Tạo Hóa Chi Môn

Chương 20. Vùng biển Man Qua hiểm ác

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ninh Thành chưa kịp trả lời thì một thanh âm xé gió sắc lẹm đã cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Một bóng xám mờ ảo mang theo tiếng rít gào lao vút qua phía trước không xa, chỉ chớp mắt sau, một bóng đen khác cũng dồn dập đuổi theo sát nút. Chỉ trong vài nhịp thở, cả hai bóng người đã biến mất tăm hơi, không để lại dấu vết.

Tim Ninh Thành thắt lại. Hắn nhận ra những bóng đen đó chính là pháp bảo phi hành, thứ mà trước đây hắn từng thấy cô của Kỷ Lạc Phi sử dụng. Nghe đồn hàng trăm quốc gia tại Hóa Châu cùng vô số thế lực lớn nhỏ đều đổ xô về vùng biển Man Qua để rèn luyện và tìm kiếm tài nguyên, giờ tận mắt chứng kiến mới thấy lời đồn không ngoa. Hai kẻ vừa lướt qua rõ ràng không phải tu sĩ của Thương Tần Quốc.

Kẻ có thể sở hữu pháp bảo phi hành chắc chắn phải từ Ngưng Chân hậu kỳ, thậm chí là tu sĩ Trúc Nguyên. Xem ra, muốn sống sót yên ổn tại vùng biển Man Qua này chẳng phải chuyện dễ dàng gì. Nỗi phấn khích sục sôi trong lòng Ninh Thành ban nãy lập tức nguội lạnh đi quá nửa. Hắn bắt đầu trầm ngâm tính toán, làm sao để giữ được mạng nhỏ ở nơi thị phi này.

Ngay cả An Y cũng nhìn ra được hai người vừa rồi là kẻ chạy người đuổi, mà tu vi của nàng và Ninh Thành đều thuộc hàng thấp kém nhất. Nàng không dám chắc tu vi của Ninh Thành cụ thể là bao nhiêu, nhưng cảm giác cũng chẳng cao là bao.

"An Y, chúng ta phải cẩn thận hơn thôi, vùng biển Man Qua này dường như chỗ nào cũng rình rập nguy hiểm." Ninh Thành vội vã kéo An Y rời khỏi chỗ cao, lẩn vào một góc khuất bên lề đường nhỏ.

An Y cũng quên bẵng câu hỏi định dành cho Ninh Thành, nàng khẽ vâng một tiếng rồi bám sát gót hắn. Nếu lúc này chỉ có một mình, nàng thực sự sẽ chẳng biết phải xoay xở ra sao.

"An Y, cái túi nạp vật của muội phải cất kỹ vào, tuyệt đối đừng để lộ ra ngoài." Ninh Thành một lần nữa nhắc nhở. Một khi vật này bị kẻ khác nhòm ngó, không chỉ An Y mất mạng mà ngay cả hắn cũng khó lòng thoát khỏi kiếp nạn bị diệt khẩu.

An Y hốt hoảng đặt tay lên bên hông: "Ninh đại ca, hay là muội tháo nó ra đưa huynh giữ nhé? Thứ này để trên người muội không an toàn chút nào..."

Ninh Thành ngăn lại hành động của nàng: "An Y, đây là di vật sư phụ để lại cho muội, muội cứ giữ bên người là được. Bên trong có lẽ còn có vật kỷ niệm của muội, ta giữ không tiện."

Thực tâm Ninh Thành cũng tò mò muốn xem túi nạp vật ra sao, nhưng nghĩ lại đó là truyền thừa sư phụ nàng để lại, nếu mình cầm lấy chẳng khác nào xâm phạm vào bí mật riêng tư của người khác.

An Y vội giải thích: "Ninh đại ca, của muội không phải túi nạp vật, mà là túi trữ vật. Hai loại này có sự khác biệt rất lớn. Túi nạp vật thường có không gian nhỏ, còn túi trữ vật thì rộng hơn nhiều. Những thứ này đều dùng ý niệm để câu thông, bên trong được cấu thành từ không gian trận pháp, có thể chứa được những vật phẩm kích thước lớn."

Ninh Thành bấy giờ mới vỡ lẽ. Nghĩ đến việc một cái túi nhỏ xíu có thể nhét cả đống đồ đạc, lòng hắn không khỏi ngứa ngáy, thực sự khao khát có được một cái cho riêng mình.

...

Sau sự cố vừa rồi, Ninh Thành dẫn An Y men theo những con đường mòn nhỏ để di chuyển.

"Ninh đại ca, phía trước có một dịch trạm." Sau khi biết Ninh Thành luôn lo lắng cho mình, An Y cũng dần mở lòng hơn. Nàng dường như đã nén nỗi đau mất sư phụ vào sâu trong lòng, dọc đường bắt đầu chủ động hỏi han Ninh Thành, chỉ là không còn nhắc đến chuyện "bạn gái" hay hỏi "bạn gái" là cái gì nữa.

Cùng lúc đó, Ninh Thành cũng nhìn thấy dịch trạm ở phía xa. Nó trông không lớn, nhưng hắn vẫn thận trọng dừng bước.

