Khác với trong mô phỏng, Đại Xuân hiện tại đang canh giữ ở ngoài cửa, bảo vệ an toàn cho Chu Thanh.
Mặc dù đã sớm biết Đại Xuân vô cùng trung thành, nhưng việc hắn lặng lẽ cả đời ở dưới chân núi Ô Sơn chỉ để đợi chờ mình, Chu Thanh khó tránh khỏi cảm động.
"Đại Xuân."
Chu Thanh đột nhiên lên tiếng.
"Công tử."
Đại Xuân lập tức đẩy cửa đi vào, thật thà đáp lại.
"Không có gì, chỉ muốn nhìn ngươi một chút."
Chu Thanh lắc đầu: "Ra ngoài đi."
"Vâng."
Đại Xuân gãi gãi đầu, đầu óc đơn giản hoàn toàn không suy nghĩ nhiều.
......
【 Ngươi gặp được cha mẹ của Chu Đại Hổ, hơi thi triển thử vài môn pháp thuật, liền ngỏ ý muốn đưa Đại Hổ đi theo 】
【 Ngươi phát hiện ra, Chu Đại Hổ cũng có tư chất linh căn, mặc dù cũng chỉ là hạ phẩm, nhưng để bước vào Luyện Khí kỳ hẳn là không có vấn đề gì 】
【 Cha mẹ Chu Đại Hổ tự nhiên không có ý kiến gì, ngược lại còn đối với ngươi vô cùng biết ơn 】
【 Ngươi mang theo Chu Đại Hổ, hoàn toàn không quay về Ô Sơn phường thị, mà đi tới quốc đô Càn Quốc 】
【 Bất tri bất giác, ngươi đã rời khỏi quốc đô năm mươi năm. Tứ hoàng tử sát hại cả nhà Chu phủ năm đó đã sớm băng hà, nay hoàng đế chấp chính của Càn Quốc là nhi tử của Tứ hoàng tử 】
【 Ngươi dẫn theo Đại Hổ, đi trên đường phố ồn ào tấp nập 】
【 Mọi chuyện ở đây dường như không có nửa điểm khác biệt so với năm mươi năm trước 】
【 Ngươi đi tới trước Chu phủ khi xưa 】
【 Nay nơi này đã không còn gọi là Chu phủ, mà đổi thành Lục phủ 】
【 Năm mươi năm trôi qua, Chu gia hiển hách mấy đời đã sớm bị lãng quên 】
【 Lúc trước Chu gia chẳng những quyền khuynh triều dã, lại còn hay làm việc thiện, thường xuyên cứu tế bách tính 】
【 Chỉ là hiện tại, không còn một ai nhớ đến Chu gia nữa 】
【 Ngươi liếc nhìn về phương hướng Hoàng cung lần cuối 】
【 Ngươi không có ý định xông vào Hoàng cung để báo thù 】
【 Một là không làm được. Tu sĩ Luyện Khí tầng năm ở tuổi vãn niên, lại còn là loại Luyện Khí tầng năm không giỏi chém giết, khi đối mặt với cao thủ và đại quân thế tục hoàn toàn không có ưu thế gì lớn 】
【 Hơn nữa, bên trong hoàng cung cũng có tu tiên giả tọa trấn 】
【 Hai là, ngươi vẫn còn chuyện quan trọng hơn phải làm 】
【 Năm thứ năm mươi bảy, ngươi bảy mươi hai tuổi, mang theo Đại Hổ trở về Ô Sơn phường thị 】
【 Ngươi gặp Vân Thư, giao Đại Hổ cho đối phương, hy vọng nó sẽ nhận được sự chiếu cố 】
【 Đây là lần đầu tiên trong mấy chục năm qua ngươi đưa ra yêu cầu. Vân Thư trịnh trọng cam kết, chỉ cần Vân Thị đan phường tồn tại một ngày, thì sẽ có chỗ cho Đại Hổ một ngày 】
【 Năm thứ năm mươi tám, ngươi bảy mươi ba tuổi, Ô Sơn phường thị ngày càng hỗn loạn. Những tu sĩ bình thường cũng ý thức được mối họa ngầm khi phường thị không có người kế tục, liền nhao nhao bán tháo tài sản, tháo chạy ra ngoài 】
