Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Xem truyền tấn này, nụ cười đông trên mặt Trần Trầm.
Bởi vì kèm theo là một chuỗi danh sách dài được liệt kê ra, tên của hắn có trong đó.
May mà hắn sớm nói cho Hạ Tích Sương biết chuyện này, nên hiện giờ không cần giải thích gì nhiều.
Chốc lát sau, Hạ Tích Sương đột nhiên nghẹn ngào, lẩm bẩm nói:
- Bọn họ rõ ràng biết ngươi gia nhập Thiên Tà là vì toàn bộ nhân tộc, vậy mà tại sao còn liệt kê ngươi trong danh sách này?
Trần Trầm cười khẽ một tiếng, an ủi:
- Chuyện này có lớn lao gì, ta vốn là thành viên của Thiên Tà, bị liệt kê ra cũng là bình thường, chẳng lẽ bọn họ còn có thể giết ta sao?
Hạ Tích Sương lắc đầu, ngữ khí có chút hụt hẫng:
- Trần Trầm, đến cảnh giới như chúng ta, mỗi hành động đều có mục đích cả, ta cứ cảm thấy có người muốn nhằm vào ngươi. Mấy vị tông chủ đương nhiên biết ngươi vô tội, nhưng nhân tộc có bao nhiêu người? Không phải mỗi người đều biết chân tướng, hiện giờ danh sách này đã bị lan truyền rộng rãi trong nhân tộc, e rằng sẽ ảnh hưởng danh dự của ngươi.
Trần Trầm nghe vậy vẫn cười, trong lòng cũng buồn bã.
Danh sách này tám chín phần mười là từ Thiên Tà đạo chủ truyền ra, xem tình hình thì nàng hoàn toàn buông bỏ Thiên Tà rồi. Còn về có phải nàng cố ý nhằm vào mình hay không thì hắn không biết được.
Đang lúc Trần Trầm suy tư có nên liên lạc với Yêu Khanh, mắng nàng một bữa hay không thì sư phụ Ngọc Quỳnh truyền đến một tin tức:
- Trần Trầm, chắc ngươi cũng thấy tin tức kia rồi? Chớ nghĩ nhiều, việc này mấy vị tông chủ sẽ chiêu cáo toàn bộ đính chính danh dự cho ngươi.
- Sư phụ, đa tạ mấy vị tông chủ giùm ta.
Trần Trầm trả lời xong lại quay sang an ủi Hạ Tích Sương, thật lâu sau mới khiến trên mặt nàng lại nở nụ cười.
. . .
Đợi đến ngày thứ hai, thanh minh của mấy vị tông chủ truyền khắp toàn bộ nhân tộc.
Nhưng cùng lúc đó, một tin tức khác như gió lốc thổi quét hai tộc người, yêu.
Đệ nhất thiên kiêu Trần Trầm của nhân tộc vì phạm tội nghiệt lớn bị ông trời giáng xuống Phá Ách Ấn, ai đánh chết Trần Trầm sẽ được trời ban phúc duyên! Thậm chí có thể miễn đi kiếp phi thăng!
. . .
Trong Tiểu Vô Ưu Tiên Cung, Trần Trầm cười cay đắng lấy ra một tấm lệnh bài truyền tấn.
- Đạo chủ, người thật đúng là không muốn cho ta sống yên.
Không lâu sau, Yêu Khanh trả lời lại:
- Ta chỉ muốn cho ngươi biết rằng nhân tộc các ngươi cũng không cao thượng hơn yêu tộc bao nhiêu. Không biết ngươi có nghe truyền thuyết này chưa? Người chém giết ác long, cuối cùng sẽ trở thành ác long mới. Thế gian này, vô luận là người hay yêu thì nội tâm đều là tham lam, cho dù là ngươi hoặc ta cũng không ngoại lệ.
Trần Trầm lạnh lùng đáp lại:
- Ta không muốn biết đạo lý này.
Đương nhiên hắn hiểu đạo lý kia, vô luận nhân tộc hay yêu tộc đều chia ra tốt xấu, nhưng sinh ra làm người, Trần Trầm chỉ có thể đứng về phía nhân tộc.
Cuộc chiến chủng tộc là như vậy, không phân chính tà, chỉ xem lập trường.
