Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nương theo giọng nói sảng khoái kia là tiếng vó thú dồn dập truyền đến.
"Khiến gia đây phải chịu thiệt thòi lớn như vậy mà còn muốn chạy sao?" Giọng của Mâu Văn Hồng gần như là gào lên, có thể thấy hận ý của gã đối với Ninh Thành sâu đậm đến nhường nào.
Gã phu thuyền đang định hướng về phía Ninh Thành và An Di chào mời, vừa nhìn thấy con Độc Giác Thạch Khiếu Thú đang lao tới cùng Mâu Văn Hồng ngồi trên lưng thì sắc mặt lập tức đại biến. Hắn chẳng thèm hỏi Ninh Thành câu thứ hai, xoay người bỏ chạy thục mạng. Chỉ trong chớp mắt, gã phu thuyền đã lao thẳng tới con thuyền đang đậu bên ghềnh đá sát biển, giây tiếp theo, con thuyền đã nhổ neo, lao vút vào vùng biển mênh mông bát ngát.
Ninh Thành không quan tâm đến gã phu thuyền kia, điều hắn kinh ngạc là Mâu Văn Hồng lại dám đuổi theo tới tận đây. Không những đuổi tới, mà gã chỉ mang theo duy nhất tên gia bộc Tụ Khí tầng sáu, ngoài ra không còn một ai khác.
Chỉ với hai người mà muốn ăn tươi nuốt sống hắn và An Di sao? Hắn đã có thể giết được tu sĩ Tụ Khí tầng năm thì cũng chẳng ngán gì Tụ Khí tầng sáu.
Ninh Thành dĩ nhiên không biết sự nghịch thiên của Huyền Hoàng khí khi gột rửa kinh mạch. Thông thường, một tu sĩ Tụ Khí tầng sáu muốn giết hai kẻ Tụ Khí tầng bốn thực sự không tốn chút sức lực nào. Huống chi trong mắt Mâu Văn Hồng và tên gia bộc kia, Ninh Thành và An Di chỉ là lũ cừu non đợi làm thịt, hạng người hoàn toàn không có chút kinh nghiệm thực chiến nào.
"Bì Tam, phế tên khốn này trước cho ta, để ta từ từ cho thằng nhóc này hiểu thế nào là..." Mâu Văn Hồng còn chưa tới gần đã nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Ninh Thành mà sủa. Rõ ràng trong mắt gã, thể diện bị mất tại Mạn Qua Thành ngày hôm nay đều là do Ninh Thành mà ra.
Bì Tam là một kẻ hầu vô cùng trung thành, hắn dường như cũng hiểu ý thiếu gia nhà mình. Còn chưa tới trước mặt Ninh Thành, hắn đã từ trên lưng Độc Giác thú bay vọt lên, đồng thời một đạo đao mang trắng xóa như dải lụa quét thẳng về phía Ninh Thành.
Đạo bạch quang này nhắm thẳng vào đôi chân của Ninh Thành, xem ra hắn thực sự không định giết chết Ninh Thành ngay lập tức.
"Là một kiện pháp khí!" Ninh Thành cảm nhận được đao mang đang lao tới, trong lòng lập tức hiểu ra. Trước đó khi hắn chiến đấu với gã mặt rỗ Tụ Khí tầng năm, đối phương chỉ dùng một thanh vũ khí bình thường, dù đẳng cấp không thấp nhưng vũ khí và pháp khí hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Bì Tam chỉ là một gia bộc mà đã có pháp khí bên người, xem ra đồ tốt trên người Mâu Văn Hồng còn nhiều hơn nữa.
Ninh Thành không chút do dự, ngay khi đạo bạch quang kia quét tới, phi kiếm trong tay hắn đã xuất hiện, một đạo kiếm mang tương tự chém thẳng ra.
Bì Tam hoàn toàn không ngờ Ninh Thành lại dám ra tay, một thanh phàm kiếm hèn mọn mà dám dùng để ngăn cản pháp khí của hắn, đúng là tìm chết.
Thế nhưng, suy nghĩ của Bì Tam lập tức vỡ vụn bởi một tiếng va chạm chói tai. Thanh kiếm trong tay Ninh Thành không hề đứt đoạn như đậu hũ như hắn tưởng tượng, ngược lại, kiếm mang chân khí khổng lồ đã đánh tan hoàn toàn đao mang của hắn. Một luồng chân khí phản phệ cực mạnh truyền đến, Bì Tam cảm thấy lồng ngực mình như bị một chiếc búa tạ nện mạnh vào.
"Không ổn, thằng nhóc này giấu diếm tu vi, đây tuyệt đối là Tụ Khí tầng sáu, hơn nữa căn cơ cực kỳ thâm hậu, chân khí không hề thua kém mình chút nào!" Bì Tam bị phản phệ đánh lui vài bước, đồng thời cũng hiểu ra Ninh Thành không phải Tụ Khí tầng bốn, và thanh pháp khí trong tay hắn còn cao cấp hơn của mình.