"Ninh đại ca, Lý Thiệu đại ca từng nói, qua khỏi dịch trạm trấn Đinh Bỉ là chúng ta đã ra khỏi phạm vi Thương Tần Quốc rồi. Dịch trạm phía trước có lẽ thuộc về nước khác." Thấy Ninh Thành chần chừ, An Y lên tiếng nhắc nhở.

Ninh Thành gật đầu: "Cũng đúng, chúng ta cứ qua đó xem tình hình đã."

Đây là một dịch trạm thuần túy, ngoài mươi binh sĩ canh gác thì chỉ có một tửu điếm. Khu vực rộng nhất là nơi dừng đỗ thú xa. Rất nhiều chủ xe đang lớn tiếng chèo kéo khách khứa. Khi nhìn thấy dòng chữ trên biển hiệu, Ninh Thành mới hoàn toàn trút bỏ được gánh nặng trong lòng: Dịch trạm Ấp Hà Phụ, Hỏa Nguyên Quốc.

Vừa mới đặt chân tới, một nữ nhân tóc ngắn có gương mặt thô kệch đã đon đả đón tiếp: "Hai vị bằng hữu định đi vùng biển Man Qua sao? Ngồi thú xa của tôi đi, mỗi người chỉ lấy hai mươi tiền vàng thôi."

Ninh Thành giật mình. Một người hai mươi tiền vàng? Lại còn bảo là "chỉ"? Lúc trước Lý Thiệu chạy một chuyến cũng chỉ thu vài chục tiền bạc, sao ở đây giá cả lại trên trời như vậy?

"Giá này... có cao quá không?" Ninh Thành lưỡng lự hỏi, không chắc liệu mình có đang bị "chặt chém" hay không.

Nữ nhân thô kệch kia sững người chưa kịp đáp thì một người bên cạnh đã bước tới nói: "Bằng hữu, giá này không cao đâu. Chưa nói tới việc từ đây đến vùng biển Man Qua mất hơn mười ngày đường, chỉ riêng cái hiểm nguy trên đường đi đã đáng giá bấy nhiêu rồi. Phu xe ở đây đều là những kẻ đặt đầu trên thắt lưng mà sống, nếu không thực sự cần thiết, tốt nhất đừng mặc cả."

Người vừa lên tiếng là một nam tử có râu ngắn, tu vi chỉ ở mức Tụ Khí tầng ba. Nhưng ngữ điệu của y cực kỳ hòa nhã, không hề khiến người khác cảm thấy đường đột. Từ Tụ Khí tầng ba lên tầng bốn là một rào cản lớn, tu sĩ Tụ Khí tầng ba vì thế mà đông gấp mười mấy lần tầng bốn.

Ninh Thành vội vàng chắp tay: "Đa tạ vị bằng hữu này đã giải thích. Ta và muội muội lần đầu tới vùng biển Man Qua mưu sinh, thực sự không rõ giá cả thị trường. Nghe huynh nói vậy, hai mươi tiền vàng đúng là không hề cao."

Nhắc đến "muội muội", Ninh Thành lại chạnh lòng nhớ đến Ninh Nhược Lan, nỗi lo lắng dành cho em gái lại trào dâng.

An Y dùng một dải khăn trắng quấn quanh đầu, che đi mái tóc húi cua nên nhìn không ra là ni cô. Ninh Thành giới thiệu nàng là em gái, nam tử râu ngắn kia cũng không mảy may nghi ngờ, gật đầu nói: "Thú xa của Hạ tỷ rất có uy tín. Ta cũng đang định đi vùng biển Man Qua, hay là chúng ta đi cùng chuyến này cho có bạn?"

Ninh Thành có chút ngượng ngùng đáp: "Thú thực, trên người ta hiện giờ không có lấy một đồng tiền vàng nào. Dù rất muốn đi ngay nhưng lực bất tòng tâm."

Hiện tại, thứ giá trị nhất trên người hắn chỉ có hai thứ: một là thanh đao trong tay nải đoạt từ chỗ Cố Phi, hai là viên Tụ Khí Thạch mà Kỷ Lạc Phi tặng, thứ mà hắn tuyệt đối không muốn đem bán. Ngoài ra chỉ còn lại hai cuốn da thú của Ninh gia.

Hắn chợt thấy hối hận vì sau khi giết Cố Phi đã không lục soát kỹ xem y có mang theo tiền bạc gì không.

Nam tử râu ngắn quan sát Ninh Thành một lượt rồi cười bảo: "Tu sĩ Tụ Khí tầng ba mà nghèo như bằng hữu đây đúng là hiếm thấy. Thôi thì bốn mươi tiền vàng này ta trả giúp, coi như kết giao bằng hữu vậy."

Ninh Thành mừng rỡ, vội vàng chắp tay: "Vậy thì đa tạ huynh đài quá. Đợi đến vùng biển Man Qua, nhất định ta sẽ tìm cách hoàn trả."

