Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Huynh, hay là cất sách về chỗ cũ đi, chúng ta đừng động vào nữa. Một khi Sơn Quỷ nổi cơn thịnh nộ thì đáng sợ lắm."

"Ái chà, cái con bé ngốc này."

Thẩm Thu chẳng hề phật lòng, y xoa đầu Thanh Thanh rồi kiên nhẫn bày tỏ:

"Muội nghe ta nói này, muội rất muốn trở về Tô Châu, đúng không?"

"Thế nhưng muội xem, hai chúng ta võ nghệ thấp kém, ngoài núi lại có đám tặc tử Bắc triều đang bủa vây. Nếu không có người tương trợ, chúng ta sẽ bị vây khốn giữa dãy Thái Hành Sơn này mãi mất. Khó khăn lắm mới tạo dựng được mối liên hệ với Sơn Quỷ."

"Dù nói là báo ân hay lợi dụng cũng được, tóm lại phải mượn chuyện này để kéo gần khoảng cách giữa chúng ta và Sơn Quỷ."

"Muội thử nghĩ mà xem, nếu mọi việc thuận lợi, Sơn Quỷ vui lòng, biết đâu ông ấy sẽ sẵn lòng hộ tống chúng ta về lại Tô Châu."

Y từng bước dẫn dụ Thanh Thanh, dù nàng vẫn cảm thấy rủi ro quá lớn. Nàng từng nghe sư phụ nhắc nhở rằng những cao nhân ẩn dật như Sơn Quỷ thường mang tính khí quái đản, tốt nhất đừng nên tùy tiện mạo phạm. Nhưng ngay khi Thanh Thanh định lên tiếng, Thẩm Thu đã kịp thời cắt ngang:

"Thế này đi, ta sẽ dạy muội trước, muội cứ thử nghiệm xem sao, chúng ta sẽ chứng minh bằng kết quả thực tế."

"Nếu muội có thể tiếp thu chỉ trong vài ngày, vậy muội hãy giúp ta truyền đạt lại cho Sơn Quỷ, thấy sao?"

Thanh Thanh nghiêng đầu suy nghĩ một hồi rồi trịnh trọng gật đầu với Thẩm Thu:

"Được thôi."

"Thống nhất vậy nhé, nào, ngoắc tay làm tin."

Thẩm Thu nổi hứng đùa nghịch, chìa ngón út về phía Thanh Thanh. Nàng ngơ ngác nhìn y, mãi đến khi nghe y giải thích mới hiểu ra ý nghĩa của hành động đó. Nàng liền cười hì hì vươn ngón tay nhỏ nhắn, móc chặt vào ngón tay sư huynh rồi khẽ đung đưa.

Một ngày trôi qua trong chớp mắt. Đến buổi chiều hôm sau, Thanh Thanh đã gom được một đống củi khô, miệt mài đốt than trên sườn núi đến mức quên cả đất trời. Trong khi đó, Thẩm Thu vẫn đang khổ luyện võ nghệ.

"Hây!"

Y khẽ quát một tiếng, tay siết chặt chiếc rìu đốn củi, đứng dưới bóng râm bên sườn núi mà diễn luyện mười tám thức Hắc Phong Phủ. Dù cái tên nghe có vẻ kỳ quặc nhưng bộ phủ pháp này thi triển ra lại vô cùng dũng mãnh, không đòi hỏi kỹ thuật lắt léo mà cực kỳ cương trực, rất phù hợp cho một kẻ mới chân ướt chân ráo vào giang hồ như Thẩm Thu. Sau một đêm khổ chiến với Tra Bảo trong ảo cảnh, dù phải bỏ mạng đến hàng chục lần, trình độ võ công của y đã có những tiến triển vượt bậc. Tuy nhiên, y lại vấp phải một vấn đề nan giải mới.