- Rồi sẽ có lúc ngươi hiểu, Vô Phong Thành chiếm cứ quá nhiều chỗ trong Đông Vực yêu tộc, đã có người sinh lòng bất mãn với ngươi. Một thế lực mới sinh ra, không có cường giả Luyện Hư, càng không có hy sinh bao nhiêu người, dựa vào cái gì chiếm cứ khu vực tương đương với bốn đại tông môn, bốn đại hoàng triều tương đương?
Trần Trầm bình tĩnh trả lời:
- Vậy thì cho Vô Phong Thành rút về, Vô Phong Thành ta cũng không hiếm lạ mấy khu vực đó.
Tuy đám thuộc hạ của hắn trả giá nhiều tâm huyết trong lãnh thổ yêu tộc, nhưng hắn biết, chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng thì Vô Phong Thành sẽ vứt bỏ hết thảy, quay về lãnh thổ nhân tộc.
Trần Trầm có tự tin đó.
- Ngươi thật là ngây thơ, nếu ngươi thật sự làm như vậy, một vài cường giả của nhân tộc các ngươi ngược lại sẽ cho rằng ngươi đang âm thầm dưỡng sức, chờ về sau tùy thời trả thù, dù sao với tiềm lực của ngươi, chỉ cần bước vào Luyện Hư thì không lâu sau sẽ là đệ nhất cường giả nhân tộc! Ngươi nói xem bọn họ sẽ yên tâm sao?
Trần Trầm nghe vậy nhắm mắt lại.
Có câu nói rất hay, thành kiến trong lòng người là một ngọn núi lớn, ngọn núi này khiến người tiến lùi khó khăn.
Chỉ cần lòng người tham lam, vậy thì có một số việc chung quy không thể tránh khỏi.
Trần Trầm mở mắt ra, trả lời:
- Đạo chủ lan truyền những tin tức này là vì thuyết giáo ta sao?
Lệnh bài truyền tấn im lặng, qua thật lâu sau mới lại nhận được truyền tấn của Yêu Khanh.
- Trần Trầm, đi Vô Tận Hải đi, nơi đó mới là chỗ ngươi nên ở, về sau đừng nhúng tay chuyện của hai tộc người, yêu, ta không muốn đối địch với ngươi.
Trông thấy tin tức này, Trần Trầm trực tiếp ném lệnh bài truyền tấn vào sâu trong trữ vật giới.
Trong một tháng nay, yêu tộc bị nhân tộc đè ép dần trở nên đoàn kết, tất cả tám đại yêu tộc đều thuận theo sự thống trị của Yêu Đình, Yêu Khanh trở thành chủ của yêu tộc danh xứng với thực.
Ngược lại nhân tộc, lại bởi vì lợi ích phân phối không đều mà bắt đầu sản sinh mâu thuẫn nội bộ.
Có lẽ đây là nguyên nhân hai tộc người, yêu tranh chấp trên vạn năm nhưng mãi không thể diệt được đối phương, bởi vì nhân tính và yêu tính cực kỳ giống nhau ở chỗ tham lam.
Trần Trầm thở dài thườn thượt, đột nhiên cảm giác nội tâm có chút mỏi mệt.
Không lâu sau.
Một thần thức truyền âm đưa vào óc Trần Trầm.
- Đồ đệ, ngươi đi ra một chuyến.
Nghe thấy âm thanh, Trần Trầm rời khỏi Tiểu Vô Ưu Tiên Cung.
. . .
Gặp sư phụ Ngọc Quỳnh tự mình đến Vô Phong Sơn, còn lộ sắc mặt cực kỳ khó xem, Trần Trầm trong lòng mơ hồ cảm giác không ổn.
- Sư phụ, làm sao vậy?
Ngọc Quỳnh bỗng nhiên ngồi xuống, tức giận nói:
- Đám tu sĩ hoàng triều thật đáng ghét, bọn họ đòi điều tra ngươi!
Trần Trầm nghe vậy không hề bất ngờ, lúc nãy Yêu Khanh nói những đạo lý đó với hắn là hắn đã dự cảm sẽ phát sinh loại việc này.
Trần Trầm dửng dưng nói:
- Điều tra thì cứ điều tra, ta chưa từng làm chuyện xấu.
Ngọc Quỳnh nghe vậy có chút sửng sốt, đồ đệ của nàng từ khi nào rộng lượng như thế, quả thực phi lý.