Nếu không phải vì đang đắc tội với Cố Nhất Minh, hắn cũng chẳng muốn nợ ân tình của người lạ. Nhưng hiện tại, rời xa Thương Tần Quốc càng nhanh càng tốt là ưu tiên hàng đầu. Vùng biển Man Qua là nơi rồng rắn hỗn tạp, ngay cả thế lực của Thương Tần Quốc ở đó cũng chẳng là gì, đó mới là nơi an toàn nhất cho hắn.

"Chút tiền lẻ ấy không cần hoàn trả đâu. Ta là Phùng Phi Chương, thường xuyên đi lại giữa vùng biển Man Qua và dịch trạm Ấp Hà Phụ. Dù đem hàng về Hỏa Nguyên Quốc bán có thể lời gấp đôi, nhưng ta thà bán tháo ở đây để tiết kiệm thời gian." Nam tử râu ngắn cười sảng khoái.

"Ta là Ninh Thành, đây là biểu muội An Y." Ninh Thành tạm thời đổi từ em gái sang biểu muội. Đã là anh em ruột mà họ lại khác nhau thì nghe quá vô lý.

Phùng Phi Chương chẳng bận tâm đến sự bất nhất trong lời nói của Ninh Thành, vẫn nhiệt tình giới thiệu: "Vùng biển Man Qua đầy rẫy cơ hội kiếm tiền, chỉ cần ngươi có bản lĩnh. Những kẻ không có hy vọng thăng tiến lên Tụ Khí trung kỳ như ta, chỉ mong kiếm đủ tiền rồi về quê lập gia tộc, an hưởng tuổi già."

"Phùng huynh, vùng biển Man Qua đó có phải cũng đầy rẫy sát cơ không?" Ninh Thành tranh thủ dò hỏi thông tin.

Gương mặt Phùng Phi Chương trở nên nghiêm trọng: "Đúng vậy, Ninh huynh. Ở đó, tu vi như chúng ta chỉ là hạng tép riu, khá hơn những kẻ mạo hiểm tầm thường một chút thôi. Ta chỉ dám loanh quanh ở vùng gần bờ kiếm chác, mấy nơi xa hơn tuyệt đối không dám bén mảng tới. Mà tài nguyên phong phú nhất lại nằm ở vùng biển xa, vùng gần bờ giờ người đông như kiến, muốn tìm được đồ tốt khó lắm."

Ngưng một chút, y nói tiếp: "Đến vùng biển Man Qua thì bắt buộc phải lập đội. Những năm qua, ta đã cùng nhiều bằng hữu ra khơi, nhưng số người thực sự trở về chẳng đáng bao nhiêu. Ta đã tận mắt chứng kiến bao người quen ngã xuống ngay trước mặt mà bất lực. Có lẽ một ngày nào đó, ta cũng sẽ giống họ, vĩnh viễn nằm lại nơi đại dương kia."

An Y vốn sống trong sự bao bọc của sư phụ nên chưa có khái niệm về những điều này. Ninh Thành thì lo lắng ra mặt. Dù là Tụ Khí tầng ba nhưng kinh nghiệm thực chiến của hắn gần như bằng không. Lần trước giết được Cố Phi hoàn toàn là nhờ đối phương khinh địch, coi hắn như Tụ Khí tầng một. Dù vậy, hắn vẫn bị trọng thương bởi đòn phản kích trước khi chết của y.

Điều khiến Ninh Thành lo nhất là tư chất của hắn quá kém, dường như đã chạm trần tu vi. Nếu có thể thăng cấp dễ dàng như lúc ở Thương Lặc Thành, hắn nhất định sẽ bế quan tu luyện lên cao hơn rồi mới dấn thân vào chốn hiểm nguy.

Thấy Ninh Thành lo âu, Phùng Phi Chương an ủi: "Thực ra chỉ cần cẩn thận một chút thì cũng không đến mức mất mạng. Ta lăn lộn ở đó mười năm rồi vẫn sống khỏe đấy thôi. Đến lúc đó chúng ta lập đội, ta sẽ chỉ cho huynh cách sinh tồn ở Man Qua."

Ninh Thành cảm kích vô cùng: "Phùng huynh nhiệt tình như vậy, Ninh mỗ xin đa tạ."

Ở nơi nguy hiểm như vậy, ai cũng muốn tìm đồng đội dày dạn kinh nghiệm, bản lĩnh cao cường. Phùng Phi Chương lại sẵn lòng dắt theo hai kẻ "lính mới" như hắn và An Y, nếu không phải có âm mưu gì khác thì đúng là một người có tấm lòng vàng. Nhìn trang phục của hai người, ai cũng biết chẳng có gì đáng giá để cướp đoạt, nên Ninh Thành thiên về khả năng y là người tốt.

"Hạ tỷ, xe còn chỗ không? Chúng tôi cũng muốn đi vùng biển Man Qua."

Tiếng nói vừa dứt, hai người một nam một nữ bước tới. Nam tử có ngoại hình khá khôi ngô nhưng một vết sẹo đỏ dài trên mặt đã phá hỏng tất cả. Nữ tử đi cùng thì lại mang vẻ kỳ lạ, nhìn thoáng qua thì cực kỳ yêu diễm, nhưng quan sát kỹ lại thấy phong thái đoan trang, hiền thục của một tiểu thư khuê các.