Thanh Thanh cũng phần nào đoán định được khó khăn mà sư huynh đang đối mặt. Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc vệt đen vệt trắng lên khỏi đống lửa, chăm chú quan sát Thẩm Thu vung rìu, thấy rõ cánh tay trái của y cứ lúng túng, chẳng biết đặt vào đâu cho phải. Nàng lên tiếng:

"Phủ pháp của sư phụ vốn dùng song phủ, huynh chỉ cầm một chiếc rìu thì khó lòng thi triển linh hoạt được."

"Vũ khí của sư phụ cũng chẳng phải loại rìu bổ củi đơn lưỡi này, mà là Song Nhận Xa Luân Đoản Bính Phủ. Muội còn từng thấy sư phụ dùng phi phủ để khống chế kẻ địch nữa cơ."

"Ta biết chứ."

Cổ tay Thẩm Thu khẽ rung, y tung ra một chiêu phi phủ lấy mạng. Chiếc rìu xé gió rít lên vài tiếng rồi cắm phập vào thân cây cách đó không xa. Nhờ thủ pháp đặc thù, độ chính xác của cú ném cũng không đến nỗi nào. Trong ký ức của y, lần cuối cùng gặp gỡ Lộ Bất Cơ, lão nhân kia đúng là đã tung hoành với cặp song phủ trên tay. Hơn nữa, hình dáng của đôi rìu đó vô cùng đặc biệt, chắc hẳn là loại binh khí được rèn đúc riêng.

Y tạm nghỉ tay, ngồi xếp bằng trên thảm cỏ, đón lấy thanh gỗ than đã được Thanh Thanh mài sắc rồi cầm một cuốn sách lên, bắt đầu phác họa vài nét. Y phân trần:

"Giờ điều kiện không cho phép, đành phải dùng tạm chiếc rìu một tay này vậy."

Nhắc đến người sư phụ không rõ sống chết, tiểu sư muội bỗng chốc lặng thinh. Thẩm Thu biết nàng đang chạnh lòng nhớ về sư phụ, liền chủ động chuyển sang chuyện khác để nàng khỏi suy nghĩ mông lung. Y hỏi:

"Những âm tiết ghép vần ta dạy hôm qua, muội đã thuộc chưa?"

"Dạ rồi!"

Thanh Thanh gật đầu cái rụp, nàng nhắm mắt lại, đọc vanh vách bài hát chữ cái mà Thẩm Thu đã dạy, sau đó cầm cành cây vạch xuống đất đủ hai mươi sáu chữ cái ghép âm không sai một nét. Vốn đã được khai mông từ nhỏ, nay tiếp cận với phương pháp ghép vần mới, nàng tiếp thu nhanh hơn hẳn bình thường.

"Giỏi lắm, Thanh Thanh quả nhiên thông minh."

Thẩm Thu chân thành tán thưởng. Cô bé này tâm tư nhạy bén, học gì cũng nhanh. Kẻ nào dám bảo cổ nhân mông muội? So với y thuở nhỏ, nàng còn thông minh hơn gấp bội. Những kẻ phát ngôn hàm hồ như vậy thật đáng bị lôi ra đánh cho một trận tơi bời.

...

Đầu tiên, Sơn Quỷ cảnh giác liếc nhìn hai gian phòng còn lại. Thanh Thanh đã chìm vào giấc ngủ, nhưng phòng của Thẩm Thu vẫn còn ánh nến hắt ra, điều này khiến hắn cảm thấy đôi chút không hài lòng. Hai đứa trẻ này thật sự coi nơi đây là chốn dung thân hưởng lạc rồi sao? Ý định ban đầu của hắn là đợi Thẩm Thu bình phục sẽ đuổi cả hai đi ngay, để không ảnh hưởng đến đại nghiệp tiêu diệt lũ cẩu tặc Bắc triều. Thế nhưng chẳng ai ngờ, đã sáu ngày trôi qua mà hai kẻ này vẫn cứ lỳ lợm ở lại.