Chỉ qua một chiêu giao thủ ngắn ngủi, Bì Tam đã nhìn ra sự tàn nhẫn trong đòn đánh và sự chủ động áp sát của Ninh Thành. Hắn hiểu rằng hôm nay nếu không đánh thắng được, hắn và thiếu gia chắc chắn sẽ mất mạng tại đây. Đây là một tu sĩ to gan lớn mật, dường như hoàn toàn không thèm quan tâm đến hậu quả của việc giết chết thiếu gia Lang Vương phủ.
"Băng... Hỏa..." Thấy Ninh Thành không hề bị ảnh hưởng, lại còn tiếp tục tung ra một đạo kiếm mang nữa, tim Bì Tam thắt lại. Hắn không kịp nghĩ ngợi gì thêm, vung tay vỗ mạnh lên người lấy ra một tấm bùa chú, đồng thời chân khí cuồn cuộn đổ vào thanh đao, tạo ra hai đạo đao mang có màu sắc khác biệt.
Một bên là Băng, một bên là Hỏa. Hai đạo đao mang hoàn toàn trái ngược quấn chặt lấy kiếm mang của Ninh Thành, khiến hắn cảm thấy chân khí của mình trì trệ hẳn lại. Ninh Thành nhận ra dù mình có tập trung chân khí để ngăn cản hỏa mang hay băng mang thì cũng chỉ có thể chặn được một đạo, đạo còn lại sẽ nhân cơ hội đó mà uy thế tăng mạnh.
Không chỉ Ninh Thành, mà bất kỳ tu sĩ cấp thấp nào khi dùng chân khí tấn công cũng sẽ tự nhiên sinh ra tính tương khắc dựa trên thuộc tính chân khí của đối thủ. Nếu đối phương là tu sĩ hệ Hỏa, khi ngăn cản đòn tấn công hệ Hỏa, chân khí sẽ tập trung tính tương khắc với Hỏa, từ đó làm yếu đi khả năng chống lại hệ Băng. Chỉ có những tu sĩ cấp thấp giàu kinh nghiệm chiến đấu mới có những phương pháp độc môn để xử lý tình huống này.
Kinh nghiệm chiến đấu của Ninh Thành căn bản không thể gọi là phong phú, loại đao mang vừa có thuộc tính Hỏa vừa có thuộc tính Băng này ngay lập tức khiến hắn lúng túng, lo đầu này hỏng đầu kia.
Ninh Thành chặn được hỏa mang, nhưng đạo băng mang kia lại không thể ngăn cản hoàn toàn. May mắn thay, chân khí của hắn không hề yếu hơn đối phương, thậm chí độ tinh thuần còn mạnh hơn gấp mấy lần. Trong lúc cấp bách, trong đầu Ninh Thành chợt lóe lên vài động tác vặn vẹo thân mình của gã tu sĩ mặt rỗ lúc trước. Khi đó hắn phóng ra sáu đạo hỏa nhận, đối phương chỉ chặn được ba đạo, còn ba đạo kia dù không chặn được nhưng lại vặn người né tránh một cách thần kỳ.
Thân pháp vặn vẹo kỳ dị đó trong nháy mắt trở nên rõ nét trong tâm trí Ninh Thành. Ngay khi đạo băng mang của Bì Tam lao đến, Ninh Thành đã học theo cách đó, vặn người thành một tư thế nghiêng vẹo như sợi dây thừng bị xoắn lại.
"Phập..." Một luồng máu tươi bắn ra, nhưng Ninh Thành lại cảm thấy nhẹ nhõm. Đạo băng mang vừa rồi tuy không né được hoàn toàn, nhưng hắn đã tránh được chỗ hiểm, chỉ bị thương nhẹ mà thôi.
Bì Tam sau khi chém ra hai đao Băng Hỏa này, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch, có thể thấy chiêu thức này tiêu hao của hắn không hề nhỏ.
Nhưng không đợi hắn kịp lấy lại hơi, kiếm mang của Ninh Thành đã một lần nữa chém tới, kèm theo đó là vài đạo hỏa nhận rực cháy. Thủ đoạn tấn công của Ninh Thành rất đơn giản, ngoài dùng phi kiếm thì chỉ có hỏa nhận là có sức đe dọa. Thân pháp vặn vẹo né tránh vừa rồi chỉ là một tia linh quang lóe lên, hắn vẫn chưa hoàn toàn thuần thục.