【 Năm thứ năm mươi chín, ngươi bảy mươi tư tuổi. Trong phường thị xuất hiện tin đồn phường chủ Âu Dương Thậm đã tọa hóa. Những tu sĩ còn đang cố bám trụ lập tức bán tống bán tháo tài sản bên trong phường thị 】
【 Năm thứ sáu mươi, ngươi bảy mươi lăm tuổi, Ô Sơn phường thị nhanh chóng trở nên tiêu điều, quá nửa cửa hàng đã đóng cửa hoặc sang nhượng với giá cực thấp, nhưng lại không có vị tu sĩ nào dám tiếp nhận 】
【 Người tinh ý đều có thể nhìn ra, Ô Sơn phường thị e là không tồn tại nổi nữa. Không có tu sĩ Trúc Cơ kỳ tọa trấn, ai dám ở chỗ này tụ tập giao dịch? 】
【 Năm thứ sáu mươi mốt, ngươi bảy mươi sáu tuổi. Khí huyết ngày càng suy kiệt, tần suất đan độc bộc phát gia tăng đáng kể. Ngươi nhận ra mình không còn sống được bao nhiêu năm nữa 】
【 Năm thứ sáu mươi hai, ngươi bảy mươi bảy tuổi. Nằm trên giường bệnh, ngươi biết cách lúc đại hạn không còn xa nữa 】
【 Đám người Vân Thư cùng cao tầng của đan phường đều đứng quanh giường thăm ngươi 】
【 Mấy chục năm qua, ngươi cúc cung tận tụy vì đan phường, mọi người đều nhìn thấy rõ 】
【 "Chu thúc......" 】
【 Ánh mắt Vân Thư nhìn ngươi bộc lộ sự đau buồn sâu sắc 】
【 Đây quả thực là chân tình của Vân Thư. Trước lúc Vân Đan sư tọa hóa từng dặn dò hắn rằng, ngươi là người tuyệt đối có thể tin tưởng 】
【 Ở tu tiên giới, người có thể tuyệt đối tín nhiệm không có nhiều. Ngươi tọa hóa qua đời, đồng nghĩa với việc Vân Thư mất đi một người để gửi gắm niềm tin tuyệt đối 】
【 "Chuyện ta nhờ ngươi để mắt tới, đã có tin tức gì chưa?" 】
【 Ngươi thoi thóp mở mắt, nhìn về phía Vân Thư 】
【 "Không có. Phường chủ Âu Dương Thậm đã vài năm nay không hề lộ diện......" 】
【 Vân Thư lập tức đáp 】
【 "Vậy sao......" 】
【 Ngươi chậm rãi nhắm mắt lại, hơi thở ngày một yếu dần 】
【 Vân Thư nhìn thấy cảnh này, biết ngươi sắp tọa hóa, trong lòng không khỏi thở dài 】
【 Đúng lúc này, một bóng người hốt hoảng chạy ào vào 】
【 "Ta đã nói rồi, bất kể là chuyện gì cũng không được quấy rầy Chu thúc......" 】
【 Vân Thư cau mày, đang định lớn tiếng răn dạy 】
【 "Là Âu Dương phường chủ...... ông ấy......" 】
【 Vị tu sĩ chạy vào vội vã hô lên 】
【 "Cho dù là Âu Dương phường chủ......" 】
【 Vân Thư nhíu chặt chân mày 】
【 "Để hắn nói....." 】
【 Vốn dĩ ý thức của ngươi sắp chìm vào bóng tối, nhưng khi nghe được bốn chữ 'Âu Dương phường chủ', ngươi liền vùng dậy giữa cơn hấp hối 】
【 "Âu Dương phường chủ đã hiện thân ở phường thị! Ngài ấy mang theo một nữ tu sĩ Trúc Cơ kỳ mới đột phá, hiện đang dẹp loạn kiếp tu xung quanh phường thị......" 】
【 Mang theo tin tức mấu chốt này, ngươi rốt cuộc nhắm mắt, thanh thản nhắm mắt xuôi tay 】
【 Ngươi đã chết 】
【 Lần mô phỏng này kết thúc 】