cuồn cuộn vì đau đớn tột cùng.
"Ấu Vi ở đâu." Tiêu Nhất Phàm nâng đao, nhắm vào ngón giữa của Mục thiếu gằn giọng.
"Dưới tầng hầm!" Mục thiếu khóc thét lên.
"Tao cho mày nói lớn tiếng lúc nào thế?" Tiêu Nhất Phàm quắc mắt lườm gã, lưỡi đao xẹt qua gọt luôn thêm một đoạn xương ngón giữa.
"Á..." Mục thiếu nghiến răng cố kìm nén tiếng hét thê lương.
"Dẫn đường." Tiêu Nhất Phàm bóp chặt lấy vai gã, áp tải theo sau lưng.
Trong mắt Mục thiếu ánh lên sự chần chừ do dự, nhưng rốt cuộc, vì chẳng nghĩ ra cách nào khả thi hơn, gã chỉ đành lủi thủi dẫn Tiêu Nhất Phàm đi.
Nhoáng một cái, Tiêu Nhất Phàm đã bị Mục thiếu dắt xuống tầng hầm. Cửa hầm khóa bằng công nghệ nhận dạng khuôn mặt, Mục thiếu dùng vạt áo chùi vết máu trên mặt rồi mới thuận lợi mở toang cánh cửa.
Lòng Tiêu Nhất Phàm nhói lên, thầm lo lắng không biết Ấu Vi có bị cái tên biến thái đáng chết này giày vò hay chưa, không rõ cô có thể vượt qua cú sốc này được không.
"Cô ta ở trong đó." Mục thiếu nhìn Tiêu Nhất Phàm, nói thều thào bằng giọng hụt hơi.
Tiêu Nhất Phàm hít sâu một hơi, bước chân vội vã tiến vào trong.
Chỉ thấy bốn bề là tường trắng toát, duy nhất một bóng đèn hắt ánh sáng mờ nhạt, đi kèm một chiếc giường nhỏ và một chiếc bồn cầu. Một cô gái với suối tóc dài rũ rượi nằm nghiêng trên giường, úp mặt vào tường. Bóng lưng quen thuộc ấy làm trái tim Tiêu Nhất Phàm đập liên hồi liên hồi.
Nghe thấy tiếng bước chân, lầm tưởng là Mục thiếu, chất giọng cô gái tuy khàn đặc đi nhưng lại mang theo mấy phần lạnh lẽo: "Mục, tôi khuyên anh nên dẹp cái ý nghĩ đó đi. Có chết, Chu Ấu Vi tôi cũng sẽ không bao giờ thỏa hiệp với anh đâu!"
Tiêu Nhất Phàm vừa nghe đã nhận ra ngay đây chính là thanh mai trúc mã của mình - Chu Ấu Vi!
"Ấu Vi!" Tiêu Nhất Phàm xúc động thốt lên.
"Sao nghe hệt như là giọng của anh Nhất Phàm thế nhỉ?" Chu Ấu Vi thoắt cái mở choàng mắt!
"Không thể nào, anh Nhất Phàm bặt vô âm tín ba năm rồi, làm sao có thể còn sống chứ? Chắc chắn là do mình quá nhớ thương anh ấy nên sinh ra ảo giác rồi!" Chu Ấu Vi nhắm nghiền mắt lại, thầm thì lẩm bẩm một mình.
Nghe vậy, mũi Tiêu Nhất Phàm cay cay, hắn dịu dàng nói: "Ấu Vi, là anh đây, anh Nhất Phàm của em đây, anh đến cứu em rồi!"