Trầm mặc giây lát, nàng mới nói:
- Ta giải thích với họ là ngươi cướp đoạt quá nhiều thiên tài địa bảo mới bị trời giáng Phá Ách Ấn.
- Bọn họ nói sao?
- Bọn họ muốn xem xét trữ vật giới của ngươi.
Trần Trầm giận tím mặt:
- Kêu bọn họ biến đi!
Trữ vật giới của hắn là thứ có thể tùy tiện tra xét sao? Lỡ hù chết người thì làm sao? Hắn không gánh nổi trách nhiệm.
Ngọc Quỳnh thấy vẻ mặt đó của Trần Trầm thì thầm thở phào, thế này mới là đồ đệ mà nàng quen thuộc.
- Trần Trầm, ngươi yên tâm, ta nói với họ rằng ngươi đều giao những thiên tài địa bảo này cho Ngọc Đỉnh Đan Tông chúng ta.
Trần Trầm hơi nghi hoặc hỏi:
- Vậy sư phụ . . . đến tìm ta làm gì?
- Bọn họ còn muốn hỏi ngươi mấy vấn đề, ta đến đây trước dặn dò ngươi. Đầu tiên, khi họ hỏi ngươi có tu luyện công pháp tà đạo hay không thì nhớ phải phủ nhận! Thứ hai . . .
Mới chốc lát Ngọc Quỳnh đã dặn dò bảy, tám điều.
Trần Trầm ở một bên lặng lẽ gật đầu, nhưng mà, còn chưa đợi Ngọc Quỳnh nói xong thì một âm thanh vang dội văng vẳng khắp bầu trời Vô Phong Sơn.
- Trần Trầm đạo hữu, chúng ta đại biểu toàn bộ nhân tộc đến, xin hãy mở ra trận pháp phòng hộ!
Nghe thấy âm thanh, Trần Trầm phất tay, đại trận của Vô Phong Sơn lập tức bị tắt.
Chốc lát sau, bốn bóng dáng xuất hiện ở trước mặt Trần Trầm.
Bốn người này đều có tu vi Nguyên Thần cảnh, người dẫn đầu mặc hoa phục, tu vi đạt đến Nguyên Thần đỉnh, cười tươi thân thiện.
- Trần Trầm đạo hữu, tại hạ là đại hoàng tử của Đại Kinh hoàng triều.
Đại hoàng tử Đại Kinh hoàng triều?
Trần Trầm nhíu mày, nói thật, hắn không có cảm tình với Đại Kinh hoàng triều gì đó.
Thiên Tà ngày xưa có tà tu là tứ hoàng tử gì đó, không có chút lằn ranh giới hạn, bị Trần Trầm diệt ngay tại chỗ.
Liên tưởng đến đây, Trần Trầm nhìn đại hoàng tử, cứ cảm giác nụ cười trên mặt gã rất giả tạo.
Nói rõ ý đồ đến xong bốn người vái chào Ngọc Quỳnh ở phía xa:
- Chúng ta xin chào Ngọc Quỳnh tiền bối!
Ngọc Quỳnh không thích bốn người này, quay người đi, giả vờ không nhìn thấy.
Bốn người thấy vậy không chút phật lòng, lần thứ hai nhìn về hướng Trần Trầm.
Trần Trầm thản nhiên nói:
- Có vấn đề gì, các ngươi hỏi đi.
Hắn vừa dứt lời, người nhỏ tuổi nhất trong bốn người ghen ghét chất vấn:
- Trần Trầm, hoàn cảnh của Vô Phong Sơn này tốt còn hơn hoàng cung của hoàng triều chúng ta, ngươi hãy khai rõ ràng, lấy đâu ra nhiều linh thạch như vậy?
Bốp!
Gã vừa nói xong, Trần Trầm còn chưa đáp lại, Ngọc Quỳnh đã tát bay người kia ra xa mấy chục thước.
- Ngươi ghen tị cái gì? Trần Trầm là đệ tử của Ngọc Đỉnh Đan Tông ta, có chút linh thạch như vậy chẳng lẽ không bình thường sao? Ngươi cho rằng ai đều nghèo kiết xác như các ngươi à?
Trần Trầm xoe tròn mắt nhìn, bầu không khí trong một chốc trở nên lúng túng vô cùng.