Bì Tam vì muốn giết Ninh Thành nhanh chóng nên tiêu hao chân khí quá lớn, lúc này dù biết kiếm mang của Ninh Thành đang lao tới, hắn cũng chỉ có thể gồng mình né tránh chỗ yếu hại. Kiếm mang của Ninh Thành chém sượt qua vai Bì Tam, nhưng ngay sau đó, những đạo hỏa nhận bắn tới đã trực tiếp xé nát cơ thể hắn.
Mâu Văn Hồng đứng ngẩn ngơ một bên, nhìn thấy Bì Tam bị giết mới sực tỉnh rằng trận chiến đã kết thúc. Kẻ chết không phải là Ninh Thành, mà là Bì Tam.
"Ngươi... ngươi dám giết Bì Tam..." Mâu Văn Hồng vẫn không thể tin vào mắt mình. Bì Tam nói với gã Ninh Thành chỉ có Tụ Khí tầng bốn, tại sao một kẻ Tụ Khí tầng bốn lại có thể giết được Tụ Khí tầng sáu? Hơn nữa còn là trong tình trạng Bì Tam đã thi triển tuyệt kỹ Băng Hỏa Song Nhận.
Ninh Thành cảm nhận được chân khí của mình khôi phục rất nhanh, hắn chẳng hơi đâu mà đôi co với Mâu Văn Hồng. Sau khi giết gã, hắn phải lập tức chạy trốn vào vùng biển Mạn Qua, ở lại đây chỉ có con đường chết.
"Ngươi nên lo cho cái mạng của mình đi thì hơn." Ninh Thành dứt lời, phi kiếm trong tay đã chém ra.
Mâu Văn Hồng há miệng, ngay cả lời xin tha cũng chưa kịp thốt ra đã bị kiếm mang của Ninh Thành chém làm đôi. Đến chết gã vẫn không dám tin rằng ở vùng biển Mạn Qua này lại thực sự có người dám ra tay giết gã.
Ninh Thành thành thục dùng hỏa thiêu rụi hai thi thể, thu dọn đồ đạc của bọn chúng rồi nói với An Di: "An Di, chúng ta mau cưỡi hai con Độc Giác thú này chạy xa khỏi đây."
"Ninh đại ca, chúng ta bây giờ đi đâu?" An Di ở cùng Ninh Thành một thời gian, biết hắn là người cực kỳ có chủ kiến, nên việc hắn giết Mâu Văn Hồng và tên gia bộc không khiến nàng thấy lạ lùng.
"Ra biển. Lúc nãy không phải có người bảo chúng ta đi thuyền sao? Đã có một con thuyền thì chắc chắn sẽ có con thứ hai." Ninh Thành khẳng định chắc nịch. Khi giết hai người kia, hắn đã tính toán kỹ, vùng biển Mạn Qua mênh mông, người tới đây lại đông, tuyệt đối không phải chỉ có một hai con thuyền là đủ.
An Di "vâng" một tiếng, ngập ngừng một lúc mới nghi hoặc hỏi: "Ninh đại ca, muội nghe sư phụ nói, bất kỳ ai tu luyện cũng cần chọn một thuộc tính chủ chốt. Điều này đòi hỏi phải có chủ linh căn, nếu không có thì cũng phải tìm một thuộc tính phù hợp trong các chi linh căn để tu luyện."
Ninh Thành không đợi An Di nói hết đã hiểu ý nàng, liền hỏi: "An Di, muội muốn hỏi tại sao tên Bì Tam kia có thể đồng thời thi triển công pháp hai thuộc tính Băng và Hỏa, đúng không?"
Ninh Thành hiện tại cũng không còn là kẻ mù tịt về tu hành. Hắn đã tu luyện đến Tụ Khí tầng bốn, cũng đã hiểu được một số đạo lý. Hỏa Cầu thuật hay Thủy Cầu thuật chỉ là những pháp thuật cơ bản nhất, linh căn thuộc tính nào cũng có thể thi triển, nhưng thành tựu có hạn, không thể dùng để chiến đấu thực sự.
Còn hai đao Băng Hỏa của Bì Tam khi nãy rõ ràng là những pháp thuật cường hãn, không thể giải thích đơn giản bằng pháp thuật cơ bản được.
"Đúng vậy, muội cứ thắc mắc mãi làm sao hắn có thể đồng thời phóng ra hai đạo đao mang thuộc tính khác nhau như thế. Nếu là muội, muội thực sự không biết phải chống đỡ thế nào. Chẳng lẽ hắn có hai loại chủ linh căn? Song hệ đồng tu sao?" An Di gật đầu.
Ninh Thành cười đáp: "Hiện tại muội chưa biết, nhưng chờ khi tu vi cao lên muội sẽ hiểu. Nếu Bì Tam thực sự có hai chủ linh căn và song hệ đồng tu thì kẻ chết hôm nay không phải là hắn đâu. Khi thi triển Băng Hỏa Song Nhận, hắn đã dùng một tấm phù chú, chắc hẳn đó là một loại phù hỗ